“Còn không phải sao, nô tỳ tuy chẳng biết chữ nghĩa gì, nhưng nhìn những hàng chữ này thấy đẹp tựa như tranh vẽ vậy.”
“Tổ mẫu quá khen rồi ạ.”
“Tam nha đầu và Tứ nha đầu không gây thêm phiền phức gì cho con chứ? Hai cái đứa này cứ đến Hi Ngô Đường nài nỉ ta suốt mấy ngày trời, ta thật sự không chịu nổi cái thói vòi vĩnh của tụi nó nên mới gật đầu đồng ý.”
“Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư rất chuyên tâm, không hề gây phiền hà gì cho tôn nhi tức.”
“Vậy thì tốt.” Lão phu nhân gật đầu hài lòng.
Đúng lúc này, nha hoàn bưng trà lên cho Phượng Sanh.
Đây là chuyện hiếm thấy ở Hi Ngô Đường. Rốt cuộc lão phu nhân là bậc trưởng bối, Phượng Sanh phận làm cháu dâu, ở đâu cũng có thể dùng trà nhưng riêng nơi này thường không có chỗ cho nàng ngồi thưởng trà.
“Tổ mẫu, chuyện này sao được ạ?”
“Sao lại không được? Ta biết con vốn thích trà, đây là trà Lục An mới hái năm nay. Con vất vả cực nhọc chép kinh cầu phúc cho cái thân già này, ta đâu phải kẻ không biết nặng nhẹ, chỉ là một chén trà thôi, con hoàn toàn xứng đáng.”
Phương Phượng Sanh chỉ đành ngồi xuống, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, không quên khen ngợi trà thơm vị đượm.
Lão phu nhân liền sai hạ nhân gói một ít trà lại để lát nữa cho Tứ thiếu phu nhân mang về. Trong phút chốc, bầu không khí trở nên vô cùng hài hòa, ấm áp.
“Thật ra trong lòng ta luôn có một câu muốn hỏi, không biết Phượng Sanh con có trách ta không?”
Phượng Sanh vẻ mặt kinh sợ, vội buông chén trà xuống: “Tổ mẫu, người nói lời này là có ý gì ạ?”
“Lòng người đều bằng da bằng thịt cả, nếu ta là con, ta cũng sẽ oán trách.” Lão phu nhân thở dài.
Phượng Sanh cúi đầu: “Tôn tức không trách, cũng không dám trách!”
“Xem kìa! Trong lòng con vẫn còn khúc mắc đấy thôi. Trước kia lão thân đối xử lạnh nhạt với con là vì chúng ta chưa có dịp chung sống, phần cũng vì con bé Nguyệt Nhi. Nó mồ côi phụ mẫu từ nhỏ, một tay ta nuôi nấng bên mình, chẳng ai ngờ nó lại nảy sinh tâm tư với Văn Thành. Nhưng Văn Thành rốt cuộc đã có hôn ước với con. Chuyện này từ cha nó đến ta đều hiểu rõ, tuyệt đối không ai bênh vực nó cả. Chỉ là vì nuôi nấng nhiều năm, thấy nó sinh lòng oán hận, nếu ta đối xử quá thân thiết với con thì chỉ càng làm nó thêm thù ghét. Nhưng chung sống với con lâu ngày, ta thấy rõ con là đứa trẻ ngoan, hiểu lễ nghĩa, cư xử chẳng chê vào đâu được.”
“Còn nữa là chuyện lần này. Con chắc hẳn vẫn trách gia đình không cho con về Phương gia. Nhưng con cần phải biết Tôn gia ta căn cơ mỏng manh, thực sự không thể và cũng không dám dây vào loại chuyện đó. Cả cái phủ hơn trăm miệng ăn này, chỉ cần một bước đi sai là vạn kiếp bất phục, không thể không cẩn trọng cho được.”
Lão phu nhân vừa nói vừa cảm thán, khiến người nghe có cảm giác nếu không thấu hiểu cho bà ta thì đúng là hạng súc sinh, thậm chí súc sinh cũng không bằng. Chu ma ma đứng bên cạnh cũng sụt sùi thổn thức, tỏ vẻ vô cùng thấu hiểu nỗi khổ tâm của chủ tử.
Trong tình cảnh này, Phương Phượng Sanh cũng chỉ có thể bộc bạch nỗi lòng, nói rằng ban đầu quả thực có chút oán trách, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì thấy gia đình có nỗi khổ riêng... Những lời này cốt để hợp thức hóa việc nàng thay đổi thái độ dạo gần đây.
Sau màn trút bỏ tâm can này, giữa lão phu nhân và Phượng Sanh dường như nảy sinh một sợi dây thân tình đặc biệt.
Lão phu nhân còn kể cho Phượng Sanh nghe về trò cười mà Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư gây ra mấy hôm trước, chê hai đứa không hiểu chuyện, tính tình bay nhảy quá trớn, rồi nhờ Phượng Sanh lúc rảnh rỗi bảo ban tụi nó thêm. Bà bảo chỉ cần hai đứa học được hai ba phần mười của Phượng Sanh thôi là bà đã mãn nguyện lắm rồi.
Phượng Sanh tất nhiên là vâng dạ ứng thuận.
Nán lại thêm một lát, Phượng Sanh cáo từ ra về. Lão phu nhân sai Chu ma ma đưa nàng ra tận cửa. Khi gần đến cổng viện, Chu ma ma đột nhiên nói: “Tứ thiếu phu nhân, có vài lời lão phu nhân khó nói ra miệng, nô tỳ phận hạ nhân xin mạn phép nói vài câu, mong tiểu thư đừng trách.”
“Ma ma cứ nói đừng ngại.”
Chu ma ma liếc nhìn Tri Xuân một cái. Phượng Sanh hiểu ý, liền bảo Tri Xuân đi lánh sang một bên.
“Vị ở Đa Viên kia thân phận không hề tầm thường, hai vị tiểu thư nhà ta đều đã lớn cả rồi, ai nấy đều có tâm tư riêng của mình. Lão phu nhân là phận làm tổ mẫu, nếu nói năng quá huỵch toẹt sợ sẽ làm tổn thương thể diện của con gái nhà người ta. Lại thêm không rõ hai vị phu nhân có cùng chung tâm tư đó hay không, nên bà không tiện nói rõ, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà vờ như không biết. Thế nhưng lão phu nhân vốn là người chưởng quản hậu viện, phải lo toan suy xét quá nhiều, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì Tôn gia cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa. Vậy nên, lúc nãy lão phu nhân nói nhờ Tứ thiếu phu nhân hỗ trợ trông nom hai vị tiểu thư, thực chất là còn một tầng ý tứ khác.”
“Ma ma, ý của lão phu nhân là…” Phượng Sanh khéo léo che giấu tia kinh ngạc trong mắt, gật đầu nói: “Được rồi, ta đã hiểu.”
Chu ma ma mỉm cười hài lòng: “Hiểu được là tốt rồi, lão phu nhân sẽ ghi nhớ cái tốt này của Tứ thiếu phu nhân.”
“Ma ma đừng trách Phượng Sanh đường đột, không biết vị quý nhân kia rốt cuộc là thân phận thế nào?” Như để che đậy điều gì đó, Phượng Sanh bổ sung thêm một câu: “Có như vậy Phượng Sanh mới biết nên xử trí ra sao cho thỏa đáng.”
“Là long tử, chính là Tam hoàng tử của đương kim Thánh thượng.”
“Hoàng tử sao?”
Chu ma ma khẽ gật đầu, ánh mắt bà ta lướt nhanh qua đôi bàn tay đang nắm chặt chiếc khăn của Phượng Sanh.
“Cảm ơn ma ma, Phượng Sanh đã minh bạch.”
...
Vừa bước ra khỏi cổng viện, nàng liền chạm mặt Nhị lão gia Tôn Khánh Hoa. Phượng Sanh vội lùi sang một bên hành lễ: “Phụ thân.”
Tôn Khánh Hoa chỉ khẽ gật đầu rồi rảo bước đi thẳng vào trong viện.
Trên đường trở về, Tri Xuân không kìm được tò mò hỏi khẽ: “Tiểu thư, Chu ma ma đó cứ thần thần bí bí, bà ta đã nói gì với người vậy?”
Phượng Sanh khẽ mỉm cười: “Bà ta sao? Bà ta nói cho ta biết, vị ở Đa Viên kia chính là long tử, là Tam hoàng tử đương triều.”
“Hoàng tử?!” Tri Xuân suýt nữa thì rớt cả cằm vì kinh hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)