Tôn Khánh Hoa bước vào phòng, thấy lão phu nhân đang cùng Chu ma ma bàn bạc chuyện gì đó.
“Nương, vừa rồi Phương thị tới ạ?”
Lão phu nhân cười tủm tỉm, cầm lấy quyển kinh đặt bên cạnh: “Phương thị giúp ta chép kinh cầu phúc, mới vừa xong được hai quyển nên mang tới cho ta xem. Con tới xem này, chữ của Phương thị viết thực sự không còn gì để chê.”
Tôn Khánh Hoa vốn dĩ không có hứng thú với mấy chuyện này, nhưng lão phu nhân đã bảo xem, ông ta cũng chỉ đành tiến lại gần nhìn thử.
“Chữ này là do Phương thị viết sao?” Ông ta kinh ngạc thốt lên.
Nét chữ trên giấy uyển chuyển mượt mà, biến ảo linh động lại mang vẻ tao nhã thiên thành. Bất kể là người có nghiên cứu về thư pháp hay không, chỉ cần nhìn qua cũng biết đây là cực phẩm.
Phương thị mà lại viết được loại chữ này sao?
“Người ta đều nói Phương thị chữ tốt, là một tài nữ nên Văn Thành mới thích. Nhưng rốt cuộc tốt chỗ nào thì người ngoài không rõ, hôm nay mới thấy Phương thị xác thực có điểm độc đáo mà kẻ khác không bì kịp. Đúng rồi, ta nghe con nói Tam hoàng tử tin Phật, đặc biệt thích sao chép kinh Phật, nếu để ngài ấy nhìn thấy nét chữ này thì sao?”
Tôn Khánh Hoa khó hiểu: “Ý của nương là...?”
Lão phu nhân liếc nhìn ông ta một cái: “Con tưởng tâm tư của con và Tống thị có thể giấu được nương sao? Ta có thể giúp Tứ nha đầu cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Tôn Khánh Hoa bừng tỉnh đại ngộ: “Cảm tạ nương!”
Nói xong, ông ta cầm lấy quyển kinh thư vội vàng rời đi, thậm chí quên bẵng mục đích ban đầu khi tới đây. Hiển nhiên sự kích động trong lòng đã khiến ông ta tạm thời không còn nghĩ được gì khác.
Dù sao cũng đã có tuổi, lão phu nhân hôm nay nói nhiều, lại hao tổn tâm tư nên thực sự mệt mỏi. Dùng cơm xong, bà bảo Chu ma ma hầu hạ mình đi nghỉ. Chu ma ma vừa giúp bà cởi áo ngoài, vừa lộ vẻ tâm sự nặng nề.
“Ngươi làm sao vậy?”
“Phản phệ? Chỉ mình nó?” Lão phu nhân khinh khỉnh: “Ta đúng là có nói nó thông minh, nhưng còn một câu nữa ngươi quên rồi sao? Chung quy nó cũng chỉ là phận nữ nhi, không lật nổi trời đâu!”
…
“Gia, Tôn Tri phủ đang ở ngoài cầu kiến.”
Tông Việt còn chưa kịp lên tiếng, Đức Vượng đã oang oang cái mồm: “Đúng là dây dưa không dứt, lão Tôn Tri phủ này kiên trì thật đấy, gia lười gặp mà ngày nào lão cũng vác mặt tới.”
Khác với Đức Vượng, Đức Tài có phần câu nệ và cẩn trọng hơn: “Gia, Tôn Tri phủ dù sao cũng là quan địa phương, hiện giờ chúng ta lại đang tá túc tại Tôn phủ, cứ cự tuyệt mãi không gặp liệu có ổn không?”
“Có gì mà không ổn, gia muốn gặp thì gặp, không muốn thì...”
“Cho ông ta vào.”
Đức Vượng lập tức ngậm miệng.
Tôn Khánh Hoa bước vào, cung kính chắp tay hành lễ: “Hạ quan tham kiến Điện hạ.”
“Tôn đại nhân không cần đa lễ, ngồi đi.”
Đức Vượng mang một cái đôn gỗ tới đặt bên chân Tôn Khánh Hoa. Ông ta cảm tạ rồi mới dám ngồi xuống.
Biết Tam hoàng tử là người ít lời, Tôn Khánh Hoa liền tự giác chủ động lên tiếng. Ông nói mình đã biết Điện hạ đến đây vì muốn tìm mưu sĩ, nên đã lấy danh nghĩa phủ nha để phát thông cáo chiêu mộ nhân tài khắp vùng Thiệu Hưng. Vì công văn phải gửi xuống các châu huyện, người tài ở xa cần thời gian di chuyển tới Thiệu Hưng thành, nên ước chừng cần chờ thêm khoảng mười ngày nữa. Đến lúc đó anh tài hội tụ, nhất định sẽ giúp Điện hạ được như ý nguyện.
Phải thừa nhận rằng, Tôn Khánh Hoa là kẻ rất biết cách làm việc.
Lần này Tông Việt vi hành gọn nhẹ, vốn không muốn kinh động địa phương. Việc Tôn Khánh Hoa lấy danh nghĩa phủ nha chiêu mộ mưu sĩ khiến thiên hạ chỉ nghĩ là quan Phủ đài tìm người, tuyệt đối không ai liên tưởng tới Tam hoàng tử, nhờ vậy mà giúp Tông Việt rảnh tay bớt việc đi rất nhiều.
“Làm phiền Tôn đại nhân rồi.”
“Được làm việc cho Điện hạ là vinh hạnh của hạ quan. Đó là chuyện công, hạ quan còn có một việc tư muốn thưa...”
Tông Việt liếc nhìn ông ta một cái: “Nói.”
“Hạ quan nghe nói Điện hạ thích đọc kinh Phật, chẳng hay hạ quan có một tiểu nữ cũng rất mực say mê nghiên cứu kinh Phật. Trong lúc nhàn hạ, nó có chép lại một quyển Địa Tạng Kinh, hạ quan muốn xin Điện hạ thẩm định đôi chút, xem xem tiểu nữ liệu có chút tuệ căn nào không.”
Nói xong, Tôn Khánh Hoa liền cúi gầm mặt xuống. Phía trên vẫn im phăng phắc khiến lòng ông ta càng thêm thấp thỏm, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng vẫn phải gồng mình giữ vẻ trấn định.
Đúng lúc ông ta định bỏ cuộc, bỗng nghe thấy giọng nói từ phía trên truyền xuống: “Mang lại đây ta xem.”
Tôn Khánh Hoa mừng thầm trong bụng, vội tiến lên một bước.
Đức Vượng lập tức chặn lại, giật lấy quyển kinh từ tay ông ta: “Có hiểu quy củ không thế? Trước mặt Điện hạ mà dám tùy tiện xông lên à, đứng yên chỗ cũ cho ta!”
Quyển kinh thư cuối cùng cũng nằm trong tay Tông Việt.
Chiếc nhẫn khảm lam bảo ngọc tinh xảo trên ngón tay hắn tỏa ra ánh sáng của phú quý và quyền lực. Hắn giữ thái độ thản nhiên, lật xem rồi ngẩng đầu hỏi: “Kinh Phật này là con gái ngươi chép sao?”
Tôn Khánh Hoa cứ ngỡ Tông Việt đã nhìn trúng, vừa lau mồ hôi trên trán vừa hớn hở đáp: “Dạ, chính xác là do tiểu nữ chép ạ.”
“Ồ? Là vị tiểu thư nào? Tôn đại nhân hình như không chỉ có một người con gái?” Tông Việt ý vị sâu xa hỏi lại.
Tôn Khánh Hoa lại lau mồ hôi, cười gượng gạo: “Tiểu nữ bướng bỉnh, mấy hôm trước không cẩn thận mạo phạm Điện hạ, bị người bên cạnh ngài đuổi ra ngoài đấy ạ.”
“Tôn đại nhân đang nói tới hai vị tiểu thư xông loạn hôm nọ sao?” Đức Vượng tò mò xen vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

