Những dòng bình luận rực rỡ sắc màu càng xem lại càng thấy đen tối.
Lúc đầu Nguyễn Kiều còn hơi mơ hồ, nào là "...", rồi lại "...", mãi cho đến khi cô lẩm bẩm đọc lại theo đồng âm thì vành tai mới nhanh chóng đỏ bừng lên.
Đoạn Quân Ngạn đang thong thả rửa bát đĩa, vừa ngước mắt lên đã bắt gặp một khuôn mặt trắng trẻo đang ửng hồng.
Hàng lông mi đen láy run rẩy không ngừng, đôi gò má vương một lớp phấn hồng mỏng manh, từ gốc tai đến tận cổ đều đỏ rực, nhưng cô vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì mà dời tầm mắt đi.
Nhận ra người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào mình, hai má Nguyễn Kiều nóng bừng, cảm giác quẫn bách như bị bắt quả tang khiến cô vùi đầu thấp hơn, chỉ hận không thể tìm một cái khe nào đó để chui xuống.
Đám bình luận chết tiệt này, dám đồn nhảm về cô sao!
Cô sống hơn hai mươi năm rồi, ngay cả yêu đương còn chưa từng thử qua, làm sao có thể cùng đàn ông làm những chuyện riêng tư không biết xấu hổ đó trong phòng bếp được chứ!
Hơn nữa... không biết có phải là ảo giác của cô hay không, nhưng ánh mắt thâm trầm của Đoạn Quân Ngạn dường như thực sự tập trung vào... chỗ đó của cô.
Nguyễn Kiều giả vờ như không có chuyện gì mà lấy một ly nước lạnh.
Có chút nóng, uống chút nước hạ nhiệt là được rồi.
Đây không phải là loại bình luận dành cho trẻ con, cô không thèm xem!
"Cô đỏ mặt rồi."
Bên tai vang lên lời nhận xét đầy vẻ nghiêm túc của người đàn ông.
"Hả?"
Nguyễn Kiều vốn dĩ đang sợ anh ta nhìn ra điểm bất thường, nên tâm thần có chút không yên, chẳng những không nghe rõ mà còn bị tiếng nói đột ngột của anh ta làm cho giật mình.
"Cô đỏ mặt rồi, cả tai và cổ nữa."
Đoạn Quân Ngạn đột nhiên quay đầu, đôi mắt hồ ly tinh anh ta nhìn chằm chằm vào cô, từng chữ một cùng với những vị trí cụ thể được anh ta nhấn mạnh rõ ràng.
Nguyễn Kiều bị nhìn đến mức da đầu tê dại.
Cái cách miêu tả quái quỷ gì thế này?
Cho dù anh ta có nhìn thấy thì cũng không cần thiết phải nói to như vậy chứ? Lại càng không cần nhấn mạnh với cô tới hai lần, bản thân cô tự biết mình đang đỏ mặt mà!
"Cho nhiều dầu ớt quá, tôi bị cay đấy!"
"Vậy sao?"
Người đàn ông sau khi đã xếp bát đũa gọn gàng thì cầm lấy chiếc khăn trắng, chậm rãi lau khô đôi bàn tay thon dài, rồi sải bước chân dài ép Nguyễn Kiều vào góc hẹp.
"Tôi còn tưởng có người chứng nào tật nấy, chỉ cần nhìn tôi rửa bát thôi mà trong não cũng có thể bổ sung ra những hình ảnh hạn chế nào đó, từ đó đạt được khoái cảm đỉnh điểm chứ."
"Dù sao thì cô cũng đâu phải chưa từng hành động."
Vùng eo thon mềm mại của Nguyễn Kiều chạm phải bệ bếp cứng nhắc, lui không được mà tiến cũng chẳng xong, cô chỉ đành chống hai tay lên mặt bàn lạnh lẽo, cố gắng ngửa người ra sau để kéo dãn khoảng cách.
"Không, không có, làm sao có thể chứ?"
Trực giác của người đàn ông này thật đáng sợ, không nhìn thấy bình luận mà vẫn đoán chuẩn như vậy, những suy nghĩ đen tối của cô cứ như đang khỏa thân chạy rông trước mặt anh ta vậy.
"Tốt nhất là như vậy, đừng có giở trò."
Giọng nói cảnh cáo lạnh lùng kích thích màng nhĩ của Nguyễn Kiều, cô dứt khoát giơ bốn ngón tay lên: "Tôi thề với trời, tôi đã cải tà quy chính rồi, tuyệt đối không có bất kỳ ý nghĩ xằng bậy nào với anh đâu."
Rầm ——
Kèm theo tiếng sấm sét vang trời chuyển đất, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, ánh sáng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ kính đặc chế, chiếu sáng nửa khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông.
Đầu óc Nguyễn Kiều ong ong.
Không thể nào chứ?
Cô chỉ nói bừa một câu để lừa gạt Đoạn Quân Ngạn thôi, lẽ nào lời thề lại thật sự linh nghiệm sao?
Ông trời ơi đừng có trêu đùa như vậy chứ!
Tuy cô có thể chắc chắn hiện tại mình không có ý đồ gì với Đoạn Quân Ngạn, nhưng lỡ may thì sao? Lỡ như một ngày nào đó cô phát điên muốn xử lý nhóm nhân vật chính thì tính thế nào?
Lúc đó chẳng lẽ sẽ bị sét đánh chết sao?
Ai mà muốn gánh trên mình lời thề độc một cách vô tội vạ như vậy chứ!
Ánh mắt đen đặc của Đoạn Quân Ngạn đảo một vòng trên mặt cô, đủ loại biểu cảm phức tạp đan xen vô cùng rực rỡ, trông rất thú vị.
Giống như không ngờ lời nói dối của mình lại có uy lực lớn đến thế, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn đều nhăn nhó cả lại.
Anh ta hài lòng gật đầu rồi thu hồi ánh mắt, khóe môi khẽ nở một nụ cười, trông có vẻ tâm trạng đang rất tốt, anh ta đút một tay vào túi quần rồi xoay người rời đi.
"Chờ một chút."
Người đàn ông vừa đi được hai bước thì giọng nói vẫn còn chưa hoàn hồn từ phía sau gọi anh ta lại, thanh âm nhỏ bé yếu ớt, lộ rõ vẻ chột dạ và hổ thẹn vì đã làm sai chuyện gì đó.
"Bác Tần không hề bỏ đói tôi, là do chính tôi ăn tối xong lại thấy đói, nên mới tìm cớ lừa anh một bữa khuya, xin lỗi nhé."
Quản gia Tần làm việc luôn có quy tắc và trình tự rõ ràng, chưa bao giờ xảy ra sai sót, Nguyễn Kiều không muốn vì lời nói dối của mình mà khiến ông đánh mất sự tin tưởng.
Người đàn ông dừng bước, dáng người cao lớn thẳng tắp, anh ta không quay đầu lại mà chỉ khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý, rồi thản nhiên vạch trần phần mà cô cố ý che giấu ——
"Cô vẫn chưa nói hết sự thật."
Nhưng dường như anh ta không có hứng thú tìm hiểu chân tướng, mà đi thẳng vào thang máy, cho đến khi cửa thang máy đóng lại cũng không thèm nhìn cô lấy một cái.
Nguyễn Kiều cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nam nữ chính không hổ là những người thông minh, còn cái loại ngốc bạch ngọt như cô quả nhiên rất phù hợp với thiết lập nguyên tác, vừa ngốc nghếch vừa ngây thơ, thật dễ đối phó.
Chuyện lời thề độc tạm thời cô không lo lắng nữa, dù sao cô tuyệt đối không có ý nghĩ xằng bậy gì về phương diện nam nữ với Đoạn Quân Ngạn, còn về những ý nghĩ khác...
Cô vẫn còn nợ người ta ơn cứu mạng đây này.
Cho dù Đoạn Quân Ngạn có muốn giết hay muốn làm gì đi nữa, thì cũng chỉ là đòi lại cái mạng đã cứu cô thôi, nếu đã không thể chống lại thì chi bằng nằm im chờ chết cho rồi.
Nghĩ như vậy, Nguyễn Kiều ngáp một cái rồi trở về phòng, nhắm mắt chui tọt vào trong chăn ấm áp.
Hai giờ sáng.
Nguyễn Kiều bị cơn buồn tiểu làm cho tỉnh giấc.
Đây chính là tác hại của việc uống quá nhiều nước.
Căn phòng nhỏ của cô không có nhà vệ sinh riêng.
Ngoại trừ những người sở hữu dị năng cấp cao được chia phòng tốt hơn một chút, còn lại những người khác đều chia theo nam nữ và phải dùng chung phòng tắm.
Nguyễn Kiều lần mò vào phòng vệ sinh, bật đèn lên, sau khi giải quyết xong vấn đề sinh lý mới phát hiện trên bồn rửa mặt có một hộp y tế đang để lộn xộn.
Trong thùng rác còn có mấy cuộn băng gạc dính máu.
Có lẽ là dị năng giả nào đó sau khi làm nhiệm vụ về đã băng bó vết thương rồi quên thu dọn hộp y tế.
Nguyễn Kiều thuận tay thu dọn lại các dụng cụ vương vãi bên ngoài, đang định đóng nắp lại thì thấy ở một góc hộp có đặt mấy tuýp thuốc mỡ dạng ống.
Hydrocortisone, Mometasone furoate, Desonide, Tacrolimus... còn có cả dung dịch Calamine nữa.
Những thứ này dường như có thể chữa viêm da dị ứng.
Chỉ do dự trong 0,01 giây, Nguyễn Kiều liền mạnh tay đóng nắp hộp lại.
Liên quan gì đến cô chứ.
Mặc dù Thẩm Vọng là vì nhìn thấy cô nên mới mất cảm giác ngon miệng, không ăn cơm tối, đến nửa đêm mới đói đến mức quẫn bách mà uống sữa chua dâu tây, nhưng thì liên quan gì đến cô chứ?
Cũng đâu phải tại cô làm cậu bị dị ứng đâu.
Hơn nữa Thẩm Vọng ngay cả không gian trong truyền thuyết còn có, thì trong không gian của cậu ấy chẳng lẽ lại không tích trữ thuốc dị ứng sao?
Căn bản là không cần cô phải giả lòng tốt "mèo khóc chuột" đâu.
À không, là "chó bắt chuột" mới đúng.
Nguyễn Kiều cất hộp y tế vào chỗ cũ, gạt chuyện này ra sau đầu rồi không thèm quay đầu lại mà đi về phòng ngủ tiếp.
……
Hai giờ rưỡi, đến lần thứ ba thức dậy trong đêm, Nguyễn Kiều vẫn không nhịn được mà cầm lấy mấy tuýp thuốc mỡ đó len lén leo lên tầng năm, đứng trước cửa phòng đầy vẻ chần chừ.
Chẳng thể nào ngủ yên được.
Bình thường vào giờ này cô đều lén lút ở trong phòng Thẩm Vọng ăn thêm, hôm nay tuy đã ăn khuya, bụng không đói nhưng cảm thấy món đó quá cay và nhiều dầu mỡ.
Nếu có chút đồ ngọt hay trái cây để giải ngấy thì tốt biết mấy.
Đôi khi cô thực sự muốn quỳ xuống cầu xin bản thân đừng có ham ăn nữa, nhưng quỳ xuống rồi mới phát hiện mình vẫn thèm, thật sự rất muốn ăn.
Cô đã hạ quyết tâm, nếu Thẩm Vọng chưa ăn phần bánh pudding caramen kia thì cô sẽ giúp cậu bôi thuốc, sau đó lấy bánh pudding caramen đi coi như là tiền thù lao.
Chỉ cần không làm cậu tỉnh giấc là được.
Nguyễn Kiều hít một hơi thật sâu, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm cửa, đang định cẩn thận đẩy ra thì vô tình cúi xuống nhìn, khiến tim cô đập loạn xạ vì sợ hãi.
Từ khe cửa ẩn hiện ánh sáng hắt ra.
Thẩm Vọng vậy mà vẫn chưa ngủ sao?!
Xem ra đêm nay cô định sẵn là không có duyên với bánh pudding caramen rồi, Nguyễn Kiều mếu máo, khẽ thở dài một tiếng rồi đặt thuốc mỡ lên kệ ngay cửa phòng Thẩm Vọng.
Sau đó cô nhẹ chân nhẹ tay đi xuống cầu thang.
Nguyễn Kiều đang đầy vẻ thất vọng nên không chú ý tới việc ngay khoảnh khắc cô bước xuống cầu thang, cánh cửa phòng đã mở ra từ bên trong, thiếu niên trên tay đang bưng một phần bánh pudding mềm mịn.
Họ Đoạn nào đó bi phẫn tột cùng: Tại sao bọn họ đều có thể hôn, mà tôi lại không được? Cho tôi một lý do đi!
Kiều Kiều: Sẽ bị sét đánh đấy, không muốn đâu
Họ Đoạn nào đó giận dữ vô năng: Tôi muốn giết tác giả!
Quy: Người đâu, hộ giá!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)