Những khán giả không rõ sự tình: ???
Ống kính lập tức lia vội về phía phát ra giọng nói.
Chỉ thấy Lê Chi đang cầm bốn bức ảnh, đầu ngón tay xòe chúng ra thành hình rẽ quạt, thứ tự từ trái sang phải mà cô đang cầm trên tay chính là đáp án cuối cùng.
Thế nhưng, trong phòng livestream chẳng có lấy một ai tin cô cả.
[? Bà chị này đang làm cái quái gì vậy?]
[Xếp xong rồi á? Giang Chỉ Du với Lâm Nhung còn chưa nhúc nhích, bả lấy đâu ra gan mà xạo xạo kêu là xếp xong rồi?]
[Điêu vừa thôi! Rõ ra vẻ! Lát nữa tổ chương trình mà báo sai thì chả quê xệ mặt ra à?]
Lâm Nhung cũng bị tốc độ của cô làm cho đứng hình.
Mặt cô nàng ngơ ra: "Hả? Tôi còn chưa kịp xuất phát mà cậu đã về đích rồi á? Ảnh gì mà dễ ăn thế?"
Lâm Nhung không nén được tò mò bèn sáp lại gần xem, đến cả Giang Chỉ Du cũng nhịn không được thò đầu ngó sang. Cứ tưởng trên ảnh có gợi ý gì đặc biệt lắm, kết quả lại phát hiện…
? Mấy cái quỷ gì đây?
Dây buộc, soda cam, vở Vật lý, tóc bạc á?
Lâm Nhung đầy chấm hỏi: "Mấy cái chi tiết này chắp vá vãi, còn ảo ma hơn cả cái thứ tự thời gian đoạt giải của tôi nữa! Sao mà ghép ra được hay vậy?"
Nhưng khóe môi Lê Chi chỉ khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Hàng mi cong vút như cánh bướm khẽ rung rinh theo nụ cười, nốt ruồi nhỏ xíu trên chóp mũi cũng toát lên vẻ quyến rũ đến nao lòng.
Nhắc mới nhớ, cô và Lâu Yến Kinh quả thực cực kỳ ăn ý.
Bốn bức ảnh này đã kéo thẳng ký ức của cô quay về thời cấp ba. Gần như chỉ trong tích tắc, cô đã khớp trúng phóc từng sự kiện một…
Năm lớp 10, để ngăn cô tập múa khi gân gót chân đang bị thương, anh đã tốn bao nhiêu là tâm sức, kết quả cuối cùng lại đi chôm đúng một cọng dây buộc - cái thứ mà nói thật là có không quấn thì cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Năm lớp 11, đến kỳ "rụng dâu", cô thèm muốn chết cái loại nước này, xui xẻo thay siêu thị chỉ còn đồ ướp lạnh.
Vậy mà chẳng ngờ, sau giờ nghỉ trưa quay lại, trên bàn học của cô đã chễm chệ ngay một lon soda cam để ở nhiệt độ thường.
Năm lớp 12, cô học lệch môn Vật lý trầm trọng. Nhưng thành tích các môn của Lâu Yến Kinh lại xuất sắc đến mức lóa mắt, lần nào cũng ẵm gọn vị trí thủ khoa toàn khối. Thế là, anh tự tay chép vở ghi chú để phụ đạo cho cô.
Còn cả mái tóc bạch kim kia nữa…
Nghĩ lại hồi đó sắp đến kỳ thi thử lần một, ai nấy đều cắm đầu ôn tập đến bốc hỏa, vậy mà anh lại tự dưng cúp học trèo tường ra ngoài, nhuộm cái quả đầu bạc "chiêu ong gọi bướm" khiến toàn thể nữ sinh trong trường phát cuồng.
Lê Chi cực kỳ chắc chắn.
Cô sắp xếp theo đúng trình tự thời gian xảy ra các sự kiện, tuyệt đối không thể nào trật đi đâu được: "Nói chung thứ tự là như thế này."
Tổ chương trình: "Cô chắc chắn chứ?"
Lê Chi không mảy may dao động: "Tôi chốt."
Giang Chỉ Du dịu dàng nhắc khéo: "Chi Chi à, chúng ta không thể chỉ ham nhanh được đâu, lỡ mà sai thì phải đi chịu phạt, như thế chỉ càng mất thời gian hơn thôi."
"Ồ." Lê Chi đáp bằng giọng điệu kiêu kỳ.
Cô hơi hất cằm, liếc mắt sang nhìn Giang Chỉ Du: "Thế cô Giang đã biết bộ ảnh của mình phải xếp thế nào chưa?"
"Tôi…" Giang Chỉ Du bỗng nghẹn họng.
Nói thật là cô ta mù tịt. Cô và Phó Nghiên Trạch quen nhau còn chưa đầy một tháng, căn bản không nắm rõ về quỹ đạo cuộc đời của anh ta.
Khóe môi Lê Chi khẽ cong lên: "Cần tôi giúp một tay không?"
Sắc mặt Giang Chỉ Du thoáng đổi, cô ta khẽ nắm tay lại, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, im bặt.
"Để tôi tốt bụng gợi ý cho cô nhé." Lê Chi nghiêng đầu, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên tấm ảnh trên cùng: "Tấm này nên xếp đầu tiên. Đây là tờ giấy khen đầu tiên anh ta nhận được hồi mẫu giáo."
Giang Chỉ Du sượng trân, bẽ mặt thấy rõ.
Trước đó cô ta vốn không biết có cái khâu thử thách độ ăn ý này, nên nơm nớp lo sợ fan phát hiện ra sự thật là cô ta và Phó Nghiên Trạch không hề thân thiết.
Thế là cô ta đành đánh trống lảng sang chuyện khác: "Chi Chi à, không phải cô vẫn còn tơ tưởng đến anh Nghiên Trạch đấy chứ?"
"Tôi không có hứng." Lê Chi mỉm cười.
Cô hơi rướn khuôn mặt xinh xắn lên nhìn Giang Chỉ Du: "Nhưng nếu cô thật sự không yên tâm về anh ta đến thế, tôi có thể vác cuốc đào giúp cô một cái hố. Đàn ông ấy mà, cứ lấp đất chôn xuống mồ rồi thì mới ngoan ngoãn nề nếp được."
Dứt lời.
Lê Chi chẳng buồn liếc Giang Chì Du thêm cái nào nữa. Cô uyển chuyển xoay người, giọng điệu lanh lảnh vui tươi: "Đạo diễn ơi, tôi nộp bài!"
Tổ chương trình cũng không dài dòng úp mở: "Chúc mừng, đáp án hoàn toàn chính xác."
Khán giả trong phòng livestream: !
[Đúng cmnl! Cái tầm mà không cần nhìn mặt cũng thấy độ đẹp trai phát sáng ấy!]
[Cảm tạ đã nhắc nhở, tôi vừa lóc cóc bò lên Weibo "học bài" lại bài phỏng vấn bên anh chồng của Lê Chi. Xem xong tôi chỉ muốn thốt lên: Đệt, có người chồng thế này thì kiếp này chẳng còn mong cầu gì hơn! Dịch thẳng cẳng ra tiếng người là - có thằng chồng cực phẩm cỡ này thì thèm tơ tưởng cái thá gì tên Phó Nghiên Trạch nữa! Cái dưa "tiểu tam" là fake lòi rồi đúng không? Đứa nào thất đức phịa ra cái tin đồn này hại người ta suýt bị Đoàn Ballet Trung Ương đuổi việc, đánh mất cả sự nghiệp vậy? Bỏ qua hết, không quan tâm, từ giờ tôi chính thức lọt hố OTP thanh xuân vườn trường này! Á á á á á á hai anh chị thật sự quá là ngọt ngào rồi!]
Dư luận bỗng chốc bắt đầu xoay chiều.
Còn cô thiên nga nhỏ được giấu kín trong lòng Lê Chi lại bắt đầu vui sướng nhảy cẫng lên. Cô thay từ giày múa ballet sang giày cao gót, sải những bước đi gõ xuống mặt sàn lanh lảnh như tiếng bạc rơi, tiến về phía máy quay.
Ống kính đột nhiên dí sát vào, bắt trọn nhan sắc đẹp tựa thần tiên ấy vào khung hình cận cảnh.
Cô kiêu hãnh khẽ nháy mắt phải, gập bàn tay vẫy vẫy điệu đà: "Bái bai, tôi đi tìm chồng đây~"
Cái khẩu khí kia giống hệt như đang khoe khoang.
Và cũng như đang trắng trợn khiêu khích đám antifan từng chửi cô là "tiểu tam".
Tóm lại, cô chỉ nhẹ nhàng ném lại một câu như thế, rồi xoay người rời đi như một nàng thiên nga kiêu hãnh.
Bờ vai và sống lưng cô thẳng tắp, hai bả vai phía sau hệt như một đôi cánh nhỏ. Chiếc vương miện kim cương trên đỉnh đầu lại càng thêm lấp lánh, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói lóa nhất dưới ánh mặt trời.
Khán giả trong phòng livestream đều xem đến ngẩn ngơ.
[Vừa nãy bả đang thả thính tui đó hả?]
[Má ơi, cái khoảnh khắc Lê Chi ghé sát vào màn hình, tui cảm giác tim mình như lỡ mất một nhịp luôn á.]
[Nói đi cũng phải nói lại, người phụ nữ này thật sự rất đẹp.]
[Á á á cái giọng điệu đáng yêu quá đi! Kiêu kỳ xỉu! Vừa nãy bả đang khoe với khán giả là bả đi tìm chồng bả đó!]
[Thế này là ý gì? Bả đang khiêu khích antifan, rành rành thông báo cho cả thế giới biết bả chả có hứng thú với gã đàn ông nào khác ngoài chồng bả đó.]
[Cứu tui! Tui sắp quay xe từ anti thành fan bả mất thôi!]
Lâm Nhung cảm thấy tiểu não của mình như muốn teo rụt lại luôn rồi.
Cô nàng ngơ ngác nhìn Lê Chi, dù ở xa tít tắp nhưng vẫn có cảm giác hồn phách bị cô nàng kia câu đi mất. Lâm Nhung tức giận dậm chân: "Trời đất quỷ thần ơi! Lùi lại một vạn bước mà nói, không thể đổi bạn đồng hành của tôi từ Thương Tự sang người đẹp Chi Chi được sao!"
Màn hình livestream lại được dịp rộn lên một tràng cười ngặt nghẽo.
Nhưng đạo diễn đã lên tiếng nhắc nhở đầy vô tình: "Mời hai vị khách mời còn lại nhanh chóng lên nhé. Thứ tự hoàn thành nhiệm vụ giải cứu trước hay sau sẽ quyết định mức độ tiêu dùng cho các khoản ăn, mặc, ở, đi lại của các cô trong hôm nay đó nha~"
Lâm Nhung: !!!
Cô nàng vội vàng vơ lấy bốn bức ảnh, não bộ chạy hết công suất để cố nhớ xem mấy cái cúp này rốt cuộc tương ứng với năm nào.
Giang Chỉ Du nhìn theo bóng lưng Lê Chi mà cắn chặt môi. Cô ta vội cụp mắt che giấu sự hoang mang, đành nhắm mắt đưa chân, dựa vào trực giác và vài lần tiếp xúc ít ỏi với Phó Nghiên Trạch, sắp xếp đại một thứ tự rồi nộp lên.
Đạo diễn: "Rất tiếc nha, chỉ có tấm đầu tiên là đúng thôi. Mời Giang Chỉ Du tiến đến vòng quay để rút hình phạt ngẫu nhiên nào~"
Khán giả: ???
Ảo ma chưa, cái tấm duy nhất đúng đó lại còn là nhờ Lê Chi mớm bài cho nữa chứ!
Cái show hẹn hò này đúng là ảo diệu thật sự. Đôi tình nhân "hàng auth" thì chẳng có tí ăn ý nào. Thế mà cái cặp bị đồn là "vợ chồng hợp đồng", còn chưa thèm chính thức giáp mặt nhau, đã khiến cả cõi mạng đu OTP điên đảo!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
