Mà Tần Tiểu Mãn ở bên cạnh vẫn đang chăm chú nói chuyện với Kỷ Tân Dương.
"Sao chị vẫn chưa tỉnh vậy?"Tần Tiểu Mãn hỏi.
“Chắc là do mệt quá, để cô ấy ngủ thêm một lát đi.” Kỷ Tân Dương nhỏ giọng an ủi.
Sau khi nói dứt câu thì liền quay lại thăm dò nhìn cô. Thấy Tần Kinh Trập mở mắt ra, hắn không giấu được vui mừng đi tới, nhẹ giọng hỏi: "Kinh Trập, cậu tỉnh rồi? Có khỏe không?”
Sắc mặt cô lúc này thực sự rất khó coi.
Đầu của Tần Kinh Trập lúc này vẫn còn có chút đau, nhưng cô không có nói ra, chỉ nói là mình vẫn còn tốt.
“Tôi có mang cho hai người một chén canh gạo, còn có hai củ khoai lang nướng.” Nói xong, vẻ mặt hắn có chút áy náy nhìn Tần Kinh Trập.
Hắn cũng muốn giúp bọn cô, nhưng mà trên người hắn hiện tại cũng không có một xu dính túi, hắn còn phải dựa vào chú thím của mình để sống qua ngày, không có cách nào giúp bọn cô nhiều được.
Bát canh gạo này chính là bữa sáng của hắn. Hắn không ăn, cố tình bưng tới cho hai chị em họ ăn.
“Xin lỗi. " Hắn mở miệng xin lỗi.
Tần Kinh Trập từ trên cái bàn cũ lấy ra mấy cái bánh bao mình mới mua ngày hôm qua, chia cho mỗi người một cái.
Nhìn cái bánh bao trắng to này, trên mặt Kỷ Tân Dương và Tần Tiểu đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bánh bao đen và bánh bao vàng bọn họ đều đã từng gặp qua, chỉ có cái loại bánh bao trắng này thì bọn họ lại chưa từng thấy bao giờ.
“Cậu lấy đâu ra nhiều bánh bao vậy?” Kỷ Tân Dương nhíu mày hỏi. Sắc mặt cũng mang theo một tia nghi hoặc.
Dù hai chị em bây giờ có ở nhà thì cũng không được ăn những chiếc bánh bao trắng như thế này!
Tần Kinh Trập nghe ra sự nghi ngờ trong giọng nói của Kỷ Tân Dương, chỉ mỉm cười đưa bánh bao vào tay anh, liếc anh một cái rồi nói: "Anh cứ ăn đi, dù sao cũng sạch sẽ!"
Kỷ Tân Dương nhìn cô chằm chằm, cuối cùng cũng không hỏi gì nữa mà nhận lấy bánh bao và cúi đầu ăn từng miếng nhỏ.
Tần Tiểu Mãn không nghĩ nhiều như vậy, thấy có bánh bao, khuôn mặt bẩn thỉu của cô bé tràn đầy vui vẻ.
Tần Kinh Trập lại lấy dưa muối và đường trắng ra để họ chấm vào ăn.
Bánh bao dễ nghẹn, cô liền cầm lấy bát cháo kê bên cạnh, mỗi người uống một ngụm.
Ăn bánh bao, uống cháo kê, ba người nhìn nhau cười.
Ba người cùng cảnh ngộ thương cảm cho nhau.
Cuộc sống đơn giản như vậy là điều trước đây họ không dám tưởng tượng.
Ăn sáng xong, Kỷ Tân Dương phải xuống đồng làm việc.
Trước khi đi, anh lại hỏi Tần Kinh Trập hôm nay định làm gì.
Tần Kinh Trập hơi nheo mắt, lên tiếng nói: "Một lát nữa tôi sẽ đi tìm Bí thư Trần."
Dù sao thì cô và em gái cũng là xã viên của đội, bây giờ họ không có chỗ ở, với tư cách là Bí thư chi bộ của đội, Bí thư Trần có nghĩa vụ phải tìm chỗ ở cho họ.
Nếu không tìm được chỗ ở cho họ, cô sẽ đưa Tiểu Mãn đến ở nhà Bí thư Trần!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)