"Bà ngoại của cô Tần sức khỏe không tốt, cũng không có công việc ổn định. Để nuôi lớn cô Tần, bà ở nhà trồng rau, nuôi gà vịt mang bán. Lúc rảnh rỗi bà lại đi nhặt ve chai khắp nơi, hai bà cháu cứ thế nương tựa vào nhau mà sống."
"Hàng xóm thường thấy hai bà cháu mỗi người kéo một cái bao tải đi lục thùng rác ven đường. Sau này cô Tần lên huyện học cấp hai, để kiếm tiền, vào các kỳ nghỉ cô ấy đều đi làm chui, nghe nói từng làm ở công xưởng, làm ở công trường, và cả lén lút rửa bát sau bếp nhà hàng nữa."
"Mãi cho đến năm cấp ba, trường tổ chức diễn kịch, cô Tần được giáo viên chọn đóng vai chính. Vở kịch đó đi thi cấp tỉnh không những đạt giải nhất mà còn nhận được tiền thưởng. Nghe nói chính từ lúc đó cô Tần mới bắt đầu nung nấu ý định thi vào Học viện Điện ảnh."
"Tuy nhiên..." Nói đến đây, Hà Lực ngập ngừng một chút.
Lương Yến Châu hỏi: "Tuy nhiên cái gì? Nói tiếp đi."
Hà Lực đáp: "Tôi còn tra được thêm một chuyện khác. Nghe nói năm đó cô Tần thi đỗ vào trường với vị trí thủ khoa cả về văn hóa lẫn chuyên môn. Năm hai đại học cô ấy bắt đầu nhận phim, ngay từ đầu đã đóng được những vai khá quan trọng, cũng từng gây được chút tiếng vang trên mạng."
"Thì vào lúc đó, một công ty lớn trong ngành đã ngỏ ý muốn ký hợp đồng với cô Tần. Lúc đó có lẽ cô Tần cũng muốn ký, sau khi hai bên bàn bạc gần xong, phía công ty nói có một dự án vai nữ chính dành cho cô ấy nên dẫn cô ấy đi gặp đạo diễn và nhà sản xuất. Kết quả đến nơi mới phát hiện ra là họ đưa cô ấy đi hầu rượu."
"Nghe nói cô Tần không chịu, quay lưng bỏ đi luôn và cũng không có ý định ký kết gì với công ty đó nữa. Có lẽ vì đắc tội với công ty lớn như vậy nên từ đó về sau cô ấy không nhận được vai diễn nào ra hồn nữa, suốt hai năm qua chỉ toàn đóng vai quần chúng lướt qua màn hình. Đúng rồi Lương tổng, tôi đã thu thập tất cả những cảnh phim cô Tần từng đóng trong hai năm qua, anh có muốn tôi gửi qua không?"
Lương Yến Châu nói: "Gửi vào hộp thư của tôi."
"Vâng, tôi gửi ngay đây ạ."
Cúp điện thoại, Lương Yến Châu ngồi lặng yên trên ghế một lúc lâu, anh hơi rũ mắt, không rõ đang nghĩ gì. Tần Uẩn ngồi bên cạnh thấy vậy liền hỏi: "Cậu nghĩ cái gì mà thẫn thờ thế?"
"Không có gì." Lương Yến Châu cầm lấy áo khoác đứng dậy, "Đi đây."
Đến hầm gửi xe lấy xe, Hà Lực vừa hay gửi bản tổng hợp các bộ phim Tần Sương từng đóng trong hai năm qua vào hộp thư của Lương Yến Châu.
Lương Yến Châu ngồi trong xe, nhấn vào hộp thư.
Tần Sương tuy hai năm nay chạy qua rất nhiều đoàn làm phim, nhưng tất cả những cảnh quay cộng lại cũng chỉ có hơn hai mươi phút.
Lương Yến Châu nhấn vào xem, phát hết với tốc độ bình thường.
Sau khi xem xong anh mới nhận ra, hai năm nay Tần Sương thực sự đóng rất nhiều phim, nhưng đa số đều là vai làm nền, thuộc kiểu đứng ở góc mà nếu khán giả không nhìn kỹ thì căn bản không thấy được chỗ đó còn có một người đang đứng.
Hoặc không thì là diễn mấy vai nữ phụ độc ác não tàn đáng ghét, trong đó không chỉ bị ăn đòn mà còn bị xô ngã lăn lóc, hy sinh lớn như thế cũng chỉ đổi lấy vài phút lộ diện.
Thậm chí còn có vai nữ sát thủ che mặt từ đầu đến cuối, lời thoại rất nhiều nhưng tuyệt nhiên không thấy mặt, nếu không xem danh sách diễn viên thì căn bản không biết là ai đóng.
Dù Lương Yến Châu tự nhận mình là người lạnh lùng, nhưng sau khi tìm hiểu toàn bộ thân thế của Tần Sương, anh cũng ngồi lặng trong xe rất lâu. Mãi đến khi tâm trạng ổn định lại, anh mới khởi động xe, lái ra khỏi hầm.
Lương Yến Châu đến bệnh viện khi đã mười giờ tối. Phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, Tần Sương nằm trên giường đã ngủ say. Dì Tống đang ngồi bên giường xem điện thoại, thấy anh đến liền vội vàng đứng dậy, nhỏ giọng chào: "Chào cậu chủ."
Lương Yến Châu bước đến bên giường, thấy Tần Sương nhắm mắt nằm đó với gương mặt nhợt nhạt, có một khoảnh khắc, anh rất muốn đưa tay xoa đầu cô.
Nhưng anh không làm gì cả, chỉ đứng nhìn cô một lúc.
Sau đó mới hỏi: "Cô ấy ngủ lâu chưa?"
Dì Tống khẽ nói: "Cũng được một lúc rồi ạ, lúc chạng vạng lại hơi phát sốt, vừa truyền dịch xong là ngủ thiếp đi luôn."
Lương Yến Châu nhìn gương mặt khi ngủ bình yên của Tần Sương.
Lát sau, anh mới nhẹ giọng bảo: "Dì về trước đi, tối nay tôi ở đây."
"Vâng." Dì Tống khẽ đáp, xách hộp giữ nhiệt trên tủ đầu giường lên, nhìn anh nói: "Vậy sáng mai tôi sẽ mang bữa sáng qua cho cô Tần."
Lương Yến Châu ừ một tiếng: "Được, vất vả cho dì rồi."
Sau khi dì Tống đi, căn phòng trống trải trở nên tĩnh lặng.
Lương Yến Châu đứng bên giường ngắm Tần Sương thêm một lát, thấy cô ngủ say nên cũng không gọi cô dậy.
Anh kéo chiếc ghế bên giường ra rồi ngồi xuống.
Anh ngồi đó nhìn cô, nhìn gương mặt gầy gò nhợt nhạt, chợt nhớ tới cái đêm tình cờ gặp cô trên đường phố Hồng Kông. Anh bỗng hiểu ra, tại sao đêm đó rõ ràng cô trông tràn đầy sức sống, nhưng khi nhìn cô ngồi một mình bên lề đường ăn khuya ngắm sao, cảm giác cô độc và mong manh trên người cô lại rõ rệt đến vậy.
Nhìn cô, anh khó mà tưởng tượng nổi cảnh tượng một cô bé bảy tuổi đuổi theo xe của bố, chạy đến nỗi đánh rơi cả giày, bàn chân bị mài đến rỉ máu là như thế nào.
Vết thương trên chân dễ dàng khép miệng, nhưng vết thương trong lòng e là rất khó chữa lành.
Anh cứ thế nhìn cô rất lâu, ánh mắt không hề rời khỏi gương mặt cô.
Cho đến khi cô mở mắt, ánh mắt hai người chạm nhau.
Thấy Lương Yến Châu, Tần Sương không khỏi ngẩn ra một lúc.
Sau đó cô mới lên tiếng: "Sao anh lại tới đây? Anh đến từ lúc nào vậy?"
Lương Yến Châu đáp: "Cũng mới đến thôi."
Thấy môi cô khô khốc, anh đứng dậy lấy ly của cô, đi rót cho cô một ly nước ấm.
Quay lại bên giường, anh đưa cho cô: "Uống chút nước đi."
Tần Sương thực sự cảm thấy khát.
Cô ngồi dậy trên giường, nhận lấy ly nước, cúi đầu uống liền một hơi hết nửa ly.
Giải khát xong cô mới ngẳng đầu nhìn anh, nở nụ cười nói: "Cảm ơn anh."
Cô nhìn anh, hỏi: "Ý anh là sao?"
Lương Yến Châu nhìn cô, thẳng thắn nói: "Ý là, nếu cô muốn nổi tiếng thì cứ mở lời với tôi, tôi có thể giúp cô."
Tần Sương nhìn anh: "Cái giá là gì?"
Khóe môi cô thoáng qua một nụ cười giễu cợt, cô nhìn anh và nói: "Lương Yến Châu, anh muốn bao nuôi tôi à?"
Lương Yến Châu nhìn cô sâu sắc.
Một lát sau, anh mới lên tiếng: "Câu nào của tôi khiến cô nghĩ là tôi muốn bao nuôi cô?"
Tần Sương bảo: "Tốt nhất là vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
