Tri Xuân xưa nay vốn đanh đá, làm sao chịu để yên, lập tức cãi lại: “Ta còn chưa nói các người xông loạn đâu nhé! Các người từ đâu tới, có biết đây là nơi nào không? Quấy nhiễu tiểu thư nhà ta, ta cho các ngươi biết tay bây giờ!”
“Hắc, cái con bé nha đầu này!”
“Nhìn cái điệu bộ bất nam bất nữ của ngươi xem…”
“Tri Xuân!”
Phương Phượng Sanh đứng dậy, rũ mi mắt xuống để che đi vẻ sắc sảo, khẽ nhún người hành lễ: “Chắc hẳn hai vị là khách quý trong phủ. Hai chủ tử chúng ta không hề xông loạn, chúng ta đã ở đây từ lâu rồi. Nha đầu này tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, mong hai vị đại nhân đại lượng đừng để bụng.”
Nói là hai vị, nhưng lời lẽ của nàng thực chất là hướng về phía Tông Việt.
Tông Việt nhíu mày nhìn nữ tử mong manh trước mặt. Hắn vốn dĩ rất ghét hạng phụ nữ gầy yếu đến mức bệnh trạng thế này, vì nó luôn khiến hắn liên tưởng đến những ký ức không mấy tốt đẹp.
Dẫu cho nữ tử này có làn da trắng ngần như tuyết, dáng vẻ mang đậm nét kiều diễm liễu yếu đào tơ của con gái Giang Nam, nhưng trớ trêu thay, đó lại chính là kiểu người hắn ghét nhất.
Tông Việt chán ghét liếc nhìn nàng một cái, đang định xoay người bỏ đi thì ánh mắt tình cờ lướt qua tờ giấy Tuyên Thành đang mở rộng trên án thư.
Hắn sải bước đi tới.
Thân hình hắn vốn cao lớn, khí thế lại lạnh lùng áp chế vô cùng. Phượng Sanh cùng Tri Xuân không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Tông Việt cầm tờ giấy Tuyên Thành trên bàn lên.
Hắn tin Phật, bởi vì nơi hắn sinh ra ai nấy đều tin Phật. Nhưng cái sự tin của hắn khác người thường ở chỗ: người ta treo Phật trên môi, còn hắn thì khắc Phật vào cốt tủy.
Trong tẩm cung hay thư phòng của hắn, đâu đâu cũng thấy bài trí của nhà Phật. Hắn thích đọc kinh, thậm chí duy trì thói quen chép kinh mỗi ngày. Trên tay hắn lúc nào cũng thường trực một chuỗi Phật châu, vân vê không rời.
Thế gian đều bảo Tam hoàng tử Tông Việt là kẻ tín Phật đến độ thành kính cực đoan.
Là người trong nghề, Tông Việt đương nhiên biết xem chữ. Hắn nhìn ra ngay những nét chữ trên giấy kia thuộc hàng thượng phẩm.
“Chỗ này là ngươi viết?” Điều này khiến Tông Việt thực sự kinh ngạc.
“Đúng vậy.” Nàng cúi đầu né tránh, vô thức lùi thêm một bước.
Ánh mắt mang theo áp lực nghẹt thở của hắn dán chặt lên người nàng. Phương Phượng Sanh ngoài mặt bình thản, nhưng thực chất sống lưng và bờ vai đã căng cứng như dây đàn.
Ánh mắt hắn chợt hạ xuống.
Phượng Sanh chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, cổ tay đã bị người ta tóm chặt.
“Ngươi làm gì thế! Mau thả tiểu thư nhà ta ra!” Tri Xuân hét lớn.
Đức Vượng thì câm nín, trợn mắt hốc mồm nhìn chủ tử nhà mình.
“Phật châu của ngươi?”
Giọng nam tử trầm thấp đầy vẻ nghi hoặc. Ngón tay cái của hắn miết nhẹ lên chuỗi Phật châu trên cổ tay nàng, không tránh khỏi việc chạm vào lớp da thịt mịn màng, mảnh khảnh. Cái chạm ấy nóng hổi đến mức khiến Phượng Sanh muốn rụt tay lại theo bản năng.
Nàng vùng vẫy nhưng không thoát ra được.
“Là của ta. Nam nữ thụ thụ bất thân, công tử có gì thì cứ nói, làm ơn buông tay trước đã được không?”
Cảm nhận lớp da thịt mềm mại như mỡ đông dưới đầu ngón tay, Tông Việt không nhịn được mà miết thêm một cái. Ánh mắt u tối của hắn dừng lại trên gương mặt đang cúi thấp và vùng cổ trắng ngần của nàng.
Làn da nàng quá trắng, trắng đến mức thấy rõ những tia gân xanh ẩn hiện, gợi lên một cảm giác yếu ớt, mong manh như có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
Trong mắt Tông Việt xẹt qua một tia nghiền ngẫm, xen lẫn chút trào phúng, rồi hắn dứt khoát hất tay ra.
Phương Phượng Sanh loạng choạng, nhờ Tri Xuân đỡ lấy mới đứng vững. Tông Việt chẳng nói chẳng rằng, xoay người bỏ đi thẳng.
“Cái người này đầu óc có vấn đề à? Nhìn xem hắn bóp cổ tay tiểu thư đến xanh tím cả rồi đây này!” Tri Xuân đau lòng nhìn vết hằn trên tay Phượng Sanh, lầm bầm mắng: “Còn cả cái tên nô tài đáng ghét kia nữa, nói năng như đang hát tuồng, đúng là chủ nào tớ nấy, bệnh hoạn như nhau!”
Phượng Sanh xoa cổ tay, ngồi xuống ghế: “Được rồi, bớt lời đi. Ta đoán đó chính là vị khách quý ở Đa Viên.”
“Khách quý? Vị nào? Tiểu thư nói cái tên ái nam ái nữ kia á?” Tri Xuân nhất thời chưa hiểu ra.
“Ngươi nói xem là vị nào?”
Rất nhanh, Tri Xuân đã vỡ lẽ.
“Tiểu thư, ý người là vị công tử đẹp mã nhưng tính tình ác liệt vừa rồi sao?”
Đúng vậy, diện mạo tuấn mỹ.
Dù chỉ là thoáng qua trong lúc xung đột, Tri Xuân vẫn nhìn rõ dung mạo của Tông Việt. Nàng từng thấy người đẹp trai nhất là Tứ thiếu gia, nhưng người này hoàn toàn đối lập với Tứ thiếu gia. Nếu Tứ thiếu gia là ôn nhuận như ngọc, thì nam tử này lại lạnh lẽo như đao. Chỉ cần nhìn thêm một chút thôi cũng đủ thấy tim đập chân run.
“Cái miệng không giữ cửa của ngươi phải sửa đi. Nếu ta đoán không lầm, vị công tử này xuất thân vô cùng phi phàm. Còn kẻ ngươi bảo là ái nam ái nữ kia, chắc chắn là công công trong cung.” Phượng Sanh thấp giọng nói.
Nghe xong, Tri Xuân suýt chút nữa rơi cả cằm. Dù kiến thức có hạn nhưng đi theo tiểu thư nhiều năm, nàng cũng thừa hiểu "trong cung" nghĩa là gì.
“Vậy thân phận vị công tử này là...?”
Ánh mắt Phượng Sanh lóe lên: “Không biết.”
“Vậy chúng ta chịu để người ta bắt nạt thế này sao? Tay tiểu thư bị thương rồi! Nô tỳ định đi tìm lão phu nhân và lão gia bắt họ đòi lại công bằng.”
“Đòi công bằng gì chứ, chút việc nhỏ thôi.”
“Nhưng tay phải cầm bút của người bị đau thế kia thì sao chép kinh được nữa?”
Phượng Sanh khẽ cử động cổ tay, cơn đau âm ỉ khiến nàng nhíu mày.
“Thôi, nô tỳ về tìm ít rượu thuốc xoa bóp cho người.”
…
“Gia, không phải tiểu nhân nói đâu, nhưng lão Tôn Tri phủ này muốn nịnh bợ lộ liễu quá. Hôm kia thì dắt ra hai tiểu thư õng ẹo làm dáng, hôm nay lại bày ra một vị gầy đến mức gió thổi là bay, thêm cả con bé nha đầu miệng mồm độc địa nữa! Họ không nhìn xem gia nhà ta là ai sao, làm sao có thể để mắt tới hạng dung chi tục phấn ấy được?”
Trên đường về, cái miệng của Đức Vượng không lúc nào nghỉ ngơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
