Còn chị hai cô thì khi còn bé đã bị bà Trương ném xuống nước thiếu chút nữa chết đuối, lúc mẹ cứu chị hai trở về thì người cũng đã gần như đi vào cõi chết. Do thời gian thiếu dưỡng khí quá dài, nên đã dẫn đến tổn thương não, chỉ số thông minh của chị ấy vĩnh viễn cũng chỉ ở ba tuổi. Đến khi mẹ cô vừa qua đời, chị hai đã bị bà Trương và mẹ kế của cô bán cho một ông già hơn năm mươi tuổi mới chết vợ ở thôn bên cạnh với giá mười đồng để làm vợ lão ta.
Nhưng chị ấy cũng số khổ giống như người mẹ cô, trong lúc khó sinh đã chết. Cũng vì chuyện này mà người đàn ông kia còn đến tận nhà bọn họ để náo loạn, muốn bà Trương phải bồi thường vợ lại cho ông ta. Nhưng mà bà Trương cũng không phải là đèn cạn dầu, nên người đàn ông kia không phải là đối thủ của bà ta, rất nhanh đã bị bà ta đuổi ra ngoài.
Đến lúc sinh chị ba, do thể lực của mẹ cô lúc đó rất yếu, chống đỡ không được nữa nên đã rơi vào hôn mê. Đợi đến khi mẹ cô tỉnh lại thì bà Trương nói là đứa bé đã chết, mẹ cô không tin muốn nhìn đứa bé thử một lần, nhưng bà ta lại nói là đứa bé đã được đem đi chôn rồi.
Thân thể chị tư từ nhỏ đã rất yếu, khoảng thời gian chị ấy sinh ra lại là thời điểm trong nhà bọn họ nghèo nhất, nên nuôi được đến năm sáu tuổi thì cũng không còn.
Còn người em gái lớn của cô ra đời lại chính vào nạn đói năm ấy, người lớn còn không có cái để ăn, chứ nói chi là sữa nuôi trẻ, vì thế em ấy cũng không sống được mấy tháng liền mất.
Không biết Tần Kinh Trập ngủ được bao lâu, cô bị tiếng bụng kêu đánh thức. Cô cảm thấy đau bụng không thôi. Nhưng khi mở mắt nhìn ra bên ngoài, thì bây giờ vẫn là ban đêm.
Cô không biết tại sao đêm nay lại dài thế.
Cô đứng dậy đi ra ngoài đi vệ sinh một chuyến, vừa trở về nằm xuống, bụng lại bắt đầu kêu ùng ục.
Cô chỉ có thể bất đắc dĩ đứng dậy.
Lăn qua lăn lại như vậy mấy lần, người cô đều như sắp nứt ra, đến khi cô vất vả nằm xuống lần nữa, mới cảm thấy nó không còn đau nữa.
Cô đoán có lẽ do từ trước đến giờ cô chưa từng được ăn ngon, hôm nay được ăn nhiều như vậy, nên bụng có chút không chịu nỗi.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng cô không khỏi tự cười chính mình. Cô đúng thật là không có mệnh hưởng phúc mà, chỉ mới được ăn ngon có một chút mà đã không chịu nỗi rồi.
Cô nhìn hộp cơm bên cạnh, nghĩ chờ đến ngày mai khi Tần Tiểu Mãn tỉnh dậy, cô nhất định sẽ không để cho cô bé ăn nhiều như vậy.
Dần dần cô lại ngủ thiếp đi, trong mơ mơ màng màng cảm giác có người nói chuyện.
Tiếng nói tuy không lớn, nhưng giống như đang nói bên tai cô vậy.
Đến khi cô mở mắt ra, lúc này mới phát hiện sắc trời bên ngoài đã sáng rực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


