Đôi mắt Cao Nguyệt sau lớp bàn tay che phủ của Mặc Gia bỗng chốc mở to.
Cô bị anh che mắt ư?
Ngay cả hồi còn đi học tiểu học đi tiêm phòng, cô cũng chưa từng được hưởng sự đối đãi này, giờ đột nhiên lại có cảm giác như đang được dỗ dành như trẻ con, trong lòng thấy hơi ngượng ngùng.
Hành động của Mặc Gia quả thực có tác dụng với Cao Nguyệt.
Một phần sự chú ý của cô bị phân tán sang người phía sau, tầm nhìn bị che khuất cũng mang lại cho cô một chút cảm giác an toàn.
Cô có thể cảm nhận được Y vu đang bận rộn dùng xương đao thao tác trên cánh tay mình, nhưng không biết chính xác ông đang làm gì.
Dần dần, cô không nhịn được nữa, vươn hai ngón tay, nhẹ nhàng tách kẽ ngón áp út và ngón giữa của Mặc Gia ra một khe nhỏ.
Nhìn qua khe hở, cô thấy cụ ông đang tỉ mỉ bận rộn như thể đang dán từng mảnh sứ vỡ.
Ông ấy chấm một ít cao, ghép từng mảnh, dán một miếng xương nhỏ lên, chấm thêm chút cao nữa, rồi lại dán tiếp một mảnh vụn khác.
Màu đỏ là máu thịt của cô, màu trắng là xương cốt, xen kẽ đó là mạch máu, còn màu vàng là lớp mỡ của cô.
Nhìn mãi, đồng tử Cao Nguyệt dần mất tiêu cự, tầm nhìn nhòe đi, cơ thể mất hết sức lực rồi ngã về phía sau.
Cô ngất rồi.
Mặc Gia đỡ lấy Cao Nguyệt, ánh mắt chạm với Y vu, cả hai đều thấy được sự sững sờ và câm nín trong mắt đối phương.
Cô ấy... Chỉ nhìn một cái thôi mà đã ngất rồi ư?
Y vu cười thích thú: "Giống cái này gan bé thật."
Mặc Gia nhớ lại chuyện lúc trước, khẽ mỉm cười gật đầu.
Quả thật, gan bé như con châu chấu, mà lạ là càng sợ lại càng muốn nhìn.
Giống cái trong bộ lạc thường tính tình kiêu căng, nếu bị thương thế này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, giận dữ lắm, nhưng họ đã quen nhìn thấy máu me nên tuyệt đối không đời nào ngất xỉu.
Trong khi Cao Nguyệt tính tình ôn hòa, lễ phép, vậy mà chỉ nhìn một cái đã ngất xỉu ngay.
Y vu tặc lưỡi: "Sau này khó nuôi đấy."
Mặc Gia liếc nhìn ông ấy: "Đó là chuyện của giống đực nào sau này sở hữu cô ấy thôi."
Y vu cười hì hì không phản bác, tiếp tục công việc: "Giống cái này là người bộ lạc nào thế?"
Mặc Gia: "Không biết."
Y vu: "Vậy tìm thấy ở đâu?"
Mặc Gia: "Trong rừng bên ngoài bộ lạc, cô ấy đi một mình."
Y vu hỏi thêm vài câu nữa, Mặc Gia đều trả lời là không biết, khiến Y vu tức đến mức cạn lời:
"Thôi được rồi, đợi cô ấy tỉnh lại ta sẽ hỏi trực tiếp. Cậu đi hái ít hoa Dũ Dũ đi, những vết thương khác trên người cô nhóc này cũng cần phải xử lý."
...
Cao Nguyệt chỉ ngất đi một lát, chừng ba, bốn phút.
Khi cô tỉnh lại, Y vu vừa đúng lúc xử lý xong cánh tay cho cô.
Cô nhìn thử, vết cắt rất nhỏ, chỉ khâu cũng rất đẹp. Hiệu quả phẫu thuật này trông còn tốt hơn cả thời hiện đại.
Trước đây cô từng lướt video thấy người ta làm phẫu thuật chỉnh hình, sau khi xong vết thương xung quanh sẽ bị ứ máu khiến da biến dạng, những mảng bầm tím sưng tấy rất đáng sợ.
Còn hiện tại, vết mổ trông chỉ như một vết xước nhỏ, mọi thứ đều bình thường, chỉ là có thêm một đường sẹo mới.
Cô vui mừng cảm ơn Y vu, liếc nhìn xung quanh lại không thấy Mặc Gia đâu, lòng chợt hẫng một nhịp.
"Ông ơi, anh ấy đâu rồi ạ?"
"Sao, sợ cậu ta bỏ rơi cháu à?"
Y vu trêu chọc.
Thấy Cao Nguyệt nhìn mình chằm chằm, nghĩ đến tính cách nhút nhát của cô, ông ấy không trêu nữa:
"Yên tâm, cậu ta lát nữa sẽ quay lại thôi."
Cao Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Y vu vừa lấy khay gỗ vừa hỏi cô: "Cháu là người bộ lạc nào?"
Cao Nguyệt: "Dạ, cháu đến từ một bộ lạc rất xa, tên là Hoa Quốc ạ."
Y vu ngạc nhiên thốt lên: "Hoa Quốc? Sao ta chưa nghe bao giờ, ở đâu thế?"
Ở đâu ư? Ở Trái Đất chứ đâu.
Cao Nguyệt thở dài: "Ở một nơi rất xa, rất xa ạ, ông chưa nghe qua cũng là chuyện bình thường thôi."
Y vu: "Vậy sao cháu lại đến được đây?"
Cao Nguyệt im lặng một lát rồi nói: "Khi cháu đi chơi thì không may gặp lũ lụt, bị nước cuốn đi, thế là vô tình lạc đến đây ạ."
Cách giải thích này dù soi kỹ vẫn có nhiều lỗ hổng, nhưng Y vu không truy hỏi nữa, nhẹ nhàng bỏ qua chuyện đó.
Giống cái thuộc bộ lạc nào không quan trọng, quan trọng là cô ấy là một giống cái quý giá.
Ông ấy hỏi tiếp: "Không biết cháu thuộc chủng tộc nào?"
Chết tiệt, câu hỏi này càng khó trả lời hơn.
Cao Nguyệt đâm lao phải theo lao: "... Ông đoán thêm lần nữa xem?"
Y vu: "..."
Một lát sau, ông ấy hỏi: "Có bạn đời (thú phu) chưa?"
Cao Nguyệt ngẩn ra: "Dạ chưa."
Y vu đặt tay lên cổ tay cô, ngay lập tức, Cao Nguyệt cảm thấy một luồng sức mạnh mát lạnh tràn vào cổ tay, lưu chuyển khắp cơ thể.
Y vu thu tay lại: "Ừm, không nói dối, thật sự chưa có."
Cao Nguyệt: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



