"Thầy Từ, anh shipper đó trông rất đoan chính, khí chất cũng tốt, chắc chắn không phải yêu quái đâu." Người đàn ông mặc âu phục nói, trong lòng thầm nghĩ, nếu anh shipper đó là yêu quái, thì cái bộ dạng âm trầm tính toán như thầy Từ đây, chẳng phải càng giống yêu quái muốn hại người hơn sao?
May mà thầy Từ không biết suy nghĩ của anh ta, nếu không chắc chắn sẽ tức chết. Nhưng dù vậy, ông ta vẫn tức giận đá anh ta ra ngoài, bắt anh ta đi ra ao mò bằng được viên âm cầu, không tìm thấy thì không được về, nếu không ông ta sẽ gọi điện cho sếp của họ, để sếp đuổi việc người đàn ông mặc âu phục này.
Người đàn ông mặc âu phục đành phải khổ sở đi tìm trưởng thôn, tốn chút tiền nhờ trưởng thôn cử vài dân làng đi mò giúp. Xui xẻo hơn là, vừa xuống ao thì trời đổ mưa. Mưa rồi thì cũng vẫn phải tiếp tục mò.
Mưa từ chiều cho đến tận tối. Ban đầu là mưa lớn, sau đó là mưa nhỏ, rả rích không dứt, cả đất trời chìm trong màn mưa sương mù, dưới bầu trời âm u, dãy núi chuyển thành màu xanh đen, lặng lẽ đứng sừng sững. Hề Từ đương nhiên được bà ngoại giữ lại.
Người trong làng đều biết, đường núi sau mưa rất khó đi, nhất là một số chỗ bùn lầy lội, xe cộ dễ bị trượt bánh, cộng thêm trời tối, tầm nhìn hạn chế, lúc này rất dễ xảy ra chuyện, nếu không có gì gấp gáp thì tốt nhất không nên tùy tiện ra ngoài. Cũng vì vậy, những người quen như Hề Từ thường xuyên vào thôn Ô Mạc giao hàng đôi khi gặp mưa không kịp rời đi, sẽ được dân làng giữ lại ngủ qua đêm.
Thím Quyền đội mưa chạy sang, mang theo một bình rượu nếp tự ủ cho Úc Linh nấu với đường đỏ để trị chứng lạnh trong người, vừa nói vừa bảo: "Nhà tôi còn một phòng khách, hay là để cậu Hề ở lại đi."
Hề Từ từ chối: "Không cần đâu ạ, cháu sang nhà trưởng thôn mượn chỗ ngủ là được rồi, trước đây cháu cũng hay ngủ nhờ ở đó."
Bà ngoại liền kêu lên: "Không cần phiền phức thế, nhà bà cũng có phòng khách, cứ để A Từ ở lại đây."
Nói rồi bà quay sang Úc Linh bảo: "Úc Linh à, đi lấy cho A Từ bộ chăn ga sạch nhé, bộ có họa tiết hoa nhỏ trong tủ quần áo ở phòng con ấy."
Úc Linh đáp "vâng".
Thím Quyền liếc nhìn bóng lưng Úc Linh, rồi lại nhìn chàng thiếu niên có khuôn mặt ngoan ngoãn thuần khiết kia, mỉm cười, cảm thấy mình đã nghĩ quá nhiều.
Ở phía bên kia, cũng đang ngủ nhờ nhà trưởng thôn, sắc mặt thầy Từ lúc này âm trầm như nước. Viên âm cầu vẫn chưa tìm thấy.
"Lẽ nào anh chàng shipper đó nói dối?" Người phụ nữ công sở suy đoán, không khỏi nhìn sang thầy Từ, hỏi: "Thầy Từ, viên âm cầu đó quan trọng lắm sao? Nếu không có nó, liệu có ảnh hưởng đến việc lần này không ạ?"
Thầy Từ sao có thể không hiểu ý của người phụ nữ này, ông ta cười lạnh một tiếng: "Cặp cầu âm dương này là chí bảo của huyền môn, có thể dò xét yêu ma tà túy, cô nói xem có quan trọng không? Tôi đã nhận tiền của sếp các người để đến đây xem xét đất tổ mộ nhà ông ấy, nếu trong quá trình này có tổn thất gì thì đương nhiên là phải đền bù."
Người đàn ông mặc âu phục không tính toán như người phụ nữ công sở, trong lòng thấy hơi hoảng, hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ?"
Thầy Từ đã bình tĩnh lại, ông ta vẫn cho rằng viên âm cầu chắc chắn đã bị con yêu quái kia lấy mất. Con yêu quái đó dưới thân phận con người lại xuất hiện một cách quang minh chính đại trong ngôi làng này, chắc hẳn phải có mối thâm tình hay nguồn gốc gì đó với ngôi làng, ông ta muốn đi gặp nó một phen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)