Lông mi Tri Phùng Vũ run rẩy, đã lâu lắm rồi cô mới nghe thấy cách xưng hô này nên trong lòng bỗng thấy xót xa, đành phải chuyển chủ đề: "Bình thường anh vẫn nói tiếng Trung với nó à?"
"Ừ, nhưng bà cụ hàng xóm lại hay nói tiếng Ý với nó, giờ Mimi đã thành thiên tài nhỏ biết hai thứ tiếng rồi đấy." Lương Hoài mỉm cười với cô.
Tri Phùng Vũ cũng cười theo.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, thấy đầu của Romi cứ xoay qua xoay lại, sau đó nó tiến lại gần như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Dường như nó đang tìm anh đấy." Tri Phùng Vũ xót xa nói.
Lương Hoài lại lắc đầu: "Nó đang tìm em."
Tri Phùng Vũ sững người rồi bật cười gượng gạo: "Làm sao có thể chứ, mấy năm không gặp, chắc nó chẳng còn nhớ giọng của em nữa rồi."
Lương Hoài vẫn khẳng định: "Thỉnh thoảng anh đi công tác rồi nói chuyện với nó qua camera, nó chỉ liếc nhìn một cái rồi lại chơi tiếp chứ không bao giờ kêu như thế này đâu. Nó nhớ em rồi."
Trong màn hình, Romi vừa nhìn quanh đầy mong đợi vừa thỉnh thoảng cất tiếng kêu, đó là tiếng kêu giống hệt tiếng cừu non chỉ thuộc về riêng mình Romi trong ký ức, Tri Phùng Vũ chưa bao giờ nghe thấy tiếng kêu nào như vậy ở những con mèo khác, đến mức ngày trước cô vẫn thường đắc ý nói với Lương Hoài rằng nó đang gọi mẹ.
Lòng cô bỗng chùng xuống chẳng rõ lý do: "Chẳng phải là nhớ em đâu, chỉ là nghe thấy tiếng người lạ nên tò mò thôi, loài mèo vốn dĩ rất hay tò mò mà."
Nhớ nhung cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là con người tự đa tình mà thôi.
Cô vội vàng giơ tay tắt loa đối thoại, Romi không còn nghe thấy tiếng động nữa liền đứng tại chỗ ngáp một cái, có lẽ đã mệt nên Tri Phùng Vũ thấy nó ngồi bệt xuống rồi gục cái đầu nhỏ lên hai chân trước.
Tri Phùng Vũ nghĩ về rất nhiều khoảnh khắc trong quá khứ nhưng con người thì luôn phải nhìn về phía trước, vậy nên cô chỉ hỏi: "Bình thường bà cụ hàng xóm hay trò chuyện gì với nó thế?"
Lương Hoài đăm đăm nhìn cô: "Sono ancora in attesa."
Nói xong cô thu hồi tầm mắt rồi cúi đầu nhìn đi chỗ khác: "Thôi bỏ đi, nó cứ đứng đợi anh mãi thế này, anh nên sớm quay về thì hơn."
Lương Hoài im lặng nhìn cô hồi lâu mới tắt màn hình rồi gằn giọng từng chữ một: "Bao giờ anh quay về thì không cần em phải bận tâm."
Tri Phùng Vũ cũng chẳng để tâm đến sự lạnh nhạt và gai góc trong giọng điệu của anh, cô lầm bầm: "Ai thèm quản anh chứ."
Cứ như thể đây thật sự chỉ là một cuộc đùa giỡn giữa hai anh em.
Điện thoại của Lương Hoài rung lên trên mặt bàn, rất nhanh sau đó Tri Phùng Vũ nghe thấy anh bật cười khẩy một tiếng.
Cô nhìn sang thì bắt gặp ánh mắt đầy thắc mắc của Lương Hoài, anh thản nhiên nói: "Mẹ nhanh tay thật đấy, đã gửi cả thông tin của đối tượng xem mắt tới đây rồi."
Nghe vậy Tri Phùng Vũ cũng không lộ ra cảm xúc gì đặc biệt, chỉ nhắc nhở: "Tối qua chính anh đã đồng ý mà."
"Vì sao anh đồng ý, chẳng lẽ em không rõ?"
"Không rõ."
"Bởi vì anh không muốn nghe mẹ hối thúc hai người—"
Tri Phùng Vũ cắt ngang lời anh: "Em biết rồi."
Nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô, Lương Hoài không kiềm lòng được mà giơ tay xoa đầu cô một cái.
Tri Phùng Vũ né tránh, nhíu mày nhìn anh với vẻ mặt đầy mâu thuẫn.
Lương Hoài đưa điện thoại của mình tới trước mặt cô, giữa ánh mắt đầy nghi hoặc của Tri Phùng Vũ, anh nói: "Chụp một tấm hình đi."
Ánh mắt của Tri Phùng Vũ lúc này rõ ràng đang viết bốn chữ: Anh điên rồi à?
Lương Hoài cười tự giễu: "Không phải chụp đôi, là chụp anh thôi."
Tri Phùng Vũ vẫn chưa hiểu chuyện gì nhưng vẫn cầm lấy điện thoại.
Cuối cùng, Tri Phùng Vũ dựa lưng vào cánh cửa kính trong suốt của tủ sách để chụp cho Lương Hoài một tấm ảnh chân dung.
Khoảnh khắc nhấn nút chụp, gương mặt của Lương Hoài đã được đóng băng trên màn hình.
Tri Phùng Vũ lặng lẽ nhìn gương mặt trên màn hình, rất nhiều biểu cảm mà cô cố ý né tránh khi đối diện với anh giờ đây chẳng còn nơi nào để trốn tránh, tất cả đều hiện rõ mồn một trong mắt cô.
Khóe môi Lương Hoài nhếch lên nhưng ánh mắt lại tràn đầy nỗi buồn.
Tri Phùng Vũ không muốn nhìn thêm lần thứ hai, vô cảm trả lại điện thoại cho anh.
Lương Hoài ngắm nghía một lúc, có vẻ rất hài lòng với tác phẩm của em gái nên anh vui vẻ hỏi:
"Có muốn lưu lại một tấm không?"
Tri Phùng Vũ nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp và không nói gì.
Lương Hoài bắt gặp ánh mắt cô rồi khẽ hỏi: "Trong điện thoại lưu một tấm ảnh của anh trai thì dù có bị ai nhìn thấy cũng chẳng sao đâu nhỉ."
"Anh..."
Chưa đợi Tri Phùng Vũ nói hết câu, Lương Hoài đã cất điện thoại vào túi.
"Vẻ mặt khó xử như vậy làm gì, em không muốn thì anh đâu có ép."
Một lúc sau, anh nói bằng giọng rất trầm: "Anh đã bao giờ ép buộc em chưa?"
Tri Phùng Vũ không thích bầu không khí ngột ngạt này, cô thà tranh cãi còn hơn là cứ im lìm đến phát sợ thế này.
Mẹ và bà bao giờ mới về đây?
Thịnh Tích Việt bao giờ mới về?
Cô cố gắng vực dậy tinh thần và thả lỏng giọng điệu hỏi: "Chụp ảnh để làm gì thế?"
Anh liếc nhìn cô: "Mẹ bảo muốn gửi cho đối tượng xem mắt."
Tri Phùng Vũ gật đầu rồi nói một cách vô cảm: "Có lẽ mẹ tưởng anh thực sự có ý định quay về nên mới làm vậy."
Nghe vậy vẻ mặt Lương Hoài chợt trùng xuống. Một lúc lâu sau, ánh mắt anh tối sầm lại: "Nếu anh thật sự quay về thì sao?"
Hai giây sau, giọng Tri Phùng Vũ vẫn bình thường: "Vậy thì tốt quá rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


