Tông Việt vốn là người ít lời, có Đức Vượng miệng mồm không ngơi nghỉ đi bên cạnh xem ra cũng tăng thêm chút náo nhiệt. Chứ nếu là Đức Tài theo hầu, e rằng cả ngày hai người chẳng nói với nhau quá mười câu.
“Cái chính là lão ta muốn nịnh bợ mà chẳng thèm thăm dò khẩu vị của gia gì cả. Cái kiểu đó nói nhẹ thì là nhu nhược đáng thương, nói khó nghe thì là dạng không cơm cháo gì được. Cũng chẳng biết lão nghe ngóng từ đâu là gia tin Phật, mà chuyên môn bày ra cái bộ dạng diễn kịch đó, thật là…”
“Ồn ào!”
Đức Vượng tức khắc rụt cổ, không dám ho he thêm nửa lời.
Vừa bước vào cổng viện, Đức Tài đã từ phía đối diện đi tới: “Gia.”
Tông Việt lướt qua hắn, ngồi xuống chiếc ghế thái sư giữa sảnh: “Chuyện ta giao làm đến đâu rồi?”
“Nô tài đã đi Dư Diêu, ghé thăm Phương gia đó rồi. Cả nhà họ Phương từ trên xuống dưới toàn hạng tầm thường, thậm chí còn hiểu lầm ý đồ của nô tài, tưởng rằng nô tài tìm tới vì vụ án đó nên sợ hãi tránh còn không kịp. Chẳng trách ở Dư Diêu có lời đồn, nói Phương gia đời sau không bằng đời trước. Có lẽ bao nhiêu linh khí của dòng họ Phương đã dồn hết vào một mình Phương Khải Chi rồi. Ông ta trước kia từng có một đứa con trai cũng là bậc kỳ tài ngút trời, tiếc là số phận trắc trở, sớm đã qua đời. Hiện giờ Phương Khải Chi cũng không còn, thực sự có chút đáng tiếc…”
Tông Việt không nói gì, bàn tay dưới ống áo khẽ lần tràng hạt.
Đức Tài lén liếc nhìn hắn một cái, lại nói: “Đất Thiệu Hưng này đâu chỉ có mỗi Phương gia, hay là để nô tài cho người đi nơi khác tìm thử xem sao?”
“Ngươi cứ liệu mà làm đi.” Tông Việt đứng dậy, chắp tay sau lưng đi vào nội thất.
Ai nấy đều nhìn ra Tông Việt đang không vui, nhưng không vui cũng chẳng còn cách nào.
Người mưu sĩ giỏi giang vốn khó tìm, chỉ có thể hữu duyên mà gặp, chứ không thể mong cầu.
Lúc trước Tông Việt khó khăn lắm mới nhìn trúng được một Phương Khải Chi, đáng tiếc đối phương đã có chủ, lại chẳng màng tìm chỗ cao hơn. Tông Việt xưa nay không thích cưỡng cầu người khác, nên chuyện đó đành gác lại.
Đây vốn chỉ là một mẩu chuyện nhỏ từ vài năm trước. Bản thân Phương Khải Chi khi đó cũng không biết thân phận thật sự của Tông Việt, chỉ biết người này xuất thân bất phàm. Sau đó Tông Việt hồi kinh, bề ngoài thì bình lặng không phô trương, nhưng thực chất chuyện này đã ghim một cái dính trong lòng hắn. Cũng vì thế mà lần này, khi Thánh thượng hạ chỉ chấp thuận cho Tam hoàng tử vào triều tham chính, Tông Việt mới nảy ra ý định tìm mưu sĩ, đích thân đi một chuyến xuống phương Nam.
Ngờ đâu vừa tới miền Nam đã nghe tin triều đình có đại biến: Lưỡng Hoài Diêm Chính xảy ra vụ án tham ô rúng động. Muối vận sứ Chu Quảng Thụy cùng mưu sĩ Phương Ngạn đều bị liên lụy, mà Phương Ngạn, tức Phương Khải Chi, thậm chí đã sợ tội tự sát trong ngục.
…
Hinh Lan Uyển
Tôn Như Ý đang nằm bò trên giường, nha đầu Phỉ Thúy đang cẩn thận bôi thuốc cho nàng.
“Cái tay của ngươi có thể nhẹ một chút được không hả, đau chết ta rồi!”
“Tiểu thư, tay nô tỳ đã nhẹ lắm rồi, người ráng nhịn một chút ạ.”
“Nhịn thế nào được, đau đến chết đi sống lại đây này.”
Tôn Như Ý xưa nay vốn được nuông chiều, lại là đích nữ duy nhất của nhị phòng, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu khổ bao giờ, lần này quả thực là một phen tội nợ đối với nàng ta.
Khó khăn lắm mới bôi xong thuốc, Tôn Như Ý nằm sấp trên giường chờ thuốc ngấm thì nha đầu vào bẩm báo Tam tiểu thư của đại phòng đến thăm.
Tôn Như Họa là thứ nữ của đại phòng, tính cách ôn nhu, nhã nhặn, lại rất biết nhường nhịn cái tính xảo quyệt của Tôn Như Ý, nên từ nhỏ quan hệ của hai người đã rất tốt.
Nghe tin nàng ta đến, Tôn Như Ý tuy có chút không vui nhưng vẫn buông váy xuống che chắn, sai người dẫn nàng ta vào.
“Tỷ đến tìm muội có việc gì?”
“Chỉ là đến xem Tứ muội muội thế nào, thương thế đã đỡ chút nào chưa thôi.”
Nhắc đến chuyện này, Tôn Như Ý lại đầy bụng oán hận. Rõ ràng là hai người cùng đi, Tôn Như Họa chẳng hề hấn gì, ngược lại nàng ta bị quăng cho một cái ngã ngửa, mông đập xuống đất. Mấy ngày nay trong phủ đồn đại xôn xao, mặt mũi mất sạch sành sanh, nàng ta không tránh khỏi có chút giận cá chém thớt.
Tôn Như Họa dường như cũng nhìn ra điều đó, mặt đầy vẻ áy náy nói: “Đều tại tỷ lúc đó không bảo vệ được Tứ muội, bằng không muội cũng không đến nỗi ngã đau như vậy.”
“Được rồi, cũng không trách tỷ, lúc đó tỷ chẳng phải cũng bị ngã sao.” Tôn Như Ý đáp. Nàng ta tuy điêu ngoa tùy hứng nhưng không phải hạng hoàn toàn không biết lý lẽ.
Tôn Như Họa ngồi xuống mép giường, cầm quạt tròn khẽ quạt gió cho Tôn Như Ý, giọng nói nhỏ nhẹ thủ thỉ: “Tứ muội muội, kỳ thật hôm nay tỷ tới cũng là có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?”
“Vị quý nhân kia... muội tính từ bỏ thật sao?”
Đương nhiên là không từ bỏ rồi! Đó là Hoàng tử, là Hoàng tử đấy!
Là hậu duệ quý tộc chân chính!
Có lẽ cả nhà họ Tôn này, ngoại trừ Tôn Khánh Hoa ra, những người khác cả đời cũng chưa chắc được gặp nhân vật tầm cỡ như vậy. Đặc biệt đó còn là một vị Hoàng tử trẻ tuổi anh tuấn, sức cám dỗ này đối với một nữ tử chưa xuất giá là quá lớn.
Nếu có thể trở thành Vương phi, thậm chí chẳng cần chính thất, chỉ là một vị Trắc phi thôi cũng đủ để tiền đồ vô lượng, là chuyện đại hỷ mang phúc trạch đến cho cả gia môn.
“Tỷ hỏi chuyện này làm gì?”
Tôn Như Họa chần chừ một chút, dùng quạt che miệng, ghé sát vào tai nàng ta nói nhỏ: “Nếu muội không buông tay thì tỷ có chuyện này muốn nói. Tổ mẫu đang bắt Tứ tẩu ra Lâm Bích Hiên chép kinh Phật, mà Lâm Bích Hiên lại nằm sát ngay Đa Viên, chúng ta có phải hay không có thể...”
…
“Cái người đó rõ ràng là hạng thổ phỉ, nhìn xem hắn làm tay tiểu thư thành ra thế này. Nô tỳ đã bảo tiểu thư xin phép lão phu nhân cho nghỉ vài bữa mà người không nghe, ít nhất cũng phải đợi tay lành hẳn rồi mới chép kinh tiếp chứ.”
Hai ngày nay, vết bầm trên cổ tay Phương Phượng Sanh chuyển từ màu xanh xám sang sưng đỏ, rồi lại từ sưng đỏ chuyển thành xanh tím lốm đốm. Nhìn qua quả thực rất đáng sợ, Tri Xuân vì thế mà oán hận không thôi, cứ dăm ba câu lại lôi chuyện này ra càm ràm.
“Được rồi, chỉ là trông hơi khó coi chút thôi, cũng không ảnh hưởng đến việc viết chữ. Lấy đồ che lại là chẳng ai thấy nữa.” Phượng Sanh thản nhiên vê nhẹ chuỗi Phật châu trên tay.
“Nhưng mà…”
Đang nói dở thì từ ngoài cửa có hai nữ tử bước vào, chính là Tam tiểu thư Như Họa và Tứ tiểu thư Như Ý.
Người mặc hạ sam màu tím đinh hương là Như Ý, nàng ta có gương mặt kiều diễm, đôi mắt hạnh long lanh thủy linh, nhìn qua đã thấy rõ cốt cách của một mỹ nhân. Còn người mặc áo màu hồng cánh sen là Như Họa, dung mạo tuy không rực rỡ bằng Tôn Như Ý nhưng lại thanh nhã, hàm súc, toát lên vẻ ôn nhu hiền thục đặc biệt thu hút ánh nhìn.
“Gặp qua Tứ tẩu.”
“Hai vị muội muội sao lại đến đây?” Phượng Sanh đứng dậy đón tiếp, dẫn hai người sang ghế ngồi rồi mới nhẹ nhàng hỏi.
“Tổ mẫu gần đây thân thể không khỏe, muội và Tứ muội trong lòng lo âu khôn nguôi, chỉ hận không thể chịu đau thay cho bà. Nghe nói Tứ tẩu đang giúp tổ mẫu chép kinh cầu phúc, bọn muội liền cố ý sang xin tổ mẫu cho nhận việc này, muốn tới phụ giúp Tứ tẩu một tay, cũng là để tỏ lòng hiếu thảo.” Tôn Như Họa hơi cúi đầu, giọng nói chân thành.
“Hóa ra là vậy.” Phương Phượng Sanh liếc nhìn hai người, ánh mắt dừng lại trên người Tôn Như Họa một nhịp lâu hơn.
“Đúng thế Tứ tẩu, tỷ cứ yên tâm, bọn muội chắc chắn sẽ chăm chỉ chép kinh, không gây phiền phức cho tỷ đâu.” Tôn Như Ý chen lời.
“Tổ mẫu đã đồng ý rồi sao?”
“Bà đã gật đầu rồi, bằng không bọn muội cũng chẳng dám mạo muội dẫn xác đến đây.”
“Vậy thì tốt quá. Chín lần chép kinh tuy nói không nhiều nhưng một người làm thì cũng mất khá nhiều thời gian, có hai muội hỗ trợ ta cũng nhẹ gánh phần nào. Chỉ là Lâm Bích Hiên này vốn là thủy tạ, bàn ghế và dụng cụ của ta đều do Chu ma ma chuẩn bị, nếu hai muội cùng tới thì…”
“Chuyện này Tứ tẩu không cần lo, bọn muội đã chuẩn bị sẵn cả rồi.”
Tôn Như Ý đưa mắt ra hiệu cho Phỉ Thúy, con bé liền nhanh nhảu chạy ra ngoài. Chẳng mấy chốc, mấy tên sai vặt và bà tử đã khiêng bàn ghế vào, xem chừng là đã có sự tính toán từ trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)