Đợi khi hạ giá về tới phủ, hắn liền thấy Tạ Quân, người đang ở tạm nhà mình, thế là tự nhiên hắn cũng mượn cớ đến hàn huyên dăm ba câu, hòng thắt chặt tình thân ái.
“Gia thất của ta đơn sơ nghèo nàn, không biết Hầu gia cùng Tam công tử ở lại đây có vừa lòng không? Nếu có điều chi không chu đáo, Hầu gia xin hãy bảo cho, Lâm mỗ sẽ tức khắc phái người tới sắp xếp cho trọn vẹn.” Hắn cúi người thi lễ, dáng vẻ hết sức nịnh hót.
Thế nhưng, Tạ Quân chỉ gật đầu khẽ đáp, có ý lấy lệ qua quýt: “Lâm đại nhân khách sáo rồi, vốn dĩ chúng ta tá túc tại nơi đây mới là phiền nhiễu đến Lâm đại nhân.” Nói chung, dăm ba câu xã giao như vậy là được rồi.
Ngờ đâu, Tạ Quân xưa nay kiệm lời bỗng dưng lại cất tiếng: “Nghe nói trong phủ Lâm đại nhân sắp sửa có chuyện hỉ, còn chưa kịp chúc mừng Lâm đại nhân. Không biết ngày lành tháng tốt đã định là khi nào, nếu lúc đó ta vẫn còn ở đây, nhân tiện dính dính hỉ khí của nhà đại nhân.”
Lâm Sùng Văn nhận được sự quan tâm thế này đúng là được sủng mà lo: “Khởi bẩm Hầu gia, ngày lành đã định là ngày mồng Tám tháng Chạp.” Lúc đó chính là giữa mùa đông giá lạnh.
Giang Châu nơi đây nhiều tuyết, lường trước ắt hẳn sẽ là một lớp tuyết mỏng phủ đầy mặt đất, cả một khoảng trời trong trắng, tinh khôi.
“Lúc ấy e là không khéo cho lắm.”
Công việc cứu tế tại Giang Châu đã gần như hoàn thành, chỉ khoảng nửa tháng nữa đoàn người của Tạ Quân sẽ cất bước khởi hành về lại Kim Lăng, e là sẽ không đợi được đến lúc ấy. Lâm Sùng Văn nghe thấy vậy cũng thầm tiếc hận.
Thế nhưng hôn sự lại không phải là chuyện tầm thường, ngày đã định thì sao có thể tùy ý sửa đổi, dù có tiếc nuối thì cũng đành thôi.
Khương thị mở hộp hoa quả ra, tiện tay nhón lấy một miếng bánh nếp rưới đường bỏ vào miệng. Nụ cười nở trên môi nàng còn ngọt ngào hơn cả viên bánh trên tay, nàng liếc hắn với đôi mắt hờn dỗi: “Thứ tốt đến vậy, mà ngài cũng nỡ cho thiếp ăn sao?”
“Tâm can của ta ơi!” Lâm Sùng Văn sấn tới ôm chặt nàng vào lòng, “Nói chi ba cái thứ này, dù nàng có lấy cái mạng nhỏ này của ta, ta cũng sẵn lòng dâng cho nàng.” Những lời đường mật nịnh hót như vậy, ai nấy đều chỉ nghe rồi để đó, chẳng ai đem vào khắc cốt ghi tâm.
Nhưng Khương thị thì lại khác, vẻ mặt nàng hết sức nghiêm túc, ngón tay cố tình hay vô ý cứ gõ nhẹ lên ngực hắn, rồi nàng nhét nốt miếng bánh nếp rưới đường vào miệng hắn, “Đó là ngài tự nói đấy nhé, không được nuốt lời đâu.”
Cùng một món điểm tâm đắt tiền, một phần khác lại được chuyển đến nhà họ Thôi nằm ở khu thành Nam.
Khuê danh của tiểu thư Thôi gia là Ngọc Nhụy, bắt nguồn từ điển tích “Ngọc nhụy sinh cấm lâm, địa sùng tư diệc quý” (Ngọc nhụy sinh giữa rừng cấm, chốn đất tôn quý càng thêm cao sang). Từ nhỏ, nàng luôn được coi như hòn ngọc quý trong tay phụ thân mẫu thân, cưng nựng, nâng niu, hết lòng chiều chuộng.
Nàng lúc đầu cũng chẳng thèm ngó ngàng tới cuộc hôn sự với họ Lâm này. Lang quân lúc trước nàng cũng đối xử với nàng rất tốt, việc gì cũng nghe theo nàng. Trong nhà đến cả thông phòng cũng chẳng có lấy một người. Chỉ tiếc người bệnh tật ốm yếu, nên sau hai năm thành thân thì mất sớm do bệnh.
Người trong nhà thương nàng, thấy nàng chưa sinh nở nên liền đón nàng về nhà, ngỏ ý định muốn tìm cho nàng một mối duyên mới. Chẳng ngờ lựa lên lựa xuống, cuối cùng lại chọn người Lâm gia.
Người tên Lâm Sùng Văn kia, cái ngày làm lễ ăn hỏi, Thôi Ngọc Nhụy đã từng đứng ở sau bình phong xem mắt hắn. Tuổi thì cũng lớn rồi, nhưng dáng dấp xem ra cũng coi là anh tuấn đoan chính. Chỉ là trong phủ của hắn có hai người con gái, lại thêm một tì thiếp đang rất được sủng ái.
Gả cho kẻ này thì cũng chỉ làm bà mẹ kế, nào có chuyện gì hay ho cơ chứ. Nhưng mẫu thân của Thôi gia lại cố tình khuyên nhủ nàng: “Hài tử của ta, Lâm Sùng Văn này ở nha môn ít ra cũng là một huyện thừa. Ta còn nghe đồn, nhà hắn có chút dính líu đến Định Viễn Hầu phủ ở Kim Lăng nữa. Ngay cả tri châu đại nhân ngày thường cũng phải nể mặt hắn ba phần. Hơn thế nữa, nay vị Định Viễn Hầu danh tiếng ở Kim Lăng lại đang tá túc ở trong phủ hắn!”
“Danh giá như thế, tìm đâu ra một người thứ hai như thế khắp cái chốn Giang Châu này?”
Thôi Ngọc Nhụy nhíu chặt mày, “Nhưng nhà hắn đã có sẵn hai người con gái rồi, nghe bảo là cũng chẳng kém tuổi con là bao, như vậy coi sao được, cố ý gả đi để cho người ta coi con như mẹ kế?”
“Con gái thì có sao đâu?”
Mẫu thân Thôi gia tức giận, lấy tay vỗ vào tay nàng, như thể giận vì nàng thiếu suy nghĩ, “Những người đó sau này đều sẽ được gả đi hết thôi. Hơn nữa, Lâm gia này chưa có con trai đích tôn, người trước thì qua đời từ khi còn rất trẻ, con gả vào đó mà sinh hạ quý tử trong năm sau, đó chẳng phải là con trai đích tôn hay sao, khi ấy, con cái chẳng phải đều sẽ răm rắp nghe lời con.”
“Còn... còn có tì thiếp kia nữa!” Thôi Ngọc Nhụy vốn chẳng thể nuốt trôi cục tức này, bĩu môi, xoay người đi: “Con chẳng đời nào chung chồng với kẻ khác đâu.”
“Bọn thiếp thất ấy thì có gì đáng bận tâm, thân phận hèn mọn, chẳng chỗ nương tựa, là hạng hạ lưu không lên được mặt bàn.” Thôi phu nhân chẳng mảy may để tâm, “Khi con bước qua cửa, cứ tiện tay viện bớ gì đó đuổi nàng ta đi là xong chuyện. Đuổi ra khỏi nhà hay bán đi đều do chủ mẫu phu nhân như con đây sắp xếp định đoạt cả.”
Nhưng Thôi Ngọc Nhụy vẫn cảm thấy không phục, tiếp tục phàn nàn chê bai: “Nhưng hắn là người đã từng mất đi chính thê!” Trong dân gian, phu quân mất đi chính thê thì gọi là kẻ góa vợ, vốn cũng chẳng phải là cái danh tiếng tốt đẹp gì cho cam.
“Con của ta ơi!” Thôi mẫu quả là lo cuống lên rồi, “Con vẫn tưởng bản thân còn là nương tử cành vàng lá ngọc chắc, mà còn ngồi đây đắn đo chọn tới chọn lui.” Bà rốt cuộc không nỡ đem nữ nhi nhà mình ra trách móc.
Nàng cũng từng chịu cảnh góa bụa, là một quả phụ, nay hai người này lại tâm đầu ý hợp, đúng là trời đất đã sinh ra một đôi.
Dù sao cũng không thuyết phục nổi nữ nhi, Thôi mẫu liền tự tay mình tự quyết định thay nàng: “Chuyện này cứ quyết như thế đi. Đồ sính lễ của người ta, gia đình ta cũng nhận lấy rồi. Con chuẩn bị cho thật kỹ vào, ngày mùng 8 tháng Chạp chính là ngày con xuất giá qua Lâm gia.”
Thôi Ngọc Nhụy không bằng lòng với mối duyên này, liền nhốt mình trong phòng một lúc lâu, ném vài thứ đồ đạc cho đỡ tức, khiến mấy nha hoàn lớn nhỏ trong phủ phải chạy tới chạy lui để khuyên nhủ. Đang lúc không biết làm sao, thì người gác cổng chạy vào báo là, lão gia nhà họ Lâm có quan tâm cô nương, bèn cử người gửi một hộp trái cây trân phẩm của Thiên Vị Lâu tới.
Hộp trái cây ấy được đem tới ngay trước mắt Thôi Ngọc Nhụy. Nha hoàn Liên Nhi tỉ mỉ xếp bày mọi thứ ra trên bàn. Tơ đường dệt, bánh ngọc tiết, ngó sen hương, và nhiều loại trái cây bánh ngọt muôn màu muôn vẻ, không dưới mười loại khác nhau. Hơn thế nữa, còn có cả những loại đồ uống làm từ trái cây đang thịnh hành như tường vi lộ, lộc lê tương.
Cuối cùng, Liên Nhi hớn hở cầm món bánh ấy lên mà nói: “Tiểu thư, người xem đi, ở đây còn có mật ma tô món khoái khẩu của người nữa nè! Vị Lâm lão gia này đã dụng tâm quá đỗi rồi.”
Thôi Ngọc Nhụy tiện tay lấy một viên bánh xốp, miễn cưỡng cắn thử vào miệng.
Lại nghe Liên Nhi dỗ dành nàng: “Hộp trái cây trân quý của Thiên Vị Lâu này khó mua vô cùng, mỗi tháng chỉ bán ra hai hộp, nghe nói có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Nghĩ đến Lâm lão gia hẳn là đã phí không ít tâm tư. Chút tâm ý này, quả thực chẳng hề kém cạnh cô gia đời trước chút nào đâu ạ.”
“Thế cũng làm sao sánh được với Mạnh lang của ta.”
Mạnh lang chính là người chồng trước quá cố của Thôi Ngọc Nhụy.
Trong lòng nàng vừa chua xót vừa buồn tủi, cũng may nhờ có hộp mứt quả này mà cơn giận đã tiêu tan quá nửa. Chỉ là ngoài mặt nàng vẫn tỏ vẻ không cam lòng: “Mạnh lang của ta đến cả một nha hoàn thông phòng cũng chẳng có, còn lão ta thì tính là cái thá gì? Sắp cưới chính thất rồi mà trong nhà vẫn còn sờ sờ ra một ả tiểu thiếp, thế này chẳng hóa ra ta chưa gả qua cửa đã phải lo chuyện tranh sủng hay sao?”
Nàng đang oán trách Lâm Sùng Văn không biết dọn dẹp sạch sẽ hậu viện trong nhà.
Liên Nhi nghe là hiểu ngay, bèn hiến kế cho chủ tử: “Tiểu thư việc gì phải vội? Chẳng phải vẫn còn hai tháng nữa mới đến ngày xuất giá sao? Nếu tiểu thư đã chướng mắt ả thiếp thất kia, chúng ta cứ việc tìm cách đuổi ả đi trước ngày gả vào là xong.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
