Bà nội Lạc Lạc vừa ăn rong biển trộn vừa chê bai, nhưng chỉ một lát sau, vẻ mặt bà đã có phần mất tự nhiên. Hình như... món này ngon thật.
Mẹ Lạc Lạc nhìn thấu tâm tư của mẹ chồng: "Mẹ thấy thế nào ạ?"
"Cũng tạm." Bà nội Lạc Lạc nói trái với lòng mình: "Nếu là tôi thì cũng làm được."
"Ở nhà bà đã bao giờ làm đâu." Ông nội Lạc Lạc không nể mặt vợ, nói thẳng: "Món rong biển trộn này làm ngon thật, rất đưa cơm."
"Món cháo hải sản này tươi thật, ngon đến rụng cả lưỡi." Ông ngoại Lạc Lạc cầm chiếc bát sứ men xanh trắng đi kèm để uống cháo: "Lạc Lạc nói không sai, ngon thật sự."
"Ông ngoại, cháu đã bảo là cháu không nói dối mà." Lạc Lạc vừa ăn trứng chưng vừa ăn cháo hải sản, miệng nhỏ nhai tóp tép.
"Đúng đúng đúng, Lạc Lạc của chúng ta không nói dối." Bà nội Lạc Lạc gắp cho cháu trai một con ốc hương to: "Một con 38,8 đồng, không ngon sao đáng tiền? Lạc Lạc, cháu phải moi sạch thịt bên trong ra, đừng lãng phí."
"Ốc hương ngon thế này mà 388 đồng một đĩa thì còn rẻ chán." Cha Lạc Lạc từng đến các nhà hàng cao cấp, một món ăn ngon có giá bảy tám trăm hoặc cả nghìn đồng là chuyện thường. So ra thì giá ở đây của chủ quán rất phải chăng.
Lúc này, Diệp Cửu Cửu mang đồ ăn lên, nghe thấy lời này, cô chợt nghĩ không biết mình có quá lương thiện không? Hay là nên "đen tối" hơn một chút?
Nhưng giá đã định rồi, Diệp Cửu Cửu cũng lười nghĩ nhiều. Cô mang sò điệp miến tỏi phi, trai xanh nướng phô mai và canh trúc ngâm ngao hoa Long Tỉnh đã làm xong lên: "Các món của quý khách đã đủ rồi ạ."
Lạc Lạc giơ tay: "Cháu biết, biển ngọt mà, nó lớn lên ở biển nên mới ngọt."
Ai cũng biết biển mặn chứ làm gì có biển ngọt. Mọi người chỉ xem đây là lời nói ngây ngô của trẻ con nên đều bật cười: "Vỏ ốc hương này to thật, còn to hơn cả lòng bàn tay tôi, thịt béo ngậy, tôi phải cắn mấy miếng mới hết được."
Bà ngoại Lạc Lạc nói: "Hải sản ăn trước đây luôn có mùi tanh nồng, ở đây ăn không thấy tanh chút nào, lại còn cảm thấy đặc biệt tươi mới, khiến cả người nhẹ nhõm."
Diệp Cửu Cửu nghe được lời khen như vậy, đôi mày thanh tú cũng giãn ra vì vui: "Các vị thích là tốt rồi ạ."
"Thực sự rất thích." Mẹ Lạc Lạc uống canh, không kìm được cũng khen vài câu: "Món canh này tươi quá, cảm giác như lưỡi sắp rụng ra đến nơi, bên trong còn có mùi thơm nhàn nhạt của trà, ngon thật."
"Uống nhiều canh này tốt cho sức khỏe, rất bổ dưỡng." Thấy mọi người đều rất thích, Diệp Cửu Cửu cũng nhẹ nhõm trong lòng. Cô thực sự sợ mình làm không tốt, mọi người sẽ lật bàn bỏ đi: "Các vị cứ từ từ ăn, có gì cần thì gọi tôi ạ."
Lúc nấu canh, Diệp Cửu Cửu đã dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp. Cô đi đến cửa nhà hàng ngồi nghỉ một lát, qua cửa sổ kính nhìn ra con hẻm bên ngoài nóng như lò lửa.
Cô uống một ngụm nước cho dịu cổ họng, đang định lấy điện thoại ra chơi một lát thì thấy Lưu nãi nãi xách hai giỏ hoa đến. Cô vội vàng đứng dậy mở cửa: "Lưu nãi nãi, sao bà lại đến đây ạ?"
"Hôm nay cháu khai trương mà không nói với chúng ta một tiếng? Nếu không nghe mọi người bàn tán, chúng ta còn chẳng biết." Lưu nãi nãi vừa nói vừa đặt hai giỏ hoa ở hai bên cửa, sau đó ló đầu vào nhìn trong tiệm: "Bên trong thay đổi nhiều quá."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

