Rất nhanh sau đó Phượng Sanh đã hiểu ra. Tôn Như Ý và Tôn Như Họa dạo gần đây không ít lần lảng vảng trước cửa Đa Viên, chắc hẳn đã sớm lọt vào mắt xanh của người bên trong. Động cơ là gì, đôi bên đều tự hiểu rõ. Mà Lâm Bích Hiên lại nằm ở vị trí nhạy cảm, hai nàng tiểu thư kia lại thường xuyên túc trực tại đây, khó tránh khỏi khiến người ta đánh đồng nàng vào cùng một giuộc.
Nói không chừng, lần gặp gỡ trước đó vị chủ nhân này cũng đã hiểu lầm rồi.
Phượng Sanh không một lời giải thích, chỉ rũ mi mắt đứng đó lặng thinh.
Tông Việt nhìn nàng, rồi dời tầm mắt xuống bàn. Thấy trên bàn có sẵn đồ ăn, hai bộ bát đũa, lại thêm một bầu rượu đang ủ ấm, trong mắt hắn hiện lên một tia mỉa mai rõ rệt. Tuy nhiên hắn không bỏ đi, ngược lại còn thong thả bước tới, ngồi xuống trước bàn.
"Một thứ nữ nhỏ bé mà tâm tư thật không đơn giản, đáng tiếc xuất thân ti tiện, không ai thèm đoái hoài cất nhắc."
Lời này càng khiến người ta mịt mờ, nhưng đủ để nghe ra đối phương đang châm chọc mình. Phượng Sanh vốn không phải hạng người để mặc cho kẻ khác nhục mạ mà vẫn cam chịu, nàng nhịn không được bèn lên tiếng: "Tiểu nữ thực sự không hiểu ý tứ của công tử, công tử hà tất phải nói lời cay nghiệt như vậy."
"Không hiểu?"
Tông Việt khẽ hừ một tiếng, không nói thêm gì.
Đức Vượng thấy vậy, vội vàng sán lại gần: "Gia, nô tài thấy rượu này cũng không tệ. Để nô tài rót cho ngài."
Kỳ thực ngay từ lúc bước vào, hắn đã ngửi thấy trong không khí có mùi rượu thơm ngọt, lại hơi mang chút vị chát dịu nhẹ.
"Ngươi tới đây."
Đức Vượng vốn tưởng chủ tử gọi mình, cho đến khi Tông Việt liếc mắt một cái, hắn ta mới nhận ra là chủ tử đang gọi vị tiểu thư đứng bên cạnh kia.
Phượng Sanh thoáng ngẩn người. Tri Xuân tiến lên một bước định nói gì đó nhưng bị Phượng Sanh giơ tay ngăn lại.
Mới nhìn qua thì không rõ, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy hai ngón tay này khác hẳn những ngón còn lại, tựa như một pho tượng ngọc quý giá bỗng nhiên lộ ra tì vết. Điều này khiến Tông Việt nhớ lại tờ mặc thư kia và cả quyển kinh thư mà Tôn Khánh Hoa vừa dâng lên.
Hoàng tử tuy là thân phận tôn quý nhất thế gian, nhưng phụ hoàng của hắn vốn nghiêm khắc, từ nhỏ các hoàng tử đã phải chăm học khổ luyện. Một đôi tay như vậy, chỉ có những người cầm bút quanh năm suốt tháng mới có được.
Một nữ tử chốn khuê phòng, tại sao lại có đôi tay như thế?
Không ngoài mục đích lấy lòng trưởng bối mà khổ luyện. Hắn nghĩ đến việc nàng đã chôn chân ở nơi hẻo lánh này hơn nửa tháng trời, dù là giả vờ giả vịt thì cũng đã hạ quyết tâm rất lớn. Lại nghĩ đến việc có lẽ nàng chẳng hề hay biết kinh thư mình cực khổ chép ra đã bị người cha gán cho danh nghĩa của đứa con gái khác để dâng lên cho hắn. Liên tưởng đến những trải nghiệm thời thơ ấu của chính mình, Tông Việt hiếm hoi nảy sinh chút lòng trắc ẩn.
Hắn nhấp một ngụm rượu, thong thả nói: “Ngươi vừa nói ta nói lời cay nghiệt với ngươi? Phụ thân ngươi mấy ngày trước có dâng một cuốn kinh thư, nói là do đích nữ Như Ý của ông ta chép. Khuê danh của ngươi là Như Ý sao?”
Phượng Sanh lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Nàng không chỉ hiểu tại sao lão phu nhân lại mượn bệnh để bắt nàng đến đây chép kinh, mà còn hiểu tại sao lại phải chép kinh Phật, và cả lý do tại sao vị chủ nhân này khi nhìn thấy chuỗi hạt trên cổ tay nàng lại có phản ứng như vậy.
Có lẽ vị quý nhân trước mặt này là người tín Phật, nên lão phu nhân mới muốn "gãi đúng chỗ ngứa"?
Thực ra trước đó Phượng Sanh đã đoán được đại ý của lão phu nhân, nhưng có vài mắt xích chưa thông, giờ thì mọi thứ đã sáng tỏ hoàn toàn.
“Nô tỳ nghĩ tiểu thư cuối cùng cũng đã trở lại rồi”
Lời nói của Tri Xuân văng vẳng bên tai nàng. Chỉ cần có thể rời đi…
Phượng Sanh khẽ cắn môi dưới, hàng mi run rẩy: “Khuê danh của tiểu nữ không phải là Như Ý.”
Nàng dường như cũng đã hiểu thâm ý của Tông Việt. Lời vừa dứt, nước mắt đã chực trào ra, nhưng vì sợ bị người khác nhìn thấy, nàng vội vàng cúi gục đầu xuống thật thấp.
Tông Việt khẽ nâng chén rượu trong tay, nàng run rẩy một chút, tiến lên rót đầy ly cho hắn. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng dùng bữa uống rượu. Rõ ràng không phải món ngon vật lạ, rượu cũng chỉ là loại tầm thường, nhưng hòa cùng cảnh hồ trong mưa bụi mông lung, tâm tình hắn lại trở nên không tệ.
Liếc nhìn nữ tử đang đứng nép một bên, Tông Việt đột nhiên lên tiếng: “Ta nghe Tôn đại nhân nói, nữ nhi nhà ông ta cầm kỳ thi họa không gì không giỏi, không gì không tinh. Vậy ngươi có biết hát khúc không?”
“Gia hỏi ngươi có biết hát khúc không kìa?” Đức Vượng lên giọng nhắc lại.
“Các người xem tiểu thư nhà ta là hạng người gì hả?!” Tri Xuân tức giận lao tới.
“Biết. Tiểu nữ có biết một chút.”
Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc. Tri Xuân không tin vào tai mình, trố mắt nhìn Phượng Sanh: “Tiểu thư!”
Phượng Sanh vẫn cúi đầu.
Hôm nay nàng mặc một chiếc hạ sam màu trắng, cổ áo đắp chéo viền màu xanh thẫm thêu hoa, phần eo được thắt lại cực khéo, tôn lên vòng eo thon nhỏ mảnh mai như chỉ một tay là ôm hết. Khi nàng làm ra dáng vẻ khép nép thế này, lại càng toát lên vẻ yếu đuối khiến người ta mủi lòng.
“Đức Vượng, đi lấy tì bà tới đây.”
Đức Vượng mếu máo: “Gia, trời mưa thế này, ngài bắt nô tài đi đâu tìm tì bà bây giờ... Dạ, tiểu nhân đi tìm ngay, gia chờ tiểu nhân một lát.”
“Ngươi cũng thức thời đấy.” Ánh mắt Tông Việt lướt qua người nàng một lượt, dừng lại đôi chút ở vòng eo thon gọn kia.
Phượng Sanh lại càng cúi đầu thấp hơn, chỉ để lộ ra chiếc cằm nhỏ nhắn, thanh tú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
