Bức tường đất biến mất. Tôn Phụ Sơn dứt khoát, gọn gàng móc viên tinh hạch cấp D từ xác con chuột biến dị ra. Tuy chỉ là cấp D, nhưng chí ít cũng đổi được chút điểm tích lũy.
Hứa Kiều đưa mắt nhìn Mạnh Ly. Tôn Phụ Sơn có lẽ không để ý, nhưng ban nãy cô đã thoáng thấy một vệt lửa đỏ rực lao thẳng về phía con chuột biến dị, rồi lại thoắt cái biến mất giữa chừng.
Mạnh Ly mím môi, dường như đang ảo não vì hành động thừa thãi của mình.
Đội ngũ mới thành lập, dĩ nhiên cần thời gian để làm quen và phối hợp tác chiến. Hứa Kiều bèn đề nghị:
"Lần sau có dị thú xuất hiện, để Mạnh Ly ra tay trước nhé, lần sau nữa thì đến lượt anh Tần. Ba người cứ tranh thủ làm quen với tốc độ và cường độ tấn công của nhau trước đi đã?"
Tôn Phụ Sơn gật đầu lia lịa.
Cả bốn người tiếp tục tiến sâu vào trong.
Cuộc tấn công thứ hai xuất phát từ một vách đá phủ kín dây leo của cây Lạc Thạch. Những sợi dây leo chỉ to bằng chiếc đũa, thoạt nhìn chẳng khác nào loài Lạc Thạch bình thường chưa hề biến dị.
Nhưng ngay khi bốn người đi ngang qua vách đá đó với vẻ tưởng chừng như không hề phòng bị, một sợi dây leo đột ngột phóng vút lên không trung, để lộ ra mặt trong đỏ rực như máu vốn đang áp sát vào vách đá.
Đầu sợi dây leo tẽ ra thành ba chiếc xúc tu, nhắm thẳng về phía Mạnh Ly đang đứng gần nhất mà phóng tới.
Cuộc đánh úp diễn ra quá đỗi bất ngờ và lặng lẽ. Tôn Phụ Sơn và Hứa Kiều hoàn toàn không phát giác được gì, chỉ có Tần Trì hơi nghiêng đầu, hờ hững liếc nhìn.
Mạnh Ly - mục tiêu bị tấn công - đã nghe thấy tiếng gió rít gào. Ba luồng lửa to bằng ngón tay cái lập tức phóng ra, nhanh chóng quấn chặt lấy ba chiếc xúc tu của sợi dây leo.
Cây Lạc Thạch biến dị đau đớn, giật nảy mình rụt ngay xúc tu lại, nhưng ba luồng lửa vẫn bám riết lấy nó, âm ỉ cháy.
Cây Lạc Thạch vội vàng điều động những sợi dây leo khác lao tới định dập lửa, nhưng luồng lửa kia lại đột ngột bùng lên dữ dội, biến cả một mảng vách đá thành biển lửa ngùn ngụt.
Lúc này, cả bốn người trong đội đều đã xoay người lại, đứng xem màn giao tranh.
Mắt Tôn Phụ Sơn sáng rực: "Dây leo Lạc... Lạc Thạch cấp C!"
Vừa mới tới đã có thu hoạch, xem ra chỗ cậu chọn quá chuẩn!
Sau khi cây Lạc Thạch hoàn toàn mất đi sinh cơ, Mạnh Ly dùng một tay nắm lấy sợi dây leo chính, dùng sức giật mạnh, lôi ra một đoạn rễ cái to bằng bắp tay người lớn, dài hơn hai mét.
Dù đoạn rễ cái này cắm sâu trong đất đá và đã bị thiêu cháy xém, nhưng khi Mạnh Ly dùng dao găm rạch một đường, nó lập tức tách đôi dễ dàng như củ khoai nướng, để lộ ra viên tinh hạch màu xanh lục nhạt giấu kín bên trong.
Mạnh Ly không thèm nhìn thêm một cái, ném thẳng viên tinh hạch cho Tôn Phụ Sơn.
Tôn Phụ Sơn cười toe toét: "Đi tiếp nào, còn thiếu mười chín viên... viên nữa!"
.
Những sinh vật biến dị ăn thịt rất khó cưỡng lại sự cám dỗ từ con mồi. Ngay khi bốn người Hứa Kiều bước vào rừng núi, mùi hương của họ nương theo gió lan tỏa, đám dị thú, dị trùng thính mũi quanh đó liền chủ động mò tới.
Một tiếng kêu the thé, thê lương xé toạc không trung. Hứa Kiều ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng đen khổng lồ tựa như chiếc máy bay cỡ nhỏ đang lao vút về phía này với tốc độ kinh hồn.
Tôn Phụ Sơn căng thẳng kêu lên: "Điêu rắn!"
Điêu rắn là loài chim săn mồi thường gặp ở vùng rừng núi quanh căn cứ Đông Nam. Một con điêu rắn cấp C sau khi biến dị có sải cánh lên đến ba mét, với bộ móng vuốt sắc lẹm, nó dư sức quắp bổng Tôn Phụ Sơn lên tận chín tầng mây.
Phần lớn các loài dị thú phi hành đều chiếm ưu thế tuyệt đối về tốc độ. Thuộc hàng khó xơi, nếu đánh không lại dị năng giả thì chúng cũng dễ dàng chuồn mất dạng.
Hỏa khắc Mộc, Mạnh Ly đối phó với thực vật biến dị cấp C khá dễ dàng. Nhưng dị thú cấp C lại sở hữu lớp phòng ngự cơ thể cực kỳ kiên cố, những đòn tấn công chuẩn xác cũng phải mất vài nhịp mới có thể phá vỡ lớp vỏ bọc đó. Điêu rắn lại né tránh quá nhanh, chỉ dựa vào một mình Mạnh Ly e là khó bề hạ gục được nó.
Dị năng hệ Thổ của Tôn Phụ Sơn lại càng không có cửa đối đầu với con điêu rắn này. Chính vì vậy, Tôn Phụ Sơn đành phóng ánh mắt cầu cứu về phía Tần Trì.
Mạnh Ly cũng hiểu rõ sự khó nhằn của điêu rắn, bèn quay sang hỏi Tần Trì:
"Anh với tôi liên thủ nhé?"
Dị năng hệ Phong có thế mạnh về khống chế, nhưng sức tấn công lại yếu hơn hệ Hỏa một chút.
Tần Trì gật đầu.
Hứa Kiều đứng lùi lại, lặng lẽ quan sát.
Con điêu rắn đang sà xuống từ không trung cực kỳ hảo ngọt món thịt tươi. Tôn Phụ Sơn không đội mũ bảo hiểm, khuôn mặt phúng phính thịt lập tức trở thành mục tiêu săn mồi đầu tiên của nó.
Cặp mắt ưng sắc lẹm, lạnh lẽo bỏ qua ba người còn lại, điêu rắn tăng tốc, lao thẳng vào Tôn Phụ Sơn.
Khi khoảng cách chỉ còn đúng một mét, một luồng cuồng phong đột ngột xuất hiện, thổi văng con điêu rắn khổng lồ lệch khỏi quỹ đạo bay tới tận ba mét.
Con điêu rắn vốn luôn tự hào về khả năng ngự phong bay lượn từ trước đến nay chưa từng nếm mùi thất bại: "..."
Chưa kịp để con điêu rắn đang bị thổi bay đến váng vất phản ứng, ba quả cầu lửa to cỡ nắm tay đã liên tiếp bắn trúng cổ nó. Ba tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, thân hình điêu rắn đứt lìa làm đôi, rớt phịch từ trên cao xuống. Cùng lúc đó, không khí xung quanh cũng sực nức mùi thịt nướng thơm lừng.
Mắt Tôn Phụ Sơn sáng rực như đuốc, cậu phải cố kìm nén lắm mới không nhảy cẫng lên vui mừng!
Ở nhà người thân còn chẳng dám cho cậu tự lập nhóm đi làm nhiệm vụ, thế mà nhìn xem, đồng đội của cậu săn dị thú cấp C cứ như đi dạo chơi vậy!
Cậu mừng rỡ chạy lại xử lý xác con điêu rắn. Mạnh Ly đưa mắt nhìn sang Tần Trì, buông lời khen ngợi:
"Khả năng khống chế gió của anh tốt thật đấy."
Trong đội lính đánh thuê cũ của cô cũng có một dị năng giả hệ Phong, nhưng người đó giỏi lắm cũng chỉ cản bước được lũ dị thú nhỏ, chứ đừng nói đến chuyện thổi văng một con điêu rắn khổng lồ xa đến thế.
Tần Trì khiêm tốn đáp: "Dùng mười mấy năm rồi, quen tay thôi."
Tôn Phụ Sơn đang định bổ đầu con điêu rắn chợt quay lại hỏi:
"Phong... phong nhận của anh thì sao?"
Tần Trì hiểu ý cậu ta. Anh điều khiển gió cuốn cái đầu điêu rắn lăn về phía mình, rồi dùng một lưỡi dao gió sắc lẹm lướt qua nhanh gọn nhẹ, xoẹt ba nhát đã móc ra được viên tinh hạch.
Tôn Phụ Sơn phục sát đất: Nhanh quá! Mạnh quá!
Mạnh Ly cũng thầm thán phục trong lòng, chỉ là không bộc lộ cảm xúc ra ngoài như Tôn Phụ Sơn.
Tần Trì mỉm cười nhẹ nhàng, hướng ánh mắt về phía vị trị liệu sư của đội đang được trang bị vũ trang tận răng, che chắn kín mít đến cả khuôn mặt.
Cả hai đồng đội đều đã lên tiếng khen ngợi rồi, Hứa Kiều dĩ nhiên cũng phải nương theo, y như cái cách Tần Trì đã nương theo Tôn Phụ Sơn và Mạnh Ly khen tinh thần thể của cô dễ thương vậy.
"Giỏi thật đấy, mà tôi cũng chưa thấy ai lấy tinh hạch mà lại tao nhã như anh luôn."
Tinh hạch cũng đồng nghĩa với việc hoàn thành nhiệm vụ, đổi lại là điểm tích lũy, cấp bậc càng cao càng có giá trị. Đa phần lính đánh thuê khi lấy tinh hạch đều phải dùng một tay đè xác dị thú, một tay cầm dao mà xẻo, trông cứ máu me be bét.
Tần Trì thì lại khác. Phong nhận của anh vô hình vô ảnh, ngay khoảnh khắc viên tinh hạch được moi ra, những luồng gió lướt qua đã tiện thể "lau sạch" từng vết máu bám trên đó, trả lại vẻ tinh khiết vẹn nguyên.
Lời khen có phần "khác người" này khiến Tần Trì thoáng bất ngờ. Suy nghĩ một chút, anh mỉm cười giải thích:
Mạnh Ly nghe thấy, mà cũng có vẻ như không nghe, bởi lẽ cô vốn chẳng bận tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.
Riêng Tôn Phụ Sơn lại sực nhớ đến con chuột biến dị bị tấm ván cắm đầy gai đất của mình đâm cho thủng lỗ chỗ như tổ ong bầu ban nãy.
Máu me đầm đìa thế kia, liệu anh bạn họ Tần có cảm thấy chướng mắt không nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)