Nguyễn Kiều vội vàng lướt nhìn những đường gân xanh uốn lượn trên cánh tay người đàn ông, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt và nhìn thẳng vào mặt đất phía trước.
“Cũng không có gì đẹp, tôi đi đây.”
Dù sao thuốc cũng bị anh ta uống hết rồi, cô cũng chẳng buồn sắc thêm bát nữa nên định bụng cứ thế cho qua đi, bớt một việc vẫn hơn là thêm một việc.
Dưới ánh nhìn trêu chọc của người đàn ông, Nguyễn Kiều căng cứng sống lưng và cố gắng đi ra khỏi phòng bếp với tư thế ngay ngắn nhất.
“Ục... ục... ục... ục... ục~”
Cái bụng không có khí cốt của cô bỗng nhiên vang lên một tiếng thật lớn.
Có lẽ vì vừa mới uống nước xong nên lần này âm thanh kêu đặc biệt to, đến mức cô có thể nghe thấy tiếng cười nhạo nhẹ nhàng phát ra từ cổ họng của Đoạn Quân Ngạn.
“Ồ, Quản gia Tần không cho cô ăn cơm sao?”
Nguyễn Kiều đang định lắc đầu phủ nhận nhưng không biết đã nghĩ đến điều gì, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một tia hy vọng mong manh, cô cắn môi rồi nhìn anh ta với ánh mắt mong chờ.
“Sao anh biết? Đúng là tôi chưa ăn cơm tối, muộn thế này chắc hẳn anh cũng đói rồi đúng không? Hay là chúng ta cùng ăn tạm chút gì đó cho bữa khuya đi?”
Biết đâu Đoạn Quân Ngạn cũng xuống đây để tìm đồ ăn.
Nghĩ đến việc anh ta cứu nữ chính mà vẫn có thể thuận tiện đưa mình theo, Nguyễn Kiều cảm thấy anh ta không phải người hẹp hòi, chắc là sẽ chia cho cô một chút đồ ăn thôi nhỉ?
Đôi mắt dài hẹp của Đoạn Quân Ngạn hơi rủ xuống, khoảng cách chiều cao tuyệt vời giúp anh ta dễ dàng chiêm ngưỡng góc mặt đẹp nhất của cô.
Cô gái nhỏ nhìn anh ta bằng đôi mắt hạnh hơi tròn, đôi đồng tử đen láy sáng long lanh, làn môi vừa được nước ấm thấm ướt trở nên đỏ mọng đầy đặn, ngay cả giọng điệu mời mọc cũng vô cùng dịu dàng.
Anh ta thậm chí còn nghi ngờ rằng Nguyễn Kiều đã cố tình luyện tập góc độ này, và lời mời gọi của cô cũng không đơn thuần chỉ là ăn bữa khuya.
Đoạn Quân Ngạn nhìn chằm chằm vào đôi môi tựa như cánh hoa đọng sương kia, yết hầu của anh ta khẽ chuyển động lên xuống, ly rượu vang đỏ thượng hạng bỗng chốc trở nên khô khốc lạ thường.
Trước lời thỉnh cầu đầy hy vọng của cô gái, người đàn ông giơ tay mở khóa vân tay của tủ lạnh, mỗi cử động của anh ta đều toát lên vẻ cao quý và khó lòng chạm tới.
“Muốn ăn gì thì tự lấy đi.”
Anh ta vừa dứt lời liền cúi đầu nhìn ly rượu vang đỏ trên tay, chất lỏng nồng nàn tạo thành những vòng xoáy đẹp mắt và phản chiếu trong đôi mắt anh ta.
Dường như Nguyễn Kiều chỉ là một người qua đường không quan trọng, và chút lòng tốt ban ơn này đã là sự nhân từ lớn nhất của anh ta rồi.
Nguyễn Kiều thử cầm lấy một gói sủi cảo đông lạnh, thấy Đoạn Quân Ngạn không có phản ứng gì thì cô lấy thêm một nắm mì, hai quả trứng gà cùng vài nhánh hành lá...
Càng lấy lại càng thấy nhiều.
Cảm giác được làm chủ cái tủ lạnh này thật sự là quá tuyệt vời!
Sau khi lấy thêm một ít tôm nõn và nửa túi hoành thánh, người đàn ông đang thong thả uống rượu cuối cùng cũng khẽ mở đôi môi mỏng.
“Cô định dọn cả cái tủ lạnh này về phòng dùng riêng đấy à?”
Giọng điệu chất vấn mang nhiều hàm ý trêu chọc chứ không hề có ý ngăn cản, Nguyễn Kiều đoán rằng tối nay dù cô có dọn sạch tủ lạnh thì anh ta cũng sẽ không nói gì thêm.
Đàn ông mà, nhất là những người có năng lực thì thường rất coi trọng sĩ diện, đã nói để cô tự lấy thì chắc chắn sẽ không có chuyện nuốt lời.
Tuy nhiên Nguyễn Kiều thật sự không định dọn sạch tủ lạnh, cô chỉ là nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn một chút, dùng không hết thì lại cất vào là được.
Rượu vang đã uống hết nhưng Đoạn Quân Ngạn vẫn không rời đi, anh ta khoanh tay đứng phía sau xem cô bật bếp nấu đồ ăn, bộ dạng giống như muốn ở lại dùng bữa khuya cùng nhau.
“Thì ra nấu cơm còn có thể làm như vậy.”
Giống như nhìn thấy một thứ đồ chơi mới lạ, ánh mắt ngạc nhiên của người đàn ông dừng lại trên nồi sủi cảo, hoành thánh và mì sợi đang nấu chung một chỗ, anh ta chẳng hề ngần ngại mà buông lời chê bai.
“Cái này là đồ ăn nuôi lợn dưới quê hả?”
Nguyễn Kiều lẳng lặng giơ xẻng nấu ăn lên.
Nếu không thì sao?
Chẳng lẽ anh trông chờ vào một kẻ phế vật từ mẫu giáo đến đại học đều ăn cơm nhà ăn, chưa từng vào bếp như tôi có thể làm ra một bàn đại tiệc Mãn Hán Toàn Tịch hay sao?
Những thứ này đều là đồ ăn nhanh, chỉ cần đun nước sôi rồi nấu chín, nêm nếm gia vị vừa miệng thì đảm bảo trăm phần trăm không thể thất bại.
Về khoản nêm nếm gia vị thì Nguyễn Kiều rất có tự tin.
Ai bảo cô là một sinh viên ký túc xá đã từng nếm trải qua vô số các loại đồ ăn nhanh cơ chứ.
Cuối cùng, hai bát lớn món thập cẩm thơm nức mùi cay nồng được đặt lên bàn ăn, bên trên là hai quả trứng ốp la vàng ươm, trông cũng khá bắt mắt.
Nguyễn Kiều bày sẵn thìa và đũa rồi hài lòng vỗ tay, “Anh cứ ăn trước đi, tôi đi pha một cốc nước giải cay rồi sẽ quay lại ngay.”
Đoạn Quân Ngạn cầm ly rượu rỗng trên tay rồi nhìn hai bát mì trên bàn, biểu cảm hiếm khi trở nên ngây dại, vẻ trêu chọc trên khóe môi cũng dần biến mất.
Anh ta nói là muốn ăn gì cứ tự lấy chứ đâu có nói là làm luôn cả phần của anh ta, vừa rồi anh ta còn trêu chọc cô người thì nhỏ mà sức ăn lại lớn.
Phần ăn trong hai bát là như nhau, điểm khác biệt duy nhất là bát của anh ta chỉ có một lớp váng dầu mỡ mỏng, trong nước dùng cũng không có rau mùi và tép khô mà anh ta ghét nhất.
Lúc Nguyễn Kiều làm những việc này thì cô hoàn toàn không hỏi về sở thích hay những thứ anh ta kiêng kỵ, chắc chắn phải là người có khả năng quan sát rất tốt mới nhận ra được.
Nếu như cô không có mưu đồ gì khác thì tại sao lại phải tốn hết tâm tư để quan sát và tiếp cận anh ta như vậy?
Bây giờ cô thậm chí còn muốn nắm giữ luôn cả cái dạ dày của anh ta nữa.
Cô đúng là đang công khai nhòm ngó anh ta một cách trắng trợn.
Đoạn Quân Ngạn kéo ghế ngồi xuống nhưng không động đũa ngay, cho đến khi một ly nước chanh mật ong nóng hổi được nhẹ nhàng đặt bên cạnh tay.
Hương thơm chua ngọt xộc thẳng vào mũi, người đàn ông ngẩng đầu liếc nhìn một cái, trong ly thủy tinh nổi lên hai lát chanh mỏng đã bỏ hạt và gọt vỏ, phần tép chanh trông thật lung linh.
Nhìn kỹ hơn một chút thì anh ta lại rơi vào sự im lặng thật dài.
Đây là một phiên bản đơn giản của canh giải rượu.
Hừ, cô gái này đúng là không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc mà.
Nguyễn Kiều thấy anh ta cứ nhìn chằm chằm vào ly nước chanh mật ong thì suýt nữa đã nghi ngờ mắt anh ta có gắn camera giám sát.
Đây là nửa quả chanh còn sót lại khi Bác Lưu làm món tráng miệng, có lẽ để nửa ngày rồi nên không còn tươi lắm, chắc anh ta không để ý chuyện ăn đồ thừa đâu nhỉ?
Hơn nữa vừa nãy cô quên lấy đồ uống từ tủ lạnh, giờ cũng chẳng dám mở lời nhờ anh ta mở tủ thêm một lần nào nữa.
Cách làm nước chanh mật ong là đơn giản nhất, Nguyễn Kiều lúc trước ngửi thấy mùi sữa tắm trên người Ứng Thanh Dã là đã muốn uống rồi.
Nó cũng có tác dụng giải rượu nên rất hợp với một kẻ nghiện rượu suốt ngày như anh ta.
“Này, anh không ăn thật sao? Thơm lắm đấy.”
Tìm đâu ra món “thức ăn cho lợn” sang chảnh như thế này cho anh ta ăn chứ?
Nguyễn Kiều cũng chỉ khách sáo hỏi một câu, còn ăn hay không là việc của anh ta, dù sao cô cũng chuẩn bị đánh chén đây, chỉ cần ngửi mùi thôi là đã thấy thèm lắm rồi!
Đoạn Quân Ngạn cuối cùng cũng hoàn hồn, anh ta gắp quả trứng ốp la lên cắn một miếng, lòng trắng trứng được chiên mềm tan ra, phần lòng đào vừa vặn chảy vào trong miệng.
“Vậy sao? Hèn chi Bác Lưu nói tôi cũng có thiên phú nấu ăn.”
Cô cũng vội vàng nếm thử một miếng, phát hiện lòng đỏ trứng là dạng lòng đào thì cả người liền thấy không ổn, cô yếu ớt hỏi lại: “Đây có phải là trứng gà tiệt trùng không?”
Hay là do cô chiên trứng chưa chín kỹ nhỉ?
Đoạn Quân Ngạn nhận ra mình vừa mới khen uổng công.
“... Là trứng gà tiệt trùng.”
Nhưng hương vị của bát mì đêm này đúng là không tệ, vừa có sự dai ngon của mì sợi, lại vừa có sự mềm dẻo của miến, nhân thịt của sủi cảo và hoành thánh cũng rất thơm.
Một sự kết hợp hỗn loạn nhưng lại mang đến một sự hài hòa kỳ lạ.
Nguyễn Kiều uống sạch cả nước dùng, Đoạn Quân Ngạn thì giữ ý hơn một chút nhưng cũng chỉ còn lại đáy bát, ngay cả lát chanh trong ly cũng không thấy đâu nữa.
“Ái chà chà, có người lúc nãy chẳng phải rất chê bai sao? Sao bây giờ lại ăn sạch sành sanh thế này nhỉ?”
Cô không nhịn được mà lấy chính lời nói của anh ta để mỉa mai lại.
Người đàn ông không đáp lời mà đứng dậy thu dọn bát đũa, khi Nguyễn Kiều kịp phản ứng lại thì tiếng nước trong bồn rửa bát đã kêu rào rào.
Không thể nào, chuyện này là thật sao?
Lần này đến lượt Nguyễn Kiều được xem kịch vui rồi.
Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh vậy mà lại biết rửa bát đấy.
Chuyện này thì có khác gì so với việc thấy một con khỉ nhảy múa thoát y đâu chứ?
Nguyễn Kiều cũng chẳng phải một mình xem kịch vui của anh ta, cô còn có một nhóm cư dân mạng chưa từng gặp mặt cơ mà.
[Sơ mi đen, tạp dề nhỏ, soái ca hệ cấm dục, lạnh lùng rửa bát đũa, cảm giác người chồng mẫu mực này đúng là thứ mà tôi nên xem khi thức khuya!]
[Cứu mạng, Đoạn đại thiếu gia thật sự biết rửa bát sao? Tôi còn tưởng cư dân mạng lừa tôi vào để tăng nhiệt độ thôi chứ.]
[Cái sự tương phản này cuốn quá đi mất! Phải biết thân phận của hồ ly nhỏ trước đây khi ăn cơm đều có hàng chục người hầu đứng bên cạnh chờ lệnh đấy!]
[Tiếng nước vỗ rầm rầm này làm tôi cứ tưởng là trò chơi kích thích gì đó... kết quả là chỉ cho tôi xem hồ ly rửa bát nhiệt tình thôi sao, tôi dỗi thật đấy!]
[Lời tôi định nói hơi bậy bạ một chút nên tôi đi trước đây.]
[Người đi nhưng lời phải để lại chứ!]
[Không ai hiểu được cảm giác chơi đùa trong bếp sao? Kiểu như phía sau là bàn bếp lạnh lẽo, phía trước là anh ấy hừng hực lửa nóng, trong lúc nấu ăn thì mãnh liệt làm chuyện đó!]
[Tôi hiểu tôi hiểu, nhưng với vóc dáng của Quân Ngạn và Kiều Kiều thì rõ ràng hợp với... à, một tay là có thể ôm trọn vòng eo, còn tay kia thì...]
[Tôi cũng hiểu, tôi còn xem ba mươi cái quảng cáo cho tác giả rồi, yêu cầu chương sau nhất định phải nổ máy chạy thật nhanh!]
[Không không không... không tốt đâu, các bà không thấy Quân Ngạn thích... của Nguyễn Kiều sao? Đứa trẻ vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, đừng để con người ta bị đói chứ.]
[Các chị em ơi, đây là khu vực bình luận chứ không phải nơi vô chủ đâu nhé! Liêm sỉ của ai rơi vãi hết cả rồi, mau mặc vào cho tôi nhờ!]
[Cứ nhất định phải nghĩ theo hướng đó sao? Tôi thấy cốt truyện ngọt ngào ấm áp thế này cũng tốt mà, nam nữ phối hợp làm việc sẽ không thấy mệt, nhắc đến chuyện làm...]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



