Bữa tối hôm đó kéo dài đến gần chín giờ, trong thời gian đó mẹ đã gửi mấy tin nhắn, nói rằng không liên lạc được với Lương Hoài, hỏi anh có đang đi ăn cùng hai đứa không.
Sau khi Tri Phùng Vũ trả lời là không có, cô lại gửi cho Lương Hoài một tin nhắn:
[Anh có muốn em mua đồ ăn khuya về cho không?]
Một lúc sau, điện thoại trên bàn lại rung lên một cái.
Tri Phùng Vũ nhanh chóng cầm lên xem, sau khi thấy người gửi tin nhắn, cô liền nhìn cô bạn Trần Xu đang ngồi đối diện với vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
Trần Xu: [Sao cứ nhìn điện thoại mãi thế? Bên ngoài còn anh nào khác tìm cậu à?]
Tri Phùng Vũ lẳng lặng lườm cô bạn một cái, thấy hai người đàn ông bên cạnh đang trò chuyện vui vẻ, cô liền cúi đầu gõ chữ:
[Mẹ tớ cứ nhắn tin mãi thôi.]
Trần Xu làm mặt quỷ: [Xin lỗi nhé, tớ hiểu lầm rồi, cứ tưởng cậu tìm chút kích thích trước khi cưới chứ, tớ đã chuẩn bị sẵn tinh thần để yểm trợ cho cậu rồi đây này ^_^]
Tri Phùng Vũ: [Bên cạnh đang ngồi một cảnh sát đấy… đừng có như vậy.]
Thịnh Tích Việt lúc này đột nhiên nghiêng đầu nhìn sang.
Tri Phùng Vũ ngẩn ra một lát, theo bản năng nói: “Mẹ tìm em.”
Đây là sự thật, nên Thịnh Tích Việt tự nhiên cũng không để tâm.
Tăng hai là đi hát KTV, Tri Phùng Vũ đã nhẫn nhịn rất lâu không nhìn điện thoại.
Nhưng khi nhìn lại, Lương Hoài vẫn chưa trả lời.
Lần trò chuyện gần nhất của hai người đã từ năm 2022, Tri Phùng Vũ không xem lại nội dung trò chuyện cuối cùng giữa họ, mà tiếp tục gõ vào khung chat:
[Lịch sự chút đi, người còn sống thì trả lời tin nhắn cái coi.]
Gõ được một nửa, cô lại xóa cụm từ “người còn sống thì” đi.
Mãi cho đến khi hát xong, Lương Hoài vẫn hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Tri Phùng Vũ và Thịnh Tích Việt đều đã uống rượu nên đã gọi tài xế lái hộ.
Lương Cẩn Trúc từng giải thích với anh ấy rằng, kể từ sau khi cha của Tri Phùng Vũ qua đời, cô rất dễ trở nên căng thẳng vì sự an toàn của người thân. Đặc biệt là người nhà cảnh sát dường như luôn dễ dàng tiếp xúc với mặt tối của xã hội, nên lại càng cảm thấy bất an hơn.
Thịnh Tích Việt vỗ nhẹ vào vai cô, an ủi: “Không sao đâu, an ninh trong nước tốt hơn ở nước ngoài nhiều mà.”
Tri Phùng Vũ gật đầu: “Vâng.”
Khi chỉ còn cách nhà khoảng một cây số, bên ngoài xe vang lên tiếng còi cảnh sát khắp nơi, Thịnh Tích Việt vốn đang nhắm mắt tĩnh dưỡng cũng cảnh giác mở mắt ra, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Tri Phùng Vũ nhận thấy có vẻ như đã xảy ra tai nạn, biết anh ấy lo lắng nên liền nói: “Anh xuống xe xem sao đi, em không sao đâu.”
Thịnh Tích Việt nhìn ra ngoài, sợ thiếu nhân lực nên bảo tài xế dừng xe.
“Em về ngủ sớm đi nhé, anh xem qua một chút, nếu không có vấn đề gì lớn thì anh sẽ về ngay.”
Tri Phùng Vũ về đến nhà, không dừng bước mà đi thẳng đến phòng Lương Hoài, chỉ là trong phòng trống không, cả ngôi nhà toát lên một vẻ lạnh lẽo chết chóc.
Cô thậm chí chẳng buồn thay quần áo ra, cứ thế nằm vật xuống giường rồi gọi điện cho Lương Hoài mà không suy nghĩ gì thêm.
Không có người nghe máy.
Mẹ cô đã gửi tin nhắn từ nửa giờ trước: [Mẹ về nhà nằm rồi nhé.]
Tri Phùng Vũ nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của anh trai, cảm thấy lòng mình trống rỗng, sau khi mắng thầm mấy câu “Lương Hoài thối tha”, cô chìm vào giấc mơ hỗn loạn dưới tác động của chất cồn.
Có lẽ do ngày hôm nay cô nghĩ về chuyện ngày xưa quá nhiều, nghĩ về cha mình, nên trong mơ cô dường như đã quay trở lại ngày hôm đó. Cô và mẹ đã hẹn cùng nhau tiễn anh trai sang Ý, cha vì tính chất công việc nên không thể đi cùng họ, chỉ có thể tiễn họ đến sân bay.
Tri Phùng Vũ cười hì hì nói với cha là vĩnh biệt nhé, thế là bị mẹ véo cho một cái.
Về sau, khi đang ở nơi đất khách quê người, họ nhận được tin Tri Triệu đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ.
Ký ức cũ như những mảnh vỡ bóp nghẹt dây thần kinh của Tri Phùng Vũ, sau đó, khung cảnh biến thành lần cuối cùng cô tiễn Lương Hoài ra sân bay.
Trong sân bay dòng người qua lại tấp nập, cô đau buồn nhìn anh: “Nhất định phải đi sao? Anh đi rồi, em và mẹ biết phải làm thế nào?”
“Chẳng phải em định kết hôn với người khác sao? Em đã có người khác rồi, còn cần anh nữa sao?” Lương Hoài nói xong, vẫn không cam lòng đưa tay về phía cô, ánh mắt chỉ còn sót lại chút hy vọng mong manh, khi anh cất lời, giọng nói cũng run rẩy: "Đi cùng anh đi.”
Tri Phùng Vũ lắc đầu.
Chút hy vọng cuối cùng trong mắt Lương Hoài cũng theo đó mà tan biến.
“Vậy thì chỉ có thể vĩnh biệt thôi.”
Câu nói này vừa thốt ra, Tri Phùng Vũ chỉ cảm thấy trái tim đau đớn đến mức không thể chịu đựng nổi, cơn đau âm ỉ xộc lên tận não, khiến cô kinh hoàng mở mắt ra.
Là mơ sao.
Cô vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm.
Tất cả những hình ảnh trong mơ đều đã thực sự xảy ra, chỉ trừ việc Lương Hoài chưa bao giờ nói với cô hai chữ “vĩnh biệt”.
Tri Phùng Vũ hoảng loạn vớ lấy điện thoại, nhưng vẫn không có tin nhắn nào của Lương Hoài, đã gần mười hai giờ đêm, cô không màng tới cơn chóng mặt sau khi uống rượu, bật dậy khỏi giường, chạy vội đến cửa phòng Lương Hoài.
Vẫn không thấy người đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
