Bầu không khí yên tĩnh lại thêm phần kỳ lạ.
Giống như đang cười, mà lại không giống như đang cười.
Cô hình như chưa thấy anh cười lấy một lần, nên cũng không chắc liệu có phải anh đang cười nhạo mình hay không. Uông Tri Ý trở mình, trong cơn mơ màng hé mắt ra, trên trần nhà tối đen như cũng hiện lên khuôn mặt của anh.
Anh chắc chắn là đang cười nhạo cô, vì lời cô nói lúc đó nghe cứ như vừa tu hết một hũ rượu lớn vậy. "Khá là khỏe mạnh" cái gì chứ, đo kích thước kiểu gì mà đo ra hết cả cái sự to gan của cô, cứ phải cố "đấm ăn xôi", tự khoe khoang cho cố rồi tự mình gánh lấy cái danh hão nặng nề.
Uông Tri Ý lại trở mình lần nữa, vùi mặt vào gối, chân đá đá vào chăn, hừ hừ bực bội vài tiếng. Sau này cô chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn anh nữa.
Thế nhưng việc có gặp anh nữa hay không không phải do cái mặt mũi của cô quyết định. Qua mười hai giờ đêm, khoảng cách đến ngày cưới chỉ còn vỏn vẹn mười một ngày.
Sáng sớm, Uông Tri Ý đã bị bà Lục Mẫn Quân xua ra khỏi cửa. Lạp xưởng mới làm ở nhà đã phơi xong, Uông Ân thích ăn lạp xưởng nhất, nên bà Lục đóng một thùng để Tri Ý ra bưu điện gửi cho chị.
Về chuyện tối qua có "thử" ra được gì không, bà Lục tuyệt nhiên không nhắc lấy một lời. Bà chẳng cần hỏi, chỉ cần nhìn cái bộ dạng lúc hai đứa từ trong phòng đi ra gương mặt Yểu Yểu đỏ bừng, đôi mắt long lanh như nước là bà biết hôn sự này chắc chắn như đinh đóng cột rồi. Bà đã bảo mà, cái vóc dáng của Phong Thận nhìn là biết không phải hạng "hữu dũng vô mưu" hay bên trong yếu ớt gì.
Uông Tri Ý vẫn chưa biết "hỏa nhãn kim tinh" của mẹ mình đã nhìn ra điều gì. Cô chỉ sợ bị kéo lại hỏi chi tiết chuyện đo kích thước nên từ tối qua đã luôn né tránh, hôm nay lại càng mong được ra ngoài làm việc, không muốn ở riêng với mẹ chút nào. Mẹ cô là người cái gì cũng hỏi ra được, cô đã được chứng kiến hồi chị gái kết hôn rồi.
Hôm nay nắng rất đẹp, tuyết trên đường đã tan gần hết. Uông Tri Ý đạp xe thật nhanh, phía đối diện có một chiếc xe van cũ kỹ chạy tới, trông rất giống chiếc xe của anh.
Cô kéo khăn len che nửa khuôn mặt, khom người dùng sức đạp mạnh, tăng tốc xe đạp, mắt nhìn thẳng lướt qua chiếc xe van. Ít nhất là hôm nay, cô không muốn chạm mặt anh.
Đinh Quý nhìn thấy Uông Tri Ý, bèn giảm tốc độ xe, quay sang hỏi người ngồi ghế phụ: "Kia chẳng phải là cô vợ nhỏ của ông sao, có cần dừng xe không?"
Phong Thận nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô khom lưng trốn mình một cách lộ liễu, khóe môi hơi động đậy, bình thản đáp: "Không cần."
Uông Tri Ý nhanh chóng rẽ vào góc phố cuối đường. Phong Thận thu hồi ánh mắt, nghĩ đến giấc mơ hỗn loạn đêm qua, chân mày có chút nghiêm nghị. Dù cô là vợ sắp cưới của anh, nhưng giấc mơ đó thực sự quá đỗi hoang đường.
Đinh Quý nghiêng đầu nhìn anh: "Không lẽ ông cãi nhau với vợ nhỏ rồi à?"
Phong Thận liếc anh ta một cái.
Đinh Quý lập tức đổi giọng: "Được được được, không gọi là vợ nhỏ. Chính ông bảo cô ấy là trẻ con, tôi gọi là vợ nhỏ ông lại không vui. Ông đúng là kiểu điển hình của 'quan trên đốt lửa thì được, dân đen đốt đèn sưởi ấm cũng không xong'."
Phong Thận khẽ hừ một tiếng. Nếu đại công tử nhà họ Đinh như anh ta mà là "dân đen khổ cực" thì người khác chắc phải ra đường ăn xin hết rồi.
Đinh Quý lại cười: "Ông làm cái vẻ mặt gì đấy? Tôi mà không khổ à? Ông già nhà tôi không nhận thằng con này nữa, đuổi tôi ra khỏi nhà rồi. Tiền mặt tôi có thể động vào đều đã đổ hết vào cái xưởng của ông. Giờ trên người tôi, cộng thêm hai cái đồng xu leng keng trong túi, chắc chẳng lôi ra nổi một nghìn tệ. Tôi nói trước với ông nhé, tiền mừng cưới ông cho tôi nợ, đợi đi Nội Mông về tôi sẽ bù sau."
Nói đi cũng phải nói lại, Đinh đại công tử cũng không phải lúc nào cũng nghèo như vậy. Hồi còn ở mỏ, anh ta đã trải qua hai năm sung túc thực sự, tiền vào mỗi ngày tính bằng bao tải, suýt nữa thì nằm trên đống tiền mà ngủ. Anh ta vốn tưởng đời mình định sẵn làm ông chủ mỏ, làm lão nhà giàu miền núi rồi, ai ngờ tầm nhìn của Phong đại ca không chỉ dừng lại ở một ông chủ mỏ.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)