Cho dù là cá mút đá săn mồi cũng sẽ không dễ dàng chủ động tấn công con người.
Thế nhưng con quái vật cá mút đá này giống như hôm qua vừa chịu đả kích lớn nên vẫn còn đa nghi, lại dám đánh lén! Lúc không có người thì lén lút trốn đi, đợi người đến liền lao ra tạo một vòng xoáy. Ngay cả vài cái máy dò đáy hồ do Tưởng Vũ Hành điều khiển cũng nứt toác ba cái trong nháy mắt. Nếu không nhờ anh ta phản ứng nhanh, chưa cần đợi sóng hạ âm phát huy uy lực, chỉ riêng cái miệng mọc đầy răng nhọn kia cũng đủ hút anh ta thành miếng sườn khô.
Anh ta vẫn còn sợ hãi, ngồi bệt xuống đất thở dốc.
Hứa Gia Ngôn kéo bảng chỉ số ra cho họ xem: “Tôi cảm thấy vấn đề không chỉ nằm ở con quái vật cá mút đá kia. Dưới hồ lại xuất hiện một mảng cá chết, suy ra cường độ sóng hạ âm nó phát ra lần này mạnh hơn hôm qua một chút, hơn nữa còn hơi hỗn loạn. Cảm giác này thật sự rất giống với tình trạng rối loạn nội tiết của con người. Vậy nên, chắc chắn hôm qua đã xảy ra chuyện gì đó, khiến con quái vật này cảm thấy bị đe dọa sau đó.”
“Cảm thấy bị đe dọa sau đó sao?”
“Đúng vậy. So sánh ra thì cường độ hôm qua đại khái giống như... con quái vật đang thăm dò giao tiếp với người không rõ là bạn hay thù. Cường độ mà những người trên bờ cảm nhận được cũng tương đương với việc có người dùng loa lớn để dọa dẫm vậy.”
Nói quái vật cá mút đá biết giao tiếp cũng không sai. Rất nhiều sinh vật trong tự nhiên đều có cách giao tiếp phi ngôn ngữ. Ví dụ như ong mật dùng pheromone và điệu múa, thậm chí còn có thể dùng sóng vô tuyến sinh ra do ma sát để “gọi điện thoại”; voi dùng rung chấn; cá voi dùng định vị tiếng vang; còn lươn hay cá chình thì dựa vào xung điện.
Nhưng con quái vật cá mút đá này có thể giao tiếp với ai?
Chẳng lẽ dưới nước còn một con quái vật hút máu khác?
Nếu như giao tiếp với người thì càng khiến người ta nghẹt thở hơn. Đây là thế giới khoa học, hành vi của mọi sinh vật bí ẩn đều có thể nghiên cứu thông qua kiến thức khoa học. Đột nhiên nhảy sang kênh tâm linh là chết người đấy!
Tưởng Vũ Hành xoa xoa da gà nổi trên tay, vẻ mặt đầy ớn lạnh: “Đừng nói nghe rợn người như vậy. Cho dù trong tổ chương trình kia có băng nhóm bất hợp pháp thì trình độ nghiên cứu của chúng cũng không đến mức đi trước chúng ta mấy trăm năm, trực tiếp nghiên cứu ra phương pháp nói chuyện với thủy quái bằng xung điện nói tiếng bụng chứ? Dù sao trong biên bản cũng không có ai nhắc đến việc có người gào thét về phía mặt hồ, cùng lắm là cầm đạo cụ gõ gõ thổi thổi một lát thôi.”
Hứa Gia Ngôn không đáp lời, quay sang nhìn Lận Tranh.
Đội trưởng của một bộ phận đặc biệt tuyệt đối là người rất có năng lực. Anh có thể lên làm sếp ở độ tuổi tóc còn chưa rụng hói, thứ dựa vào hoàn toàn không chỉ là việc những bậc tiền bối đều đã hi sinh.
Lận Tranh trầm tư vài giây, chợt nhắc tới chuyện hôm qua: “Hôm qua ở hiện trường, mọi người còn chưa biết đó là sóng hạ âm. Người của Bộ Bảo vệ Môi trường và cục cảnh sát đã cứu người bị thương, đồng thời tiến hành kiểm tra bức xạ hạt nhân quanh hồ. Bọn họ ở lại đó ít nhất nửa tiếng, nhưng trong suốt khoảng thời gian đó không một ai xuất hiện tình trạng khó chịu. Mãi đến lúc sau, người của đội trục vớt bị thương, nặng nhất cũng chỉ là bị hút máu. Cơ quan nội tạng hoàn toàn không giống như lời Gia Ngôn nói, phơi nhiễm trong trường sóng âm và chịu tổn hại trực tiếp nhất.”
Hứa Gia Ngôn hiểu ra: “Xem ra cường độ sóng hạ âm nó phát ra có biên độ dao động thật sự rất lớn, đây là một hiện tượng không bình thường.”
Lận Tranh nhìn mặt hồ Tình Nhân sóng sánh ánh nước ở phía xa, chậm rãi cất lời: “Điều thêm một người đi điều tra những người của tổ chương trình hoặc đồ đạc mà họ mang theo.”
Trong túi áo trước ngực của bộ đồng phục tác chiến, chiếc điện thoại rung lên bần bật. Là cuộc gọi từ Lâm Già.
“Tất cả mọi người trong tổ chương trình đều đã kiểm tra xong, trước mắt không phát hiện vấn đề gì quá lớn. Hiện giờ người của Bộ Bảo vệ Môi trường đang kiểm tra, ngược lại bên họ có người triệu chứng nặng hơn một chút.”
“Kết quả kiểm tra của Lăng Giang Nguyệt thế nào rồi?” Lận Tranh hỏi.
Lâm Già chẳng mấy tò mò về việc anh cứ bám sát Lăng Giang Nguyệt, cô ấy cười khẽ rồi đáp: “Chuyện này chắc không cần tôi phải sấn sổ tới quan tâm đâu. Nếu có vấn đề, ba người mới đến kia đã sớm gào ầm lên đòi ngồi trực thăng rời đi rồi.”
“Tôi biết phương diện này không có vấn đề, nhưng vẫn cần kiểm tra các khía cạnh khác. Đã lấy máu chưa?”
“Điều tra cô ta mà đã tới bước này rồi sao?” Lâm Già ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Hôm nay, việc kiểm tra đều do bác sĩ mà họ tự dẫn tới thực hiện. Bây giờ nói muốn lấy máu của cô ta thì không dễ đâu. Tuy nhiên, đợt kiểm tra hôm qua hình như có lưu lại một chút mẫu máu, tôi sẽ đi tìm người của bệnh viện xem sao.”
“Được. Những người khác nếu không có vấn đề gì thì có thể thả về. Đạo cụ và máy móc của tổ chương trình phải giữ lại kiểm tra thêm, cứ lấy lý do là sợ tàn dư bức xạ sóng âm. Sau khi bọn họ trở về, tiến hành theo dõi điều tra thêm một tuần nữa.”
“Vậy còn Lăng Giang Nguyệt thì sao? Bên những người khác, tôi đã dùng lý do sóng núi để lấp liếm cho qua chuyện, nhưng theo như anh nói, cô ta đã nhìn thấy bóng đen.”
Không đợi Lận Tranh trả lời, cô ấy lập tức nói tiếp: “Thôi miên lần hai là điều không thể. Hiện tại cô ta luôn ở dưới sự giám sát của ba người kia, tôi không có cách nào thực hiện thuật thôi miên.”
Lận Tranh trầm ngâm một lát rồi cất lời: “Vậy thì nói đạo lý với cô ta.”
Có một số câu chuyện bí ẩn thật thật giả giả. Vòng tròn trên cánh đồng lúa mì bị cả thế giới biết đến mà vẫn có thể dùng các biện pháp truyền thông để cứu vãn, huống hồ hiện giờ cô ta mới chỉ dừng ở mức suy đoán mà thôi.
“Nhân tiện, nhắc người theo dõi cô ta cẩn thận một chút, đừng tùy tiện đối đầu với người của nhà họ Lăng, đồng thời cứ tiếp tục mở phần mềm theo dõi điện thoại.”
Lâm Già đáp: “Được.”
Người của Cục Điều tra Đặc biệt thông báo mọi người có thể về nhà, toàn bộ tổ chương trình đều hận không thể lập tức bay khỏi khu rừng núi nguy hiểm này.
Lúc Trịnh Lâm Lâm lao ra ngoài, cô ấy cảm thấy bản thân như thể rốt cuộc cũng thoát khỏi phòng thí nghiệm của Resident Evil. Cô ấy xách chiếc túi vải do bệnh viện phát miễn phí, vừa định leo lên xe thì đến phút chót lại đột nhiên phát hiện Lăng Giang Nguyệt không có mặt.
“Đạo diễn? Giang Nguyệt đâu rồi ạ?”
Sẽ không phải vì dùng lời lẽ quấy rối lính đặc nhiệm nên bị bắt rồi chứ?
Đạo diễn là một trong số ít những người biết rõ thân phận của Lăng Giang Nguyệt. Chính vì biết nên dẫu sắc mặt ông ta có vàng vọt, tâm trạng có bực dọc đến đâu thì vẫn lên tiếng trả lời: “Cô ấy có việc rồi, người nhà đến đón.”
Nói xong, ông ta chậc lưỡi một tiếng thật mạnh về phía Tề Trĩ Ngư đang kén chọn chỗ ngồi. Giọng điệu ngập tràn sự giận chó đánh mèo cho một tương lai mịt mờ.
Trịnh Lâm Lâm không dám hỏi thêm, ra chiều đăm chiêu “ồ” lên một tiếng. Sau khi ngồi xuống, cô ấy áp mắt vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy bóng dáng của Lăng Giang Nguyệt và người nhà đâu.
Đổi lại, cô ấy nhìn thấy một chiếc trực thăng trông vô cùng xịn xò cùng vài chiếc xe tải hạng nặng. Trên bãi đất trống bên ngoài khu điều trị nội trú bày la liệt những máy móc không rõ tên tuổi. Những người mặc đủ loại đồng phục đi lại tấp nập giữa đống thiết bị, mang đến cho người ta cảm giác sự việc đang rất nghiêm trọng.
Vị lính đặc nhiệm chân dài đẹp trai kia dường như cũng không có mặt.
Xe buýt đã nổ máy. Trịnh Lâm Lâm đành thu lại sự lo lắng, mở túi xách chuẩn bị lấy chiếc gối chữ U bơm hơi ra để đánh một giấc thật ngon, bù đắp cho việc đêm qua thấp thỏm lo âu đến mức mất ngủ. Nào ngờ, cô ấy lại phát hiện trên chiếc điện thoại đã tắt máy nửa ngày nay có một tin nhắn chưa đọc.
Là do Lăng Giang Nguyệt gửi tới, vào khoảng thời gian trước khi làm kiểm tra.
[Lâm Lâm, anh trai tôi sẽ đến đón mình. Ngày mai tôi không thể cùng cô về được rồi, hẹn gặp lại ở tập phát sóng kỳ sau nhé.]
Tập phát sóng kỳ sau sao? Trịnh Lâm Lâm liếc nhìn mấy cái đầu hói ở hàng ghế trước. Nhìn vẻ mặt đầy sầu não của đạo diễn, chương trình này chưa chắc đã có kỳ sau đâu.
Tổng cộng mới quay được hai tập mà lần nào cũng xảy ra chuyện. Đạo diễn có về thì cũng phải lên chùa thắp hương lạy Phật thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)