Lâm Uyển Nương biết rõ bản thân đã chọc giận Tạ Quân.
Bản năng xui khiến nàng muốn bỏ chạy. Nhưng nàng vừa xoay người đã bị hắn vươn tay tóm chặt lấy yết hầu. Bị bóp nghẹt không thể động đậy, cả cơ thể mềm mại của thiếu nữ bị hắn tàn nhẫn đè mạnh lên vách xe.
Lâm Uyển Nương đau đến nổ đom đóm mắt, nước mắt trong nháy mắt dâng đầy khóe mi.
“Chạy cái gì?” Tạ Quân cúi người ép xuống, khóa chặt nàng trên vách xe ngựa.
Ánh mắt hắn nhìn nàng lạnh lẽo tới cực điểm. Bàn tay bóp lấy cổ nàng không ngừng tăng thêm lực đạo, chậm rãi siết chặt: “Chẳng phải miệng lưỡi bén nhọn lắm sao? Ta muốn xem thử xem, cái miệng nhỏ này của Lâm nhị tiểu thư còn có thể phun ra những lời nhường nào nữa?”
Đôi mắt Lâm Uyển Nương mở to đầy kinh hoàng. Cổ họng bị hắn bóp nghẹt khiến nàng không thể phát ra nửa âm thanh, chỉ có những giọt nước mắt không ngừng lăn dài nơi khóe mi.
Nàng cảm nhận rõ ràng bàn tay nơi cổ họng đang từng tấc, từng tấc siết chặt hơn. Cái chết cận kề, thống khổ khôn cùng.
Nhưng rốt cuộc vẫn là không cam lòng! Nàng liều mạng giãy giụa, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, đấm liên hồi như mưa rào lên cánh tay đang gông cùm mạng sống của nàng.
“Buông... Buông ta ra...”
Lâm Uyển Nương giãy giụa kịch liệt. Qua kẽ răng nứt toác, nàng cắn răng gằn từng chữ đứt quãng. Ánh mắt nàng bùng lên dữ dội - đó là khát vọng sống sót mãnh liệt, hòa lẫn với sự oán hận thấu xương.
Sự oán hận rực lửa ấy đâm vào mắt Tạ Quân, khiến hắn ma xui quỷ khiến thế nào lại nới lỏng tay.
Sức lực của Lâm Uyển Nương nháy mắt cạn kiệt, mất đà ngã phịch xuống sàn xe. Sự đau rát bỏng bừng nơi cần cổ vẫn tàn nhẫn nhắc nhở nàng rằng: mình vừa mới dạo bước qua Quỷ Môn Quan một vòng.
Nhưng Tạ Quân vẫn chưa buông tha nàng. Hắn ngồi xổm xuống, dùng chính bàn tay vừa bóp cổ nàng khi nãy, khẽ khàng nâng cằm nàng lên.
“Lâm nhị tiểu thư quả là không biết nghe lời.”
Hắn nói chậm rãi, giọng điệu tựa như đang thở dài: “Ta đã hết lần này đến lần khác nhắc nhở tiểu thư, thế mà tiểu thư lại coi lời ta như gió thoảng bên tai. Sao hả? Trong mắt tiểu thư, ta - Tạ Quân, là kẻ dễ nói chuyện đến thế sao?”
“Hay là...” Tạ Quân hơi ngừng lại: “Tiểu thư muốn trèo cao đến mức phát cuồng rồi, cuồng đến độ ngay cả cái mạng nhỏ này cũng không thèm giữ nữa? Nếu đã vậy, ta đây sẽ thành toàn cho tiểu thư, có được không?”
Hắn vẫn ôm sát tâm với nàng.
Có lẽ vì không cam lòng cứ thế mà chết đi, hoặc cũng có lẽ là khi cái chết cận kề, con người ta lại nảy sinh dũng khí vô hạn.
Lâm Uyển Nương ngước mắt nhìn lên, ánh mắt sắc lẹm, phơi bày trần trụi thứ dã tâm không hề che giấu: “Phải! Hầu gia nói không sai, ta chính là nảy sinh dã tâm trèo cao đấy! Việc Tam công tử để mắt tới ta là bản lĩnh của ta, cớ sao ta không được phép muốn gả cho ngài ấy?”
Như có một khối uất nghẹn chất chứa nơi lồng ngực nay được dịp tuôn trào, nàng gào lên: “Nam nhân các người có thể thi cử đỗ đạt, có thể bước chân vào chốn quan trường, nghịch thiên cải mệnh, một bước lên mây. Còn ta, tại sao ta không được tìm một đấng lang quân như ý? Lẽ nào nam nhân các người nịnh bợ, phong hầu bái tướng thì gọi là có chí khí, còn ta, ta chỉ muốn tự mình có một cuộc sống tốt hơn một chút, thì lại bị coi là ham hư vinh trèo cao, là kẻ si tâm vọng tưởng sao?!”
“Ta không phục!”
Từng câu từng chữ của nàng vang lên chát chúa, kiên định lạ thường.
Chẳng ai cam tâm cả đời sống trong vũng bùn dơ bẩn. Nàng cũng giống như muôn vạn chúng sinh trên cõi đời này, chỉ muốn bò lên trên, muốn tự thay đổi vận mệnh của chính mình. Lâm Uyển Nương chưa từng nghĩ mình đã làm sai điều gì.
Tạ Quân dường như không ngờ nàng lại có thể buông ra những lời lẽ như thế, khẽ nhíu mày: “Còn dám ngụy biện?”
“Ta không ngụy biện!” Lâm Uyển Nương dứt khoát vứt bỏ tất cả. Mấy ngày nay chịu đựng đủ sự uy hiếp của hắn, càng nói, uất ức càng dâng cao. Nước mắt lã chã tuôn rơi như hạt châu đứt chỉ, tương phản với khuôn mặt đang bừng bừng tức giận kia, trông đáng thương và tủi thân vô cùng.
Nàng bất chấp cả thể diện, bĩu môi òa khóc nức nở: “Tại sao các người ai cũng phải ức hiếp ta? Ta chỉ muốn được sống tiếp thôi mà...”
Nàng lại nhớ tới thảm cảnh kiếp trước chết phơi thây trên nền tuyết lạnh. Mùa đông năm Vĩnh Hưng thứ bốn mươi ba, tuyết rơi lạnh lẽo biết bao! Cái lạnh buốt giá thấu xương liên tục len lỏi vào từng kẽ tủy, nàng liều mạng cuộn tròn thân thể, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là vô ích.
Bàn tay Tạ Quân bóp cổ nàng ban nãy cũng siết chặt biết bao! Chặt đến mức khiến nàng tắc thở, suýt chút nữa là nghẹt thở mà chết.
Nàng bất quá cũng chỉ là một nữ tử nhỏ bé, một kẻ yếu hèn tới mức không thể hèn mọn hơn trên cõi đời này, đáng thương bất lực khao khát được sống, tại sao lại khó khăn đến nhường này...
Một cảm giác bất lực to lớn bao trùm lấy Lâm Uyển Nương. Nàng rốt cuộc không nén nổi nữa, gục ngã òa khóc nức nở.
“Ngài giết ta đi... Dù sao ta cũng không muốn sống nữa... Ta chết đi là xong... Thế là đúng ý ngài...”
Nàng vừa khóc vừa nấc lên nghẹn ngào, đôi mắt đẫm lệ, những giọt nước mắt lăn dài vô tận. Thật sự là đứt từng khúc ruột, dẫu có là thần tiên nhìn thấy cũng phải mủi lòng dăm ba phần.
Chỉ tiếc, người đứng trước mặt nàng lại là một bức tượng Phật mặt lạnh, tâm cũng lạnh.
Tạ Bồ Tát thần sắc vẫn tĩnh tại, trong mắt lại hiện lên vài phần ghét bỏ: “Đừng khóc nữa, xấu chết đi được.”
Lâm Uyển Nương thút thít ngừng khóc, len lén ngước đôi mắt đầy sợ hãi lên nhìn Tạ Quân, dè dặt hỏi dò: “Hầu gia... không giết ta nữa sao?”
Hắn nhướn mày: “Ta nói muốn giết ngươi khi nào?”
Vậy là không giết thật rồi. Lâm Uyển Nương thở phào nhẹ nhõm, nàng chống tay mượn sức ngồi thẳng dậy. Vừa mới làm loạn một trận như vậy, trâm cài đã lỏng, váy lụa cũng nhăn nhúm, lớp phấn son trên mặt lại càng nhòe nhoẹt thảm hại, trông cực kỳ chật vật.
Nàng sờ soạn trên người, định tìm chiếc khăn tay để lau mặt. Nhưng không thấy khăn đâu.
Chiếc khăn ấy đã được nàng dùng để bọc cao Phù Ngọc rồi. Trong tình cảnh này, nàng tuyệt đối không thể nào lấy nó ra được.
Lâm Uyển Nương còn đang lúng túng chưa biết tính sao, thì một phương lụa gấm đã được ném tới trước mặt.
Đây là khăn tay của lang quân. Trên góc khăn không thêu hoa cỏ tầm thường, mà thêu vài nhành trúc xanh thanh nhã. Vì được mang theo bên người, chiếc khăn thoang thoảng mùi trầm hương thơm mát, ngửi rất dễ chịu.
Giọng nói thanh lãnh của Tạ Quân vang lên cùng lúc chiếc khăn rơi xuống: “Lau đi. Bộ dạng này của ngươi, người không biết còn tưởng ta ức hiếp ngươi.”
Rõ ràng là hắn đang ức hiếp nàng còn gì!
Lâm Uyển Nương chỉ dám âm thầm chửi rủa trong lòng. Nàng nhặt chiếc khăn lên, bặm môi, chậm rãi lau đi những vết bẩn dơ dáy trên mặt.
Cô nương vừa khóc một trận, mày liễu nhíu nhẹ, đôi mắt đong đầy sóng nước mùa xuân, đuôi mắt hãy còn ửng đỏ, trông dáng vẻ đáng thương không sao tả xiết.
Tạ Quân lặng lẽ nhìn nàng. Ánh mắt hắn dừng lại quá lâu, Lâm Uyển Nương mím môi, cuối cùng cũng lấy đủ can đảm ngước lên hỏi hắn: “Hầu gia... có phải ngài thích ta, nên mới không muốn ta gần gũi với Tam công tử không?”
Giọng điệu nàng tuy mang ý nghi vấn, nhưng lại hỏi một cách cực kỳ đương nhiên.
Dù sao thì giờ phút này Tạ Quân cũng đã nhìn thấu lớp ngụy trang của nàng, nàng chẳng còn gì phải giấu giếm nữa, dứt khoát nói toạc móng heo.
Tạ Quân không ngờ nàng lại đột ngột hỏi thẳng như vậy.
Dã tâm của thiếu nữ phơi bày thản nhiên trên khuôn mặt, chẳng mảy may che đậy, quang minh chính đại cho hắn thấy rõ.
Tạ Quân giơ tay lên khẽ xoa trán, rũ mắt cười khẽ: “Lâm nhị tiểu thư... xưa nay lúc nào cũng tự mình đa tình như vậy sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
