Mãi đến khi tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố Y, bà ngoại mới nói: "Người giám đốc Bàng này được đấy, chăm sóc cho cháu rất chu đáo, lại còn là bạn học cấp ba của Mẫn Mẫn, nghe nói gia đình êm ấm, không nhiễm mấy cái thói hư tật xấu của Giang Vũ Thành."
Úc Linh không nhịn được cười, nghĩ thầm đây mới là điều bà ngoại thực sự muốn nói. Cô cười bảo: "Bà ơi, thực ra bố đối với cháu cũng tốt mà, chỉ là cháu không muốn sống ở nhà họ Giang thôi."
"Không ở đó thì tốt, cái nơi ăn thịt người không nhả xương đó có gì hay? Lại còn có lão già cứng đầu đáng ghét và bà già khó tính, một người cởi mở hoạt bát như Mẫn Mẫn mà chẳng phải bị họ bức đến mức suýt suy nhược thần kinh sao? Đều là một lũ thần kinh cả."
"Bà ngoại, sao bà lại biết cả từ 'suy nhược thần kinh' ạ?" Úc Linh kinh ngạc. "Bà ngày nào chẳng xem tivi, sao mà không biết?" Bà ngoại lườm cô một cái.
Úc Linh cười hì hì khoác tay bà, bước vào các quầy hàng hiệu trong trung tâm thương mại, bắt đầu công cuộc mua sắm.
Khi rời khỏi trung tâm thương mại, ngoài những món đồ được chuyển thẳng về khách sạn, trên tay họ còn xách vài túi đồ. Bà ngoại lại bắt đầu cằn nhằn về chuyện tiêu xài hoang phí, Úc Linh làm như không nghe thấy, đưa mắt nhìn quanh, đang định tìm chỗ nào đó để bà ngồi nghỉ chân, thì bất chợt nhìn thấy hai người đàn ông vừa đi ngang qua không xa.
"Ơ kìa, đó chẳng phải A Từ và người bạn sắp làm phẫu thuật đó sao?" Mắt bà ngoại tinh thật, lập tức nhận ra hai người họ.
Hai người đàn ông đang vai kề vai đi trong dòng người, một người vừa đi vừa cúi đầu lẩm bẩm gì đó vào điện thoại, người kia thì lơ đễnh nhìn quanh, ánh mắt chợt dừng lại trên hai bà cháu đang đứng cách đó vài chục mét, rồi sải bước dài tiến về phía họ.
"Này, A Từ, anh đi đâu đấy..." Mễ Thiên Sư đang bận tính toán tiền công trừ yêu hôm nay, không ngờ ngẩng lên đã thấy Hề Từ bỏ đi, vội vàng đuổi theo, chen qua đám đông tầng tầng lớp lớp trước trung tâm thương mại, liền nhìn thấy cặp bà cháu ở bệnh viện hồi sáng. Ánh mắt Mễ Thiên Sư lập tức đổ dồn vào cô mỹ nhân đang dìu bà lão.
Cô gái có vóc dáng cao ráo thanh mảnh, ngũ quan tinh xảo, lông mày thanh tú, sinh ra đã mang tướng phúc hậu, môi hơi nhạt màu, tuy có chút thiếu sót nhưng bù lại làn da trắng mịn, khí chất đoan trang trí tuệ, quả là một mỹ nhân vạn người có một, chỉ là đôi mắt đen láy không chút gợn sóng kia khiến người ta vô tình chạm phải ánh mắt cô cũng cảm thấy đôi chút áp lực.
Thế nhưng, khi quan sát kỹ hơn, Mễ Thiên Sư nhanh chóng phát hiện diện mạo của cô mỹ nhân này có điểm không ổn. Vận mệnh ẩn chứa tai ương, thân mang yêu khí, tướng đoản mệnh.
Mễ Thiên Sư nhất thời lặng người.
Bà ngoại thấy mặt anh hồng hào, là do quá phấn khích vì vừa nhận được thù lao sau khi trừ khử yêu vật gây rối, liền gật đầu, cười bảo: "Hai cậu đến đây dạo phố à? Định mua gì thế? Đồ ở đây đắt thật đấy, thà về thị trấn huyện mua còn thực tế hơn, chất lượng cũng chả khác là mấy mà giá cả thì đắt đến phát hoảng."
Bà ngoại đúng kiểu một người già cả đời cần cù tiết kiệm, bà nói sang sảng, những người qua lại trung tâm thương mại nghe thấy không khỏi có chút coi thường bà lão nhà quê này, lần lượt nhìn bằng ánh mắt lạ lẫm. Úc Linh đứng bên cạnh bà, sắc mặt vẫn vô cùng thản nhiên, điềm tĩnh tự tại.
Người đẹp này tính cách thật tốt, sống thật thẳng thắn, phóng khoáng. Mễ Thiên Sư thầm cảm thán một tiếng, đúng là mệnh cách lạ thường, quả nhiên không phải người thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
