Lúc này đã là Tân lịch năm 126. Cùng với sự gia tăng dân số, bốn căn cứ lớn cũng đang từ từ mở rộng ra bên ngoài.
Muốn mở rộng căn cứ, trước tiên phải mở rộng vành đai an toàn xung quanh.
Tiêu chuẩn của một khu vực an toàn là tuyệt đối không có sự tồn tại của bất kỳ sinh vật biến dị nào, bao gồm dị thú, dị trùng và thực vật biến dị.
Rễ cỏ, hạt giống và trứng sâu bọ cần được chính quyền liên tục phun thuốc tiêu diệt, quá trình này có khi kéo dài đến hơn chục năm.
Việc xây dựng một vòng tường cách ly hoàn chỉnh cũng là một công trình khổng lồ. Thế nên, phạm vi vùng an toàn của các căn cứ lớn vẫn còn khá khiêm tốn.
Bên ngoài vùng an toàn là những khu vực nguy hiểm, càng xa căn cứ thì mức độ hiểm nguy lại càng cao.
Các dị năng giả thường sẽ nhận nhiệm vụ ở những khu vực tương ứng với cấp bậc của mình để đảm bảo an toàn tối đa.
Khổ nỗi, dị thú và dị trùng vốn là những sinh vật sống, thi thoảng chúng sẽ lọt qua lưới giám sát của chính quyền mà chạy loạn khắp nơi. Một khi dị thú cấp cao đi lạc vào khu vực nguy hiểm cấp thấp, chắc chắn sẽ gây ra sự cố chết người.
Vì kích thước quá đỗi khổng lồ và nặng nề, tốc độ của phi thuyền bắt đầu giảm dần. Sau hai lần hạ cánh để lính đánh thuê cấp E và cấp D di chuyển xuống, phải mất thêm hai mươi phút nữa, đúng bảy giờ sáng, phi thuyền mới đáp xuống điểm dừng cuối cùng của chuyến đi: Thành phố Kim.
Thành phố Kim là trung tâm của khu vực nguy hiểm cấp C ở phía Nam căn cứ Đông Nam. Đây là nơi các lính đánh thuê cấp C thực hiện nhiệm vụ. Còn những lính đánh thuê cấp A, cấp B sau khi "đi ké" phi thuyền một tiếng đồng hồ cũng sẽ lập tức điều khiển phương tiện cá nhân để tiến sâu hơn vào những khu vực nguy hiểm cấp cao.
Hứa Kiều vừa định tháo dây an toàn thì tiếng loa phát thanh vang lên chất giọng máy móc quen thuộc:
"Phi thuyền sẽ quay về vào lúc bốn giờ chiều. Vui lòng lên tàu đúng giờ, không chờ đợi người đến muộn."
"Nếu gặp phải sinh vật biến dị cấp C trở lên, các vị có thể bắn pháo sáng tín hiệu. Đội tuần tra sẽ lập tức xuất phát, tuy nhiên không đảm bảo sẽ đến kịp lúc, xin hãy nỗ lực tự cứu lấy mình."
Thông báo được lặp lại ba lần, cửa khoang phi thuyền mở ra.
Bốn người ngồi khá gần cửa ra vào, nên cũng nghiễm nhiên trở thành tốp lính đánh thuê cấp C đầu tiên rời khỏi phi thuyền.
Hứa Kiều sánh vai cùng Mạnh Ly bước đi phía trước.
Lớp bụi mù mịt do phi thuyền đáp xuống hắt lên vẫn chưa kịp lắng đọng, che phủ cả ánh ban mai rực rỡ tựa như một lớp sương mù. Phóng tầm mắt ra xa, những khối kiến trúc khổng lồ nhưng tàn tạ, hoang phế nằm rải rác khắp nơi, tạo nên một khung cảnh điêu tàn, đổ nát.
Kèm theo những tiếng gầm rú bất chợt, từng chiếc xe địa hình cùng xe bọc thép cải tiến nối đuôi nhau lao vút ra khỏi cửa khoang khu A và B của phi thuyền, cuốn theo cát bụi mịt mù mà đi.
Trong khi một số lính đánh thuê cấp C vẫn còn đang xuýt xoa nhìn theo đầy ghen tị, thì những kẻ dày dạn kinh nghiệm đã vội vã hối thúc đồng đội:
"Rời khỏi đây mau lên, không chốc nữa lũ dị thú, dị trùng quanh đây sẽ kéo đến bủa vây bây giờ."
Bất luận là cấp bậc nào, một khi sinh vật biến dị tụ tập thành bầy thì đều cực kỳ khó xơi.
Tôn Phụ Sơn nháy mắt ra hiệu cho đồng đội, rồi dẫn đầu cả nhóm tiến về phía Tây Nam.
Kỳ thực, Tôn Phụ Sơn rất muốn để Tần Trì - người lớn tuổi nhất trong nhóm - gánh vác vị trí chỉ huy trong lúc thực hiện nhiệm vụ. Nhưng vị "thầy Tần" tính tình ôn hòa kia lại là một kẻ lười biếng, dứt khoát từ chối thẳng thừng, chẳng chừa lại chút đường lui nào.
Mạnh Ly thì quá đỗi lạnh lùng, Hứa Kiều lại hiền lành dễ tính. Nhưng ngặt nỗi Hứa Kiều là trị liệu sư, đời thuở nào lại bắt trị liệu sư xông lên dẫn đầu bao giờ?
Hết cách, Tôn Phụ Sơn đành phải tiếp tục làm tròn trách nhiệm của một người đội trưởng.
Nhiệm vụ ở khu vực nguy hiểm cấp C rất đa dạng, có loại yêu cầu đào bới đống đổ nát để thu thập tài nguyên tái chế, cũng có loại yêu cầu săn giết dị thú.
Loại thứ nhất thường được gọi mỉa mai là "nghề bới rác", vừa tốn thời gian, thu hoạch lại phụ thuộc hoàn toàn vào vận may, nhưng bù lại được cái khá an toàn vì chỉ lảng vảng trong khu đô thị bỏ hoang.
Loại thứ hai thì tiết kiệm thời gian và sức lực hơn, nhưng rủi ro mất mạng dưới nanh vuốt dị thú cũng cao hơn hẳn.
Mạnh Ly không thích đào bới rác rưởi, Tần Trì nhìn qua cũng chẳng giống người sẽ chịu làm công việc đó, còn bản thân Tôn Phụ Sơn dẹp bỏ đám vệ sĩ để tự đi lập đội cùng là nhằm mục đích nâng cao năng lực chiến đấu.
Trị liệu sư vốn chỉ cần đi theo đồng đội, nhưng Hứa Kiều cũng có phần thiên vị nhiệm vụ săn giết dị thú hơn, đặc biệt là khi sát cánh cùng những đồng đội đáng tin cậy.
Hơn một ngàn lính đánh thuê cấp C tản ra theo nhiều hướng khác nhau. Khoảng nửa giờ sau, phía sau lưng nhóm bốn người đã không còn thấy bóng dáng của bất kỳ lính đánh thuê nào nữa.
Tôn Phụ Sơn mở tấm bản đồ mang theo bên người, chỉ vào một dãy núi nằm ở phía Tây Nam thành phố Kim hỏi:
"Tôi... tôi có xe."
Mạnh Ly: "..."
Tôn Phụ Sơn xoay người, giải phóng một chiếc xe địa hình từ viên tinh hạch không gian. Xe được sơn màu xanh lá rằn ri, có hai hàng ghế, đủ sức chở năm người.
Tần Trì mỉm cười: "Không tồi."
Hứa Kiều trêu đùa:
"Lúc tuyển người mà cậu ghi thêm cái dòng này vào, đảm bảo chốt đủ đơn từ tám đời rồi."
Ra khỏi căn cứ là vòng tay viễn thông mất luôn sóng, chỉ còn đúng mỗi chức năng xem giờ. Tôn Phụ Sơn cố gắng diễn đạt thật ngắn gọn:
"Tuyển... tuyển người vì trang bị, khác với... với tuyển vì con người."
Thứ cậu muốn là những đồng đội đánh giá cao thực lực của cậu và không chê bai tật nói lắp, chứ không phải những kẻ chỉ chăm chăm dòm ngó vào vật chất.
Tôn Phụ Sơn làm tài xế. Lúc Hứa Kiều định bước vào hàng ghế sau, Mạnh Ly đã chủ động đi theo. Thấy vậy, Tần Trì liền ngồi lên ghế phụ lái, vừa để Tôn Phụ Sơn tập trung lái xe, vừa tiện quan sát tình hình phía trước.
Theo lẽ thường, những khu vực nguy hiểm cấp C đã được chính quyền rà soát, dọn dẹp kỹ lưỡng nên hiếm khi còn sót lại sinh vật biến dị cấp cao. Vì thế, chiếc xe địa hình dù đã qua xử lý giảm ồn cũng không lo kinh động đến những đối thủ sừng sỏ.
Ngặt nỗi những con đường rải nhựa phẳng phiu của Cựu kỷ nguyên đã bị cày nát từ lâu, giờ chỉ còn lại con đường đất lồi lõm do dị năng giả và dị thú giẫm đạp tạo thành. Thế nên chiếc xe địa hình cứ xóc nảy tưng tưng suốt gần một tiếng đồng hồ mới đến được chân núi.
Thảm thực vật quanh chân núi không quá rậm rạp. Tôn Phụ Sơn cất xe đi, rồi lại tiếp tục đi đầu dẫn đường. Hứa Kiều theo sát phía sau, còn Mạnh Ly và Tần Trì tụt lại sau hai bước, tạo thành đội hình tam giác vững chãi ở hai bên, đồng thời bảo vệ chặt chẽ vị trị liệu sư họ Hứa ở chính giữa.
Bản tính con người cộng thêm sự u ám của môi trường xung quanh, cả đội không một ai lên tiếng, quả thực đúng với cái tên "Im Lặng Là Vàng".
Nơi này từng là một khu du lịch. Bên ngoài cổng lớn vẫn sừng sững một tảng đá khổng lồ. Tên khu du lịch được khắc bằng những chữ đầy màu sắc trên đá nay đã bị mưa gió hơn trăm năm gột rửa sạch bong, chỉ còn lại những rãnh khắc cùng màu với tảng đá.
Hai bên tảng đá là hai cái hố sâu hoắm đủ để chôn sống bốn người. Đoán chừng trước kia nơi này từng mọc hai cái cây biến dị, nhưng đã bị đội phòng vệ dọn dẹp sạch sẽ.
Tôn Phụ Sơn bước đến bên miệng hố, thò đầu dòm xuống. Đúng lúc này, một con dị thú lông xám to bằng quả bóng rổ bất thình lình lao vút lên, lao thẳng vào mặt cậu.
Tim Hứa Kiều thót lên một cái. Ngay giây tiếp theo, một bức tường đất màu nâu, to hơn con dị thú lông xám một chút, đột ngột dựng lên chặn đứng ngay trước mặt Tôn Phụ Sơn, kèm theo đó là âm thanh phập phập của sắc nhọn đâm xuyên qua da thịt.
Thì ra mặt sau của bức tường đất phẳng lì, nhưng mặt trước lại tua tủa những mũi gai đất nhọn hoắt. Con chuột biến dị lông xám cứ thế đâm sầm vào, lãnh trọn đòn chí mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



