Nụ cười trên mặt cô tắt ngấm, cô nhìn anh, nghiêm túc nói: "Lương Yến Châu, đừng can thiệp vào công việc của tôi, tôi không cần tài nguyên của anh, tôi cũng không muốn bị bất cứ ai bao nuôi cả. Nếu anh coi tôi là bạn thì đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa, nếu không chúng ta ngay cả bạn cũng không làm được đâu."
Lương Yến Châu im lặng nhìn cô.
Một lát sau, anh gật đầu bảo: "Được thôi, cứ coi như tôi chưa nói gì."
Anh đưa tay nhận lấy ly nước trong tay cô, cười như không cười trêu chọc cô: "Có muốn uống nước nữa không? Cô Tần với lòng tự trọng cao vời vợi."
Tần Sương vô thức mím môi, bướng bỉnh nhìn anh.
Lương Yến Châu nhếch môi cười, nhìn cô: "Hửm? Có muốn nữa không?"
Tần Sương lúc này mới gật đầu thật mạnh: "Có!"
Lương Yến Châu cười bảo: "Đợi chút."
Nói rồi anh mới đi tới chỗ máy lọc nước, lại đi lấy nước cho cô.
Nằm viện đến ngày thứ tám, triệu chứng sốt đi sốt lại của Tần Sương cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.
Trên tủ đầu giường đặt một cuốn Anna Karenina, là hai ngày trước Lương Yến Châu đi dạo hiệu sách cùng mẹ, đột nhiên gửi cho cô một tin nhắn WeChat hỏi: [Có xem sách không?]
sẵn tiện chia sẻ vị trí lúc đó của anh cho cô.
Tần Sương rất ngạc nhiên: [Anh đang ở hiệu sách à?]
Lương Yến Châu: [Đưa mẹ tôi đi mua sách. Hôm qua cô chẳng bảo nằm viện buồn lắm sao, có muốn tôi mua cho cuốn sách giải khuây không?]
Tần Sương: [Vậy anh tìm giúp tôi xem có cuốn Anna Karenina không nhé, trước đây tôi có một cuốn nhưng lỡ cho bạn mượn rồi làm mất, cứ muốn mua lại mãi mà chưa được. Mua hết bao nhiêu tiền anh báo để tôi chuyển khoản lại cho anh.]
Lương Yến Châu: [Chỉ là một cuốn sách thôi, coi như tôi tặng cô.]
Anh lại hỏi thêm: [Ngoài cuốn đó ra còn cần gì nữa không?]
Tần Sương: [Không cần nữa đâu, tôi chỉ cần cuốn đó thôi.]
Lương Yến Châu: [Ừ, tối nay tôi qua sẽ mang cho cô.]
Vừa nhắn xong tin nhắn, bà Lương đã tiến lại gần, tò mò hỏi: "Con đang nhắn tin với ai mà chăm chú thế?"
Lương Yến Châu cất điện thoại, nhìn mẹ mình với vẻ nhàn tản xen lẫn chút bất cần, cười trêu: "Bà Lương này, dạo này mẹ quản hơi rộng rồi đấy nhé, không chỉ giục cưới mà giờ còn quản luôn cả việc con nhắn tin với ai cơ à."
Bà Lương lườm anh một cái đầy hờn dỗi: "Mẹ mà không quản con thì chắc con đi tu làm sư luôn cho rồi."
Lương Yến Châu mỉm cười: "Mẹ và ba cứ giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất, chuyện của con hai người cứ bớt lo đi thì hơn."
Bà Lương bảo: "Mẹ cũng lười quản con rồi, để xem con định độc thân đến bao giờ."
Tần Sương cất cuốn Anna Karenina vào túi, thu dọn xong xuôi đồ đạc rồi xuống lầu làm thủ tục xuất viện. Đến lúc thanh toán cô mới phát hiện Lương Yến Châu đã nộp trước viện phí cho mình từ bao giờ.
Nhân viên tại quầy thu ngân nói: "Cô Tần, ông Lương đã nạp trước 20.000 tệ tiền viện phí rồi. Số tiền này vẫn chưa dùng hết, phần còn lại sẽ được hoàn trả về phương thức thanh toán gốc trong vòng 48 giờ, cô nhớ lưu ý kiểm tra nhé."
Tần Sương không ngờ Lương Yến Châu lại nạp nhiều tiền như vậy. Mấy hôm trước lúc nhập viện cô mới đóng trước 1.000 tệ, thấy mấy ngày qua không ai giục đóng thêm, cô cứ ngỡ là số tiền đó đã đủ dùng rồi. Không ngờ là anh đã âm thầm nạp thêm vào đó.
Cô nhìn nhân viên, hỏi: "Chào chị, chị có thể cho tôi xin bảng kê chi tiết viện phí được không?"
"Được chứ, cô đợi một chút."
Nhân viên nhanh chóng in bảng kê và hóa đơn đưa cho cô. Nhìn vào bảng chi tiết, Tần Sương mới giật mình thấy mấy ngày nằm viện vừa qua đã tiêu tốn hơn mười nghìn tệ. Ngoài tiền thuốc men truyền dịch, còn có phí phòng bệnh và các loại phí kiểm tra xét nghiệm khác, cộng dồn lại mới ra con số lớn như vậy.
Mấy hôm trước cô đã thấy lạ, tại sao phòng bệnh của mình lại không có thêm ai chuyển vào, dì lao công mỗi ngày vào dọn dẹp mấy bận, ga giường vỏ gối đều được thay mới hàng ngày, ngay cả bác sĩ và y tá cũng đặc biệt quan tâm đến cô. Xem xong bảng kê mới biết Lương Yến Châu đã đóng tiền cho cô theo tiêu chuẩn phòng VIP, hèn gì mà đắt đến thế.
Sau khi nắm rõ số tiền, cô dự định sẽ trả lại cho anh. Nhưng cô linh cảm nếu chuyển khoản qua WeChat chắc chắn anh sẽ không nhận, bấy giờ cô bèn nhìn sang dì Tống đang đứng bên cạnh, nói: "Dì Tống, lát nữa cháu qua ngân hàng bên cạnh rút tiền, phiền dì mang về trả lại tiền viện phí này cho Lương Yến Châu giúp cháu nhé."
Dì Tống nghe vậy vội từ chối: "Thế sao được, Lương tổng đã trả tiền cho cô chắc chắn là không định nhận lại đâu, tôi làm sao mà làm việc này được."
Mấy ngày qua dì Tống cũng nhìn ra được rồi, Lương Yến Châu rõ ràng là thích Tần Sương. Dù là người làm lâu năm trong nhà họ Lương nhưng dì cũng không dám tùy tiện xen vào chuyện riêng của anh.
Dì xua tay bảo: "Cô Tần này, việc này tôi không giúp cô được đâu. Vả lại cô cũng không nhất thiết phải trả lại cho cậu ấy, cậu ấy đã đóng tiền cho cô thì chắc chắn là không nghĩ đến việc cô sẽ trả lại rồi."
Thấy dì Tống không chịu giúp, Tần Sương cũng không làm khó dì. Cô thầm nghĩ dù sao mình vẫn còn nợ anh một bữa cơm, lần tới đi ăn sẽ trực tiếp trả lại tiền cho anh vậy.
Ra khỏi bệnh viện, tài xế của Lương Yến Châu đã đợi sẵn ở bên ngoài. Thấy Tần Sương bước ra, chú Dương mỉm cười nói: "Cô Tần, hôm nay Lương tổng có việc bận không qua đón cô xuất viện được, nên đã phái tôi qua đây. Bây giờ cô muốn về trường hay đi đâu ạ?"
Tần Sương gật đầu đáp: "Cháu về trường ạ."
Cô nói thêm lời cảm ơn: "Làm phiền chú quá, chú Dương."
Chú Dương vội bảo: "Cô Tần khách sáo quá, đây là việc tôi nên làm mà."
Về đến ký túc xá đã gần trưa, Tần Sương vào phòng tắm tắm rửa một lượt, sau đó thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ. Cô ngồi vào bàn học, lấy điện thoại nhắn tin cho Lương Yến Châu.
Tần Sương: [Lương Yến Châu, tôi đã về đến ký túc xá an toàn rồi, cảm ơn anh đã phái chú Dương đưa tôi về trường nhé. Khi nào anh rảnh? Tôi muốn mời anh đi ăn một bữa.]
Tin nhắn gửi đi khoảng năm phút sau mới có hồi âm.
L: [Trước Tết tôi hơi bận, chiều nay phải đi công tác luôn rồi, để khi nào tôi về rồi tính nhé.]
Anh lại hỏi: [Cô chắc chắn là đã khỏe hẳn rồi chứ? Còn sốt không?]
Tần Sương: [Dĩ nhiên là khỏe hẳn rồi, nếu không bác sĩ sao cho tôi xuất viện được.]
L: [Vậy thì tốt. Tự chăm sóc bản thân cho tốt vào, đừng có giữa mùa đông lạnh giá lại nhảy xuống nước lạnh như thế, vì mấy phút lên hình mà bán mạng như vậy không đáng đâu.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

G