Uông Tri Ý chần chừ bên máy khâu một lúc lâu mới quay lại phòng, bước chân từ từ dừng lại ở cửa.
Phong Thận đã cài xong chiếc cúc cuối cùng, che đi vết sẹo trên ngực, ngước mắt nhìn cô.
Uông Tri Ý khẽ gõ ngón tay lên thước dây, gật đầu: "Cũng được ạ."
Thực ra không chỉ là "cũng được", anh vai rộng eo thon, đúng là cái giá treo quần áo bẩm sinh. Đúng như cô dự đoán, anh mặc màu trắng rất đẹp.
Phong Thận xắn hai gấu tay áo sơ mi lên một chút, lại nhìn cô. Uông Tri Ý thản nhiên dời mắt khỏi người anh, hỏi: "Có cần thử nốt cái màu đen không anh?"
Phong Thận đáp: "Kích cỡ như nhau, không cần thử nữa."
Uông Tri Ý siết chặt thước dây, bước vào phòng, dừng lại trước mặt anh. Cảm thấy đứng hơi xa, cô lại nhích thêm vài bước: "Vậy... để em đo kích thước cho anh nhé?"
Khoảng cách giữa hai người rất gần, mùi hương hoa dành dành thanh khiết trên người cô bao vây lấy anh. Phong Thận không nói được, cũng không nói không được.
Uông Tri Ý tự an ủi mình: Chỉ là đo kích thước thôi mà, có gì mà phải căng thẳng. Mẹ chắc chắn sẽ may quần áo cho anh ấy, đằng nào sớm muộn gì cũng phải đo, đo sớm coi như là làm quen với cơ thể anh ấy trước vậy...
Lục Mẫn Quân mượn cớ vào bếp lấy thêm cơm, ghé đầu nhìn trộm vào phòng Uông Tri Ý. Cửa phòng vẫn đang mở toang.
Phong Thận là người biết chừng mực, hai đứa chắc chắn không xảy ra chuyện gì quá giới hạn. Bà cũng không định thử gì khác, chỉ là muốn xem Phong Thận có phản ứng bình thường của một người đàn ông hay không. Đừng có phí hoài cái vóc dáng cao lớn kia mà cuối cùng lại là "hàng dỏm". Chuyện này liên quan trực tiếp đến hạnh phúc của Yểu Yểu, không thể qua loa đại khái được.
Uông Tri Ý cũng đo kích thước một cách rất "không qua loa". Đã đo là phải đo một lần cho xong hết các vòng, đỡ mất công làm đi làm lại lần hai.
Từ trên xuống dưới, đầu tiên là vòng cổ. Uông Tri Ý hơi kiễng chân lên, Phong Thận cúi người xuống để chiều theo cô. Uông Tri Ý ấn vai anh: "Anh đừng có động đậy." Cô đứng đối diện anh thế này đã đủ căng thẳng rồi, anh mà còn cử động lung tung thì tim cô chắc nhảy ra khỏi lồng ngực mất.
Uông Tri Ý dùng bút ghi lại con số lên giấy, xoay người lại, ánh mắt hơi ngước lên dừng lại ở cằm anh. Cảm thấy tiếp tục đứng đối diện thế này không ổn, cô cụp mắt xuống, bước ra phía sau anh, đặt một đầu thước dây lên vai anh, kéo phẳng thước để xem con số ở đầu bên kia. Nhìn không rõ, cô bèn ghé sát người vào một chút.
Phong Thận cảm nhận được sự mềm mại sượt qua sau lưng, hơi thở có chút dập dềnh nhẹ, thần sắc trên mặt càng thêm lạnh lùng.
Đo xong chiều rộng vai, ghi lại con số, Uông Tri Ý lại vòng ra phía trước mặt anh. Cô muốn đo vòng ngực, nhưng vòng ngực hơi khó đo... Cô chằm chằm nhìn vào ngực anh hai giây, quyết định đo vòng eo trước, cái gì khó để sau cùng.
Cô kéo thước dây vòng ra sau eo anh, chụm hai đầu thước lại, hơi cúi người xuống, mái tóc cô áp lên ngực anh. Còn chưa kịp nhìn thấy con số trên thước dây, cổ tay cô đã bị anh nắm chặt lấy.
Phong Thận kéo cô đứng dậy. Uông Tri Ý không hiểu chuyện gì: "Sao thế anh?"
Giọng Phong Thận trầm đục và khàn đặc: "Không cần đo nữa."
Cô làm chuyện này mà chẳng biết nặng nhẹ gì cả, tay đặt ở đâu cũng không có chừng mực, sờ đâu hay đó. Hơi men ngấm trong máu lại cứ bốc lên hừng hực, nếu còn đo tiếp, e rằng diễn biến của sự việc sẽ đi lệch hướng mất.
Phong Thận bóp nhẹ cổ tay trắng nõn của cô, chậm rãi nói: "Bảo dì Quân không cần lo lắng." Anh im lặng một lát rồi lại lên tiếng: "Tôi thân tâm khỏe mạnh."
Uông Tri Ý ban đầu chưa hiểu câu nói không đầu không cuối của anh có ý nghĩa gì. Nhưng bị đôi mắt đen sâu thẳm của anh ép nhìn, cô mới từ từ phản ứng lại được... Việc mẹ cô tối nay cứ hết ly này đến ly khác rót rượu cho anh, lại còn thêm hai bát canh cừu lớn là vì lý do gì...
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)