Sau bữa trưa, Hề Từ được bà ngoại giữ lại ở nhà nghỉ ngơi, lý do là vì mặt trời buổi trưa quá gắt, đường đi vất vả, dù sao những người vào làng giao hàng kiểu này buổi chiều thường không có việc gì, không bằng cứ nghỉ ngơi ở đây, đợi nắng dịu rồi hãy đi. Hề Từ liền ngồi xuống.
Một già một trẻ ngồi dưới hiên uống trà trò chuyện, thỉnh thoảng có gió núi mát rượi thổi qua, trong gió thoảng mùi hương hoa quế thoang thoảng, tiếng chim hót trong núi thánh thót, tựa như một chốn bồng lai tiên cảnh.
Người đàn ông mặc âu phục men theo sự chỉ dẫn của dân làng mà đến đây, vừa tới nơi đã thấy hương thơm xộc vào mũi, tinh thần sảng khoái, không khỏi nhìn thêm một cái vào cây quế bốn mùa trồng trước hiên, cùng bụi hoa nguyệt quý đang nở rực rỡ như lửa bên cạnh, trong lòng cảm thấy hơi lạ. Đã tháng Năm rồi, sao giờ này lại có hoa nguyệt quý nở rộ như thế này? Ngôi làng này quả nhiên không bình thường, khiến lòng anh ta càng lúc càng thấy gai người.
"Anh tìm ai?"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, khiến người đàn ông mặc âu phục đang nhìn quanh giật thót mình, quay đầu lại liền thấy người đang đứng trước cửa. Đây là một cô gái xinh đẹp, hoàn toàn lạc quẻ so với vùng nông thôn hẻo lánh lạc hậu này, tuổi không lớn, dung mạo tinh xảo xinh đẹp, chỉ là thần sắc lạnh nhạt, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào người khác khiến lòng người vô cớ tăng thêm vài phần áp lực.
Rõ ràng xung quanh chỉ là những căn nhà gạch đỏ ngói xám đơn sơ và hàng rào làm từ những cành cây khô xơ xác, nhưng lại chẳng hề làm tổn hại đến khí chất của cô, ngược lại vì sự tồn tại của cô mà khiến nơi đơn sơ này bỗng chốc trở nên sang trọng hơn hẳn.
Trước đó khung cảnh quá hỗn loạn, họ vốn không nhìn kỹ cô gái bị thầy Từ quấy rối trông như thế nào, giờ thấy cô gái đứng đây, người đàn ông mặc âu phục cũng hiểu được phần nào lý do vì sao thầy Từ lại vội vã đến thế (Thầy Từ: "Đồ ngu! Không phải đâu!").
Người đàn ông mặc âu phục hơi căng thẳng, lắp bắp nói: "Xin hỏi, anh shipper đó có ở đây không?"
Sau khi sự việc xảy ra, họ đã tìm dân làng hỏi rõ chuyện, biết được lúc thầy Từ mạo phạm cô gái, một anh shipper đi ngang qua thấy chuyện bất bình đã đánh bay ông ta, và viên âm cầu trong cặp cầu âm dương có khả năng đã bị anh shipper đó lấy đi trong lúc hỗn loạn. Thầy Từ bảo họ phải lấy lại âm cầu, người đàn ông mặc âu phục đành phải đâm lao thì phải theo lao mà tới đây.
Úc Linh liếc nhìn anh ta một cái, rồi tránh người ra, mở cửa nói: "Anh ấy ở bên trong."
Người đàn ông mặc âu phục không ngờ cô gái này trông lạnh lùng thế mà lại dễ nói chuyện, nhất thời thấy thầy Từ đúng là già mà không nên nết, dám đi quấy rối con gái nhà người ta, trách sao bị dân làng đánh là đáng đời.
Vào đến sân, người đàn ông mặc âu phục liền nhìn thấy một chàng thiếu niên đang ngồi trên hành lang gỗ sạch sẽ của nhà nông, trò chuyện với bà lão thôn quê, anh ta không khỏi kinh ngạc. Người thanh niên tuấn tú quá mức này thực sự làm đảo lộn nhận thức của anh ta về một anh shipper, gương mặt trông như một "tiểu thịt tươi" (thanh niên trẻ trung), nói là minh tinh cũng khiến người ta tin sái cổ.
Vì tính chất công việc, suốt ngày phải dầm mưa dãi nắng nên đa phần các shipper đều có làn da đen bóng khỏe mạnh, thế nhưng người thanh niên này không những không đen mà ngược lại còn môi hồng răng trắng, da dẻ trắng hồng, khí chất vô cùng tốt, ánh mắt trong veo thuần khiết, nói là sinh viên đại học được gia đình nuông chiều cũng khiến người ta tin được, mấy cái gọi là "tiểu thịt tươi" trong làng giải trí cũng chẳng có ai tươi tắn, thanh tú bằng anh.
Rõ ràng là một thiếu niên quý tộc, yêu khí ở đâu ra chứ? Người đàn ông mặc âu phục lập tức cảm thấy có lẽ thầy Từ không hề lợi hại như lời đồn, chỉ vì chuyện xích mích nhỏ nhặt mà quy chụp một thiếu niên tốt đẹp thế kia là yêu quái.
Sau khi người đàn ông mặc âu phục trình bày mục đích, Hề Từ nhìn anh ta từ đầu đến chân rồi thản nhiên nói:
"Anh nói viên bi đen đó à? Ồ, tôi không biết nó là cái gì, lúc đó tiện chân đá bay sang cái ao bên cạnh rồi."
Người đàn ông mặc âu phục tối sầm mặt mũi, chẳng lẽ anh ta phải đi mò ao sao?
Sau khi người đàn ông mặc âu phục rời đi, bà ngoại tò mò hỏi:
"A Từ à, đây là người nào thế, cậu ta tìm quả cầu gì vậy?"
Hề Từ nhìn về phía Úc Linh trước, thấy cô cũng đang nhìn mình, anh nháy mắt với bà ngoại:
"Bà ơi, không có gì đâu ạ, có lẽ họ làm mất đồ gì đó, lúc cháu vào làng tình cờ gặp họ nên họ đến hỏi cháu thôi ạ."
Bà ngoại nghe xong cũng chẳng để tâm, cằn nhằn vài câu kiểu người ngoài vào làng đúng là lắm chuyện, rồi bà không quan tâm nữa. Nếu để bà biết thầy Từ kia dám quấy rối cháu gái, chắc chắn bà sẽ nổi trận lôi đình đòi sống đòi chết với ông ta, không tốt cho sức khỏe của bà. Úc Linh chậm rãi bước tới trước mặt Hề Từ, nói lời cảm ơn anh.
Quả nhiên, chưa đầy nửa tiếng sau, bầu trời mây đen kéo đến, gió lớn nổi lên, chẳng mấy chốc đã mưa như trút nước.
Người đàn ông mặc âu phục tay trắng trở về, thuật lại lời của Hề Từ cho thầy Từ nghe. Thầy Từ đang ăn cơm, cơm được đựng trong cái bát lớn kiểu nông thôn đặc trưng của nhà trưởng thôn. Nghe xong lời người đàn ông mặc âu phục, thầy Từ suýt chút nữa ném cái bát lớn trong tay vào mặt anh ta, giận dữ nói:
"Nó bảo sao thì là vậy à? Chẳng lẽ anh không biết yêu quái là thứ gian xảo nhất trên đời này sao, còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ, lời quỷ còn đáng tin hơn lời yêu quái à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)