“Không liên quan đến cô.”
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên truyền ra từ sau lớp khẩu trang, có chút nghẹt lại và những ngón tay thon dài kéo chiếc khẩu trang vốn đã che mất nửa khuôn mặt lên cao hơn một chút.
Nguyễn Kiều còn chưa kịp nhìn rõ cậu đang che giấu điều gì thì đối phương đã sải bước dài lướt qua vai cô.
Thẩm Vọng bước đi được vài bước thì dường như nhận ra điều gì đó, cậu đột nhiên quay đầu lại và nhìn cô chằm chằm: “Cô biết tôi bị cảm từ khi nào?”
Cậu chỉ bị cảm nhẹ và chỉ phát sốt đúng một đêm, nếu là Tống Kim Hòa chăm sóc cậu thì không lý nào Nguyễn Kiều lại biết chuyện cậu từng bị cảm.
Một loại suy đoán vô lý nào đó bắt đầu nảy mầm và bén rễ trong lòng cậu.
Cậu nhìn chằm chằm vào Nguyễn Kiều không rời mắt, nơi sâu thẳm trong đồng tử hiện lên những tia sáng kỳ quái và u tối.
Ánh mắt ấy mang theo sự cuồng nhiệt đen kịt, nồng đậm, ẩm ướt và si mê như muốn bao bọc lấy cô.
Tức thì, trái tim Nguyễn Kiều như vọt lên tận cổ họng.
Cái miệng này của cô thật sự là không có cửa nẻo gì cả, sao lại nói năng bừa bãi thế này chứ! Chẳng lẽ Thẩm Vọng đã đoán ra chuyện tối qua cô lẻn vào phòng cậu để ăn vụng rồi sao?
Nếu là trước đây bị phát hiện thì thôi đi, nhưng bây giờ cô là một pháo hôi cấp độ bug đã biết trước cốt truyện, cô không thể để nam chính hiểu lầm rằng cô vẫn đang quyến rũ họ được!
“Ờ... tối qua, lúc tôi dọn dẹp bát đũa thì có nhìn thấy trong thùng rác của cậu có miếng dán hạ sốt, tôi đoán chắc chắn là cậu đã bị cảm sốt rồi.”
Câu trả lời trôi chảy và đầy tính logic.
Nguyễn Kiều thầm muốn tự khen ngợi chính mình, hơn nữa tối qua cô thật sự đã nhìn thấy và lúc đó còn cảm thấy hơi xót xa, vì đó là miếng dán cuối cùng của cô.
Mặc dù nó không phải là loại thuốc quý giá gì, nhưng nghe nói khi trúng virus zombie thì triệu chứng ban đầu đều là sốt cao hôn mê, biết đâu sau này có khi cần dùng đến thì sao?
“Ra là vậy, cô quan sát cũng kỹ đấy.”
Ánh sáng trong mắt Thẩm Vọng chợt tắt ngóm, cậu thản nhiên thu hồi tầm mắt rồi lẳng lặng quay người, sải đôi chân dài đi về phía phòng khách.
Ở phía sau, Nguyễn Kiều kinh ngạc mở to hai mắt.
Lúc Thẩm Vọng quay đầu lại vừa rồi cô đã nhìn thấy rất rõ, dưới mái tóc đen ngắn lòa xòa là những nốt ban đỏ nhỏ xíu, sần sùi và dày đặc.
Trông có chút đáng sợ.
Anh ta bị làm sao thế này?
Vì tò mò, Nguyễn Kiều theo bản năng liếc nhìn những dòng bình luận mà cô đã bỏ qua bấy lâu nay, kết quả là suýt chút nữa cô đã phì cười vì những lời tiết lộ và trêu chọc trên đó.
[Ây da, bé Vọng đáng thương quá đi mất, hóa ra là dị ứng dâu tây, sau này không hôn được người vợ thơm ngát mùi dâu tây thì biết làm sao đây? Chắc cậu ta sẽ khóc như cái ấm nước sôi mất thôi.]
Thẩm Vọng bị dị ứng dâu tây sao?
Vậy thì đúng là không có phước ăn uống rồi, dâu tây ngon biết bao nhiêu chứ!
Tống Kim Hòa cũng thích ăn dâu tây sao? Chả trách lúc bắt gặp cô ăn vụng lại tức giận đến vậy, miếng bánh ngọt dâu tây đó chắc là Tống Kim Hòa muốn để dành cho mình ăn rồi?
Nguyễn Kiều lập tức thông suốt mọi chuyện.
[Sumimasen, xin lỗi vì tôi đã cười một cách không tử tế cho lắm, nhưng cảnh chú chó nhỏ đeo khẩu trang đi trộm bánh bao trông hài hước thật sự.]
[Kén ăn không phải là bé ngoan đâu nhé, ai bảo tối qua cậu ta không chịu ăn cơm để rồi nửa đêm đói quá, cứ thế vác sữa chua dâu tây ra uống lấy uống để làm chi.]
[Chuyện này cũng không thể trách bé Vọng nhà mình được, tất cả là tại nữ phụ cứ thích đi tìm cảm giác tồn tại, bé Vọng vừa nhìn thấy cô ta là tâm trạng không vui, không có hứng thú ăn cơm cũng là chuyện bình thường thôi mà.]
[Đúng vậy đúng vậy, nếu đổi lại là Kim Hòa đến phòng cậu ta thì đảm bảo cậu ta sẽ vui mừng mà ăn hết sạch ba bát cơm luôn!]
[Cái đoạn của nữ phụ mau mau tua nhanh đi, tôi không đợi được nữa rồi, tôi muốn xem bé Vọng quỳ liếm Hòa Hòa cơ!]
Càng đọc về sau, độ cong nơi khóe môi Nguyễn Kiều bất giác trở nên cứng nhắc rồi nhạt dần cho đến khi biến mất hẳn.
Hóa ra Thẩm Vọng không phải không có hứng thú ăn uống, mà là vừa nhìn thấy cô đã thấy chán ghét đến mức không nuốt trôi nổi một miếng cơm nào.
Chẳng có ai thích việc bản thân bị trách cứ và đem ra so sánh hạ thấp như vậy cả.
Nguyễn Kiều không muốn xem bình luận nữa.
Thẩm Vọng đã không muốn nhìn thấy cô thì tốt quá, sau này cô sẽ không làm những việc đó nữa, vừa tốn công sức lại chẳng được cảm ơn.
Nếu chuyện này xảy ra ở thời điểm trước khi mạt thế tới, thì việc này có khác gì so với việc sếp giảm bớt khối lượng công việc mà lương vẫn phát đủ đâu chứ?
Thế là trong lúc ăn sáng, Nguyễn Kiều đã đem chuyện này nói với quản gia Tần, dĩ nhiên là cô không nhắc gì đến chuyện bình luận mà chỉ uyển chuyển đề cập một câu:
“Tối qua cháu đi dọn dẹp bát đũa, Thẩm Vọng nhìn thấy cháu thì tâm trạng không được tốt lắm, cơm canh một miếng cũng không động vào.”
Quản gia Tần cau mày đậm, ông chưa kịp nói gì thì nhóm Tống Kim Hòa đã vểnh tai lên nghe một cách đầy hào hứng.
Kiều Vi hừ lạnh một tiếng.
“Nếu không phải cô đã làm chuyện gì khuất tất, thì sao anh ấy có thể tức giận đến mức không ăn nổi cơm chứ?”
Tống Kim Hòa giữ tay Kiều Vi lại, cô ta thể hiện phong thái dịu dàng, sau đó chân thành khuyên bảo: “Nguyễn Kiều, tôi biết cô có ý với Thẩm Vọng, nhưng tình cảm không thể chỉ đến từ một phía được.”
Cô ta luôn có một sự ưu việt ngầm khi đứng trước Nguyễn Kiều, từ lúc còn ở Đại học Kinh đã có không ít người đồn đại rằng cô ta và Thẩm Vọng là môn đăng hộ đối, là một cặp kim đồng ngọc nữ.
Nguyễn Kiều sợ tới mức lắc đầu xua tay liên tục: “Không không không, tôi không có ý gì với Thẩm Vọng hết, trước đây không, bây giờ không, sau này càng không bao giờ có, cô đừng có nói bậy.”
Mọi người đồng loạt nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.
Không có ý gì sao? Ai mà tin được chứ?
Cả cái biệt thự này thì Nguyễn Kiều chính là người thích bày trò nhất.
Tống Kim Hòa cười càng đậm hơn, rõ ràng là cô ta cũng không tin: “Chuyện tình cảm không thể vội vàng được đâu, nếu cô thật lòng thích Thẩm Vọng thì tôi có thể giúp cô hỏi anh ấy xem sao...”
“Không cần! Thật sự không cần đâu!”
Nguyễn Kiều ngắt lời màn biểu diễn của Tống Kim Hòa, sau đó tiện tay đẩy luôn trách nhiệm sang cho cô ta: “Nếu cô thật lòng muốn giúp tôi, thì sau này những việc cần lên tầng năm, phiền cô giúp tôi làm hết là được.”
Tống Kim Hòa: “...?”
Ba người Kiều Vi cũng mang vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Những việc này trước đây đều là Nguyễn Kiều tranh giành để được làm.
Thực tế họ cũng rất muốn được lên tầng năm nhiều hơn, để có cơ hội lộ diện trước mặt mấy vị tiên sinh ở đó.
Nhưng một mặt là vì các vị tiên sinh cực kỳ chán ghét những người phụ nữ lẳng lơ, có tâm địa bất chính, mặt khác là họ cũng sợ người khác nói ra nói vào nên không tranh giành công khai với Nguyễn Kiều.
Có Nguyễn Kiều làm bia đỡ đạn thu hút sự chú ý và những lời chỉ trích, thì những hành động nhỏ của bọn họ sẽ không bị lộ rõ.
Bây giờ Nguyễn Kiều lại chủ động nhường lại cơ hội này sao?
Là cô ta đã thay tính đổi nết hay là đang có âm mưu tính toán gì khác đây?
Tống Kim Hòa suy nghĩ đi suy nghĩ lại, không dám dễ dàng nhận lời ngay, cho đến khi quản gia Tần lên tiếng.
“Vậy thì việc ở tầng năm sẽ do Tiểu Tống và mấy đứa chịu trách nhiệm, vừa hay Vi Vi cũng hiểu rõ sở thích của Ứng tiên sinh, còn Nguyễn Kiều cứ đi theo tôi và bác Lưu làm việc.”
Tống Kim Hòa lúc này mới ra vẻ miễn cưỡng phải chấp nhận sự sắp xếp: “Cháu đều nghe theo sự sắp xếp của bác Tần ạ.”
Con người vốn dĩ là sinh vật hướng về kẻ mạnh, cô ta chính là thích mấy vị đó, chính là muốn dùng mọi thủ đoạn để trèo lên cao.
Hãy nhìn Kiều Vi mà xem, khi mạt thế chưa ập đến thì ở trường học cô ta luôn kém cạnh cô về mọi mặt, vậy mà bây giờ dựa vào Ứng Thanh Dã, cô ta lại được tôn trọng hơn cô rất nhiều trong cái biệt thự này.
Nếu như cô trở thành bạn gái của Ứng Thanh Dã thì sao?
Tiến thêm một bước nữa, nếu như Cố Minh Sâm, Đoạn Quân Ngạn, Ứng Thanh Dã và Thẩm Vọng, cả bốn người họ đều say mê cô ta, vì cô ta mà tranh phong ghen tuông rồi đánh nhau sứt đầu mẻ trán thì sao?
Tống Kim Hòa có dã tâm này, cũng tin rằng mình có đủ vốn liếng cũng như năng lực để thực hiện điều đó.
Chẳng phải cơ hội đã đến rồi đây sao?
Ba người còn lại cũng không có ý kiến gì, Kiều Vi vốn đã muốn tạo mối quan hệ tốt với anh trai nuôi của mình, Dư Dao thì thầm mến Cố Minh Sâm, còn Nghê Uyển Di và nhà họ Đoạn từng có hôn ước với nhau.
Vì những lý do này mà bốn người họ luôn tỏ thái độ hống hách trước mặt Nguyễn Kiều.
Đoạn Quân Ngạn ban đầu là đi cứu họ, sau đó mới thuận tay đưa cả một người không liên quan như Nguyễn Kiều về đây.
Nói cách khác, Nguyễn Kiều nhờ có họ mới được cứu mạng, cái mạng này của cô là đang nợ họ.
[Ồ hố hố~ Phim hay cuối cùng cũng bắt đầu rồi!]
[Tốt quá, tôi chính là thích xem những tình tiết ác nữ tranh giành đấu đá nhau, đây mới đúng là đại sảng văn chơi đùa đàn ông trong lòng bàn tay chứ!]
[Hừm... Sao chuyện này lại không giống với kịch bản đã viết sẵn nhỉ? Nữ phụ sao lại không tham gia tranh giành đàn ông nữa rồi?]
[Kệ đi! Quan tâm cô ta làm gì, nữ phụ không bày trò là tốt nhất, chẳng lẽ sức khỏe của khán giả chúng tôi không đáng quý hay sao?]
[Đúng vậy đúng vậy, nếu tất cả đều diễn theo kịch bản thì tôi đi đọc kịch bản cho xong chứ xem làm gì? Phải là những tình tiết không đoán trước được mới thú vị, mọi người đừng cãi nhau nữa, tiếp tục xem xuống dưới đi.]
Nguyễn Kiều âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Từ phản hồi của các dòng bình luận có thể thấy cốt truyện có vẻ đã đi đúng quỹ đạo rồi.
Tuy nhiên vai trò của cô đã thay đổi, từ một hòn đá ngáng đường giữa nam nữ chính đã trở thành một chất xúc tác thúc đẩy cốt truyện nhanh hơn.
Như vậy chắc là cô sẽ không bị biến thành pháo hôi nữa đâu nhỉ?
Ánh mắt Nguyễn Kiều khẽ liếc qua các dòng bình luận rồi âm thầm chuyển sang khuôn mặt của nữ chính Tống Kim Hòa, cô ta không lộ rõ vẻ vui mừng nhưng trông có vẻ tâm trạng đang rất tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
