Tri Phùng Vũ ngẩn ra hai giây rồi mới đáp: "Nếu anh ấy ở đây thì anh ấy rửa."
"Vậy thì tốt rồi." Lương Hoài gật đầu, anh lại hỏi thêm: "Lúc cậu ta rửa bát, em cũng sẽ đứng bên cạnh như thế này sao?"
Tri Phùng Vũ ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, cô khẽ nhếch môi.
"Em như thế nào chứ? Em cũng đâu có gây thêm rắc rối cho anh!" Nói xong cô mới lắc đầu: "Máy rửa bát có chức năng sấy khô nên không cần đến em đâu."
Lương Hoài nhớ lại trước kia khi ở bên bồn rửa, đôi khi Tri Phùng Vũ sẽ cố ý trêu chọc anh bằng cách dùng quần áo trên người anh làm giẻ lau tay, lúc tâm trạng tốt cô còn nghịch nước hất lên người anh, khiến anh lo lắng sàn nhà có nước sẽ làm cô trượt ngã nên phải nhanh tay nhanh mắt bế cô sang chỗ khác.
Lương Hoài đưa chiếc đĩa đẫm nước cuối cùng đến bên tay Tri Phùng Vũ, anh nhìn cô bằng ánh mắt rực cháy rồi hỏi: "Vậy nên, anh và hắn giống nhau lắm sao?"
Tri Phùng Vũ nghe vậy thì biểu cảm có chút thẫn thờ, chiếc đĩa suýt chút nữa đã tuột khỏi tay cô, Lương Hoài im lặng nắm lấy tay cô.
Đã đỡ được rồi.
Lương Hoài như đang suy ngẫm: "Không giống, vậy mà chỉ vì một cái áo mà em lại nhận nhầm chúng tôi sao?"
"Em đã nói là tại vì anh không bật đèn mà."
Lương Hoài giống như không nghe thấy câu trả lời của cô, anh phớt lờ rồi khẽ nói: "Không phải vì giống, mà là em đã hoàn toàn quên mất anh trai mình rồi."
Bóng lưng, vóc dáng, tất thảy mọi thứ của anh, cô đều đã quên sạch sẽ.
Tri Phùng Vũ cuối cùng cũng lau sạch chiếc đĩa, cô thản nhiên đối đáp: "Vậy thì anh phải tự phản tỉnh lại xem tại sao mình lại đi lâu như thế mới về?"
Biểu cảm của Lương Hoài không đổi, anh rút một tờ giấy rồi chậm rãi lau khô những vệt nước trong kẽ tay: "Em hy vọng anh về để làm gì?"
Tri Phùng Vũ không nói lời nào, anh liền kiên trì nhìn về phía cô và hỏi: "Hửm?"
Ánh mắt Tri Phùng Vũ thoáng dao động: "Anh muốn làm gì thì làm."
Nói xong, cô không cho anh cơ hội tra hỏi thêm nữa mà quay người đi lên lầu.
Lương Hoài ở lại tầng một một lát, khi đi tới cửa phòng làm việc, anh nhìn thấy bóng lưng của Tri Phùng Vũ.
Căn phòng này nơi nơi đều là ký ức của anh và cô, trên bức tường gần cửa có những vết gạch loang lổ, đó là dấu vết mà mỗi dịp năm mới cha mẹ lại đo chiều cao cho hai anh em, ngón tay cái của Lương Hoài khẽ vuốt qua những vết sẹo cũ kỹ của năm tháng ấy.
Đây là nơi họ cùng nhau học tập thời còn đi học, Tri Phùng Vũ làm bài tập rất hay lơ đãng và buồn ngủ nên mẹ yêu cầu cô phải ngồi cạnh anh vào mỗi dịp cuối tuần, hai người mỗi người chiếm một nửa cái bàn.
Có lẽ là do thói quen, cũng có lẽ giờ đây nơi này đã trở thành chỗ để cô và Thịnh Tích Việt cùng đọc sách và chơi game lúc rảnh rỗi, nên cô vẫn như trước kia, chỉ chiếm một nửa chiếc bàn dài.
Tri Phùng Vũ không quay đầu lại, cô vẫn giữ nguyên tư thế bất động, nhưng Lương Hoài biết rõ là cô đã nghe thấy tiếng động của anh.
Tư thế lưng căng cứng của cô lúc này chẳng khác gì dáng vẻ trước khi bị bắt quả tang đang lén chơi điện thoại ngày xưa.
Nghĩ đến những chuyện cũ, ánh mắt Lương Hoài bỗng mềm xuống.
"Đang làm gì thế? Chuyên chọn lúc anh về để chăm chỉ học hành sao?" Lương Hoài từng bước đi tới sau lưng cô, tay anh đặt lên chiếc ghế công thái học mà anh đã mua cho cô.
Anh ghé sát vào nhìn, thực ra cũng không cần hỏi vì rõ ràng đó là những món quà nhỏ trong đám cưới.
"Đồ để tặng khách trong đám cưới ấy mà." Tri Phùng Vũ cúi đầu, cô xếp từng món đồ vào trong hộp.
Lương Hoài nhìn qua, ngoài socola ra thì còn có nước hoa, mỹ phẩm dưỡng da và ảnh chụp lấy ngay.
Có vài món trong đó chính là những thương hiệu mà Tri Phùng Vũ đã dặn anh mua ở Sephora khi anh từ Ý về nước năm đó.
"Ai cũng phải chuẩn bị sao?" Anh lại hỏi, ra vẻ như rất tò mò về việc chuẩn bị hôn lễ.
Sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, khiến Tri Phùng Vũ mấy lần quên mất món quà tiếp theo cần đặt vào là gì, cô lại luống cuống tìm giấy ghi chú trong ngăn kéo.
"Làm sao có thể chứ? Đây là chuẩn bị cho phù dâu mà."
Lương Hoài nghe vậy thì gật đầu, anh không biết cô đang tìm gì nên hỏi: "Có cần giúp một tay không?"
Tri Phùng Vũ nhanh chóng đóng chiếc hộp cuối cùng lại, giống như có rất nhiều việc phải làm, cô lại lấy ra một xấp giấy rồi bắt đầu cúi đầu viết chữ.
"Không cần đâu, anh à, anh ăn xong không thấy buồn ngủ sao, chẳng phải là ngủ không ngon à? Anh có muốn ngủ trưa một lát không?"
Lời vừa dứt, điện thoại trong túi Lương Hoài bỗng rung lên.
Là điện thoại của Lương Cẩn Trúc.
"Con đang làm gì đấy?"
Sau khi cuộc gọi được kết nối, Tri Phùng Vũ nghe thấy giọng nói của mẹ, cô theo bản năng ngẩng đầu lên thì chạm ngay vào ánh mắt thâm trầm của Lương Hoài đang phóng tới.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt Tri Phùng Vũ mà không hề chớp mắt, rồi nói với đầu dây bên kia: "Con ra ngoài gặp bạn rồi ạ."
Tri Phùng Vũ sững sờ, sau khi Lương Hoài cúp điện thoại, biểu cảm của anh vẫn bình thường, không có lấy một chút lúng túng khi bị người khác bắt gặp mình đang nói dối.
Anh tùy ý giải thích: "Sợ nói ở nhà thì mẹ lại dắt anh đi thăm họ hàng."
Tri Phùng Vũ không đáp lời, cô quay đầu lại tiếp tục viết việc của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

