"Phòng khách tối quá, kéo rèm cửa ra, đợi mặt trời lên sẽ không lạnh nữa đâu." Cô vẫn cảm thấy chưa đủ sáng, vừa nói chuyện vừa đi tới bật đèn lên, đem ánh sáng rõ ràng hơn rót vào căn phòng khách không thấy ánh mặt trời này.
Lương Hoài quay đầu lại, phòng khách rộng lớn lại chỉ còn lại anh và Trì Phùng Vũ hai người.
Lần trước hai người ở nhà như thế này, dường như là sau khi Trì Phùng Vũ đính hôn? Xa xôi giống như chuyện từ kiếp trước.
Anh rủ mắt nhìn cô, Trì Phùng Vũ có chút không tự nhiên khoanh hai tay trước ngực.
Lương Hoài mỉm cười: "Còn chưa kịp nói với em, hôm qua nhìn thấy hai người rất hạnh phúc, anh trai rất mừng cho em. Xem ra, lựa chọn ban đầu của em là đúng."
Trì Phùng Vũ ngước mắt nhìn anh một cái, sau đó nghiêm túc gật đầu: "Em cũng hy vọng anh được hạnh phúc."
Lời nói dối nghe thật đến mức khiến Lương Hoài phải hỏi: "Cho nên tối qua, em nói hy vọng anh trở về cũng là thật sao?"
Trì Phùng Vũ đón nhận ánh mắt của anh, ánh mắt chân thành: "Hy vọng chứ ạ."
Nói xong, giống như sợ Lương Hoài không tin, cô giương khóe môi lên nói: "Anh quên rồi sao, lần trước anh rời đi, em còn khóc lóc cầu xin anh đừng đi mà."
Nghe thấy câu này, biểu cảm gượng gạo chống đỡ trên mặt Lương Hoài cuối cùng cũng nứt ra một khe hở.
Ký ức xưa cũ mang theo niềm đau cùng với lời nói cười nhẹ tênh của Trì Phùng Vũ nhấn chìm lấy anh.
Cơ thể anh có một khoảnh khắc cứng đờ, sau đó biểu cảm lạnh lùng hẳn xuống, đường quai hàm căng bạt ra.
"Đừng dùng vẻ mặt này," Lương Hoài mím chặt môi, giọng nói khàn đặc: "Đừng dùng vẻ mặt này để nói về quá khứ của chúng ta."
____
Tri Phùng Vũ chạm phải ánh mắt của Lương Hoài, cô biết rằng câu nói vừa rồi của mình đã làm anh tổn thương.
Rõ ràng cô đã từng nói những lời gây sát thương hơn, cũng đã làm những việc tuyệt tình hơn, nhưng tại sao lúc này lòng cô vẫn thấy nhói đau?
Cô cố gắng kìm nén thôi thúc muốn bước lại gần Lương Hoài đang trào dâng trong lòng, cô vẫn đứng cách anh vài bước chân rồi bướng bỉnh cãi lại giống như lúc nhỏ hay hờn dỗi: "Em thích thì nói thôi, anh bớt soi mói em mỗi lần vừa mới về nhà đi."
Lương Hoài lặng lẽ đứng đó, nghe vậy thì chỉ lạnh lùng nhếch môi một cái.
Buổi sáng Tri Phùng Vũ vốn không thèm ăn lắm, cô ăn hai cái bánh bao áp chảo rồi chỉ ăn được một nửa bát mì trộn là không thể nuốt trôi thêm nữa.
Cô dùng đũa gắp một sợi mì lên rồi chậm chạp nhai kỹ.
Lúc này Lương Hoài bưng bát mì trước mặt cô đi, anh nhạt giọng nói: "Không ăn nổi thì thôi, anh mua những thứ này cũng không phải muốn ép em ăn đến nghẹn chết."
Chút cảm xúc vi diệu trong lòng Tri Phùng Vũ nhờ câu nói này mà tan biến đi ít nhiều, cô chủ động lên tiếng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra: "Thịt trong bánh bao áp chảo ít đi hẳn luôn ấy, anh có thấy không? Lương tâm nghề nghiệp của ông chủ bay đi đâu mất rồi?"
Lương Hoài nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng long lanh của cô, anh bật cười như thể không còn cách nào với cô: "Con người rồi sẽ thay đổi mà."
Tri Phùng Vũ khựng lại hai giây rồi không nói gì thêm, cô cũng không rời đi mà im lặng ngồi cạnh bên bầu bạn, cho đến khi Lương Hoài ăn xong bữa này.
Sau khi kết thúc bữa sáng muộn, Lương Hoài theo thói quen bưng khay đĩa đến bồn rửa bát, Tri Phùng Vũ do dự hai giây rồi cũng bước tới.
Việc rửa bát từ trước đến nay luôn là phần của Lương Hoài, từ nhỏ người nhà đã không bao giờ để Tri Phùng Vũ đụng tay vào việc bếp núc, ngoài việc cha mẹ kiên định muốn nuôi dạy con gái kiểu giàu sang để tương lai không bị mấy tên con trai nghèo khổ lừa đi, còn bởi vì da của cô rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ vào nước rửa bát hay nước giặt là tay cô sẽ bị nhăn nheo và bong tróc.
Lúc Tri Phùng Vũ còn học tiểu học, ngay cả những bộ quần áo nhỏ cũng đều do một tay Lương Hoài giặt giúp, mãi đến khi có ý thức về giới tính thì cô mới không để anh giúp nữa. Sau này rất lâu về sau, nếu Lương Hoài có ở nhà thì vẫn luôn là anh rửa bát thay cô.
Trước đây mỗi lần Lương Hoài rửa bát, Tri Phùng Vũ luôn thích bám dính bên cạnh anh và ríu rít nói không ngừng, cô kể từ những chuyện thú vị ở trường cho đến những tình tiết hay ho trong phim truyền hình, cứ nghĩ đến đâu là nói đến đó, nhân tiện cô còn giúp anh lau khô những chiếc bát đã rửa sạch, lau xong còn ôm lấy cánh tay anh để kể công và hỏi xem cô có phải là cô em gái hiểu chuyện, biết thương anh trai nhất trên đời hay không.
Thế nhưng lần này, Lương Hoài đoán chừng là cô thấy ngại khi để một người thân mấy năm không về nhà phải thui thủi một mình trong bếp.
"Nhà mua máy rửa bát rồi." Tri Phùng Vũ nhắc nhở anh.
Lương Hoài liếc nhìn món đồ điện gia dụng xa lạ vốn chưa hề xuất hiện khi anh rời đi, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
"Chỉ có hai cái bát thôi, không cần phiền phức vậy đâu."
Tiếng nước chảy tràn ngập trong không gian nhỏ hẹp, Lương Hoài rửa sạch một cái bát thì Tri Phùng Vũ lại dùng khăn khô thấm sạch nước trên đó.
Lương Hoài cúi mắt nhìn bàn tay của em gái, trong lòng anh bỗng nảy sinh một cảm giác ảo giác như thể đã cách một đời.
Giữa tiếng nước chảy đang tác động vào màng nhĩ, anh trầm giọng hỏi: "Bình thường là ai rửa bát?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
