Trong đầu cô bắt đầu bị cưỡng chế lặp đi lặp lại ba chữ “vĩnh biệt thôi”, rõ ràng khi đó Lương Hoài đã nói là “anh đợi em.”
Thế nhưng ba chữ trong mơ kia cứ như chiếc đinh đâm mạnh vào dây thần kinh của cô, tại sao Lương Hoài lại lâu như vậy không trả lời tin nhắn?
Lương Hoài trước kia chưa bao giờ như thế.
Tri Phùng Vũ bấm vào số bước chân vận động của Lương Hoài, số bước chân từ mấy tiếng trước đã đứng im không đổi.
Lúc này, màn hình hiện lên một thông báo tin nhắn.
Tri Phùng Vũ tràn đầy hy vọng mở ra, phát hiện là tin nhắn thoại của Thịnh Tích Việt gửi tới, anh ấy nói ở gần trung tâm thương mại có người uống say cố ý gây thương tích, anh ấy đưa họ về đồn hỏi chuyện xong sẽ về nhà.
Tri Phùng Vũ biết chuyện này không liên quan đến Lương Hoài, nhưng não bộ vẫn không ngừng đặt ra những câu hỏi với tần suất cao: Tại sao Lương Hoài không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, không về nhà?
Một thành phố mỗi ngày xảy ra biết bao nhiêu tai nạn, liệu có khi nào điều không may ấy lại xảy đến với...
Không đâu, Tri Phùng Vũ quả quyết tự nhủ với chính mình.
Anh đã nói anh chỉ không muốn ở nhà, anh nói anh muốn xem phim, Tri Phùng Vũ đi ra khỏi khu chung cư, vừa mở ứng dụng vừa chạy về phía rạp chiếu phim gần nhất, trên trang chủ ứng dụng hiện ra rất nhiều lời quảng cáo phim, cô mới phát hiện ra Lương Hoài không hề nói dối.
Hóa ra thật sự có bộ phim này, chỉ là hai anh em nhà người ta không giống họ mà thôi.
Chỉ có điều suất chiếu cuối cùng đã kết thúc từ chiều, cô thất thần bước ra ngoài, trên phố đã chẳng còn mấy bóng người, cô bắt đầu tìm anh giống như hồi nhỏ bị lạc giữa đám đông.
“Anh trai ơi.”
“Anh trai.”
Trong đêm vắng lặng, ngoài tiếng gió ra thì không có tiếng ai đáp lại.
“Lương Hoài.” Cô đứng trong gió, bất lực gọi tên anh.
Không biết đã qua bao lâu, có một giọng nói trầm thấp truyền đến từ trong con ngõ phía sau lưng.
“Duyên Duyên?”
Tri Phùng Vũ đột ngột quay người lại, thấy Lương Hoài đang đứng ở đầu ngõ không xa.
Anh chậm rãi bước lại gần, sau khi đứng trước mặt Tri Phùng Vũ, anh mệt mỏi hỏi: “Sao em lại ở đây?”
Trái tim cuối cùng cũng được đặt lại vào lồng ngực, Tri Phùng Vũ nhìn người trước mặt, cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy tràn ngập con tim, sau khi nhịp tim đã bình ổn, thay vào đó là sự tức giận.
Cô quay người, không nói một lời nào mà cứ thế đi thẳng về phía trước.
Lương Hoài nắm lấy cổ tay cô, liền bị cô hất mạnh ra.
Lương Hoài không biết cô đang giận dỗi chuyện gì, chỉ cần nhìn một cái là thấy đôi dép lê cô đang đi: “Sao lại đi dép lê ra ngoài thế này? Có lạnh không?”
Tri Phùng Vũ không thèm để ý đến anh.
Lương Hoài ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt: “Uống rượu à?”
Tri Phùng Vũ vẫn giữ im lặng.
Anh kiên nhẫn nói: “Nói chuyện đi, sao lại không thèm nhìn anh?”
Cả hai đã đi đến cổng khu nhà, sân vườn có lắp cảm biến nên khi Lương Hoài lên tiếng, đèn liền bật sáng.
Luồng ánh sáng đó phủ xuống người họ.
Tri Phùng Vũ cuối cùng cũng quay đầu lại: “Vừa nãy anh đi đâu thế?”
Lương Hoài bình tĩnh đáp: “Một mình đi xem phim.”
Tri Phùng Vũ lạnh lùng cười một tiếng: “Anh xem phim ở rạp nào thế? Em vừa mới xem rồi, bộ phim anh nói sắp ngừng chiếu rồi, suất cuối cùng ở rạp gần đây là năm giờ chiều.”
Lương Hoài cũng thu lại nụ cười: “Tra cứu phim rồi sao? Muốn xem đến vậy à? Thế thì chiều nay đi cùng anh có phải tốt hơn không.”
Tri Phùng Vũ phớt lờ lời anh: “Tại sao gọi điện cho anh lại không nghe máy?”
“Lúc đầu ở trong rạp, anh để chế độ im lặng nên không nghe thấy. Sau đó thì điện thoại hết pin.”
“Hết pin thì không biết tìm sạc dự phòng à?”
Lương Hoài thản nhiên nói: “Anh không nghĩ là sẽ có người tìm mình.”
Những lúc khác Lương Hoài như vậy Tri Phùng Vũ đều có thể nhẫn nhịn, nhưng chuyện này thì không được.
Sau khi nghe thấy từ nào đó, ánh mắt Lương Hoài hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, sau này, sau này là bao giờ?
Anh nhìn cô với vẻ mâu thuẫn, cứ như thể Tri Phùng Vũ không phải đang quan tâm anh, mà là đang làm tổn thương anh vậy.
Cuối cùng anh cũng xé bỏ lớp mặt nạ bình thản: “Duyên Duyên, đừng làm vẻ như em rất quan tâm anh vậy, bao nhiêu năm qua anh ở nước ngoài, em không thấy, không biết anh sống chết ra sao, chẳng phải em vẫn sống rất tốt đó thôi?”
Anh đau khổ nhìn cô:
“Hơn nữa em muốn anh về đây làm gì, về cái nhà của em và người khác, để chứng kiến em và người khác—”
Tri Phùng Vũ không muốn nghe những lời anh sắp nói tiếp theo, cô muốn anh câm miệng, muốn bịt tai lại.
Cô quay mặt đi chỗ khác, giọng điệu lạnh lùng: “Nếu không muốn về thì anh có thể không về, em không ép anh, mẹ cũng không ép anh, đã về rồi thì đừng có suốt ngày trưng ra cái bộ mặt này nữa.”
Chỉ mới ba mươi giờ trôi qua, cả hai đã lột bỏ lớp vỏ bọc tự lừa mình dối người ngay tại khoảng sân đầy ắp những kỷ niệm cũ này.
Lương Hoài cười nhạo: “Mặt gì cơ? Duyên Duyên, em nói cho anh biết xem, anh đang trưng ra bộ mặt gì?”
“Bộ mặt không cam tâm tình nguyện!”
“Hóa ra em cũng nhìn ra được à?” Lương Hoài mỉa mai: "Đúng, anh nên cười, phải cười với em và chồng em, như vậy thì em mới vừa lòng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

