Trang thiết bị do trực thăng mang đến không chỉ có một cỗ, một số loại thuốc và dụng cụ cần thiết cũng được dỡ xuống, rồi cùng với một chiếc tủ đông cỡ nhỏ vận chuyển vào bên trong.
Đúng lúc này, thiết bị của Phòng Đặc nhiệm UMA cũng tới nơi, phía sau còn có một chiếc xe tải đông lạnh. Những người phụ giúp không phân biệt ai thuộc bên nào, cứ thế xúm vào cùng nhau khuân vác.
Khi Lận Tranh và Tưởng Vũ Hành đi lấy máy triệt tiêu xung thần kinh ốc tai, hai người vừa vặn tiện tay giúp một việc, khiêng một thứ trông giống hệt tủ đông trên ô tô.
Tưởng Vũ Hành hỏi: “Thứ gì đây? Đâu có món nào cần đông đá phải không? Chẳng phải toàn là đồ giữ lạnh thôi sao?”
Người bê đồ đi theo trực thăng tới, coi như là người do nhà họ Lăng phái tới hỗ trợ, nghe vậy thì đáp: “Là tủ đông xe hơi, bên trong có hai que kem, đem cho cô Lăng.”
Tưởng Vũ Hành líu lưỡi, liền đưa mắt nhìn Lận Tranh.
Chờ người nọ rời đi, anh ta cảm thán: “Trực thăng bay suốt mấy tiếng đồng hồ chỉ để đem hai que kem cho cô ấy? Mấy gia đình hào môn đều bộc lộ tình cảm theo kiểu này sao? Quả thực rất cảm động, nếu là tôi thì tôi cũng cảm động tới mức kiếp này nhất định không gả cho ai khác ngoài người ta.”
Lận Tranh không biểu lộ cảm xúc: “Đó là anh trai cô ta.”
Tưởng Vũ Hành: “Tôi không bận tâm đâu. Chỉ cần không phải yêu đương với con quái vật hút máu thời viễn cổ như cá mút đá phát ra sóng hạ âm, thì thế giới này đối với tôi vẫn luôn tươi đẹp.”
Lận Tranh thuận tay đưa một chiếc máy triệt tiêu xung điện cho cấp dưới: “Lăng Giang Duật và cá mút đá đều rất bận tâm đấy. Cậu ra hồ Tình Nhân tìm cá đi.”
“...” Ngày nào anh ta cũng muốn chửi thề, hôm nay lại càng khao khát mãnh liệt hơn.
Bắt anh ta xuống hồ tìm cá mút đá, khác nào dâng mỡ miệng mèo? Vóc dáng hoàn hảo mà anh ta đổi lấy bằng bao giọt mồ hôi nâng tạ trong phòng gym, sao có thể để con cá mút đá bí ẩn kia chiếm tiện nghi vô ích được!
Tưởng Vũ Hành lên tiếng: “Sếp này, hay là để Hứa Gia Ngôn đi nhé? Cậu ta thường xuyên tiếp xúc với thủy quái, chỉ thiếu nước kết bái huynh đệ với toàn bộ sinh vật dưới nước trên thế giới thôi, nhiều kinh nghiệm lắm.”
Lận Tranh: “Thứ đó biết hút máu.”
Tưởng Vũ Hành: “Thế thì sao?”
Lận Tranh: “Nếu lỡ xảy ra chuyện gì bất trắc, cơ thể của cậu có thể để nó hút máu lâu hơn một chút, cầm cự tới lúc đội cứu viện đến.”
Tưởng Vũ Hành: “... Ngày mai tôi sẽ nộp đơn từ chức!”
Mặc kệ thái độ bất bình của người kia, Lận Tranh khom người lấy ra hai thiết bị triệt tiêu xung điện khác, rồi lên xe chạy thẳng tới hồ Tình Nhân.
Trải qua nỗ lực suốt một đêm, ven hồ đã được lắp đặt một vòng rào chắn cách âm đơn giản. Tuy nhiên, nó chỉ có thể bảo vệ những người vô tình đến gần không bị vạ lây trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi.
Chính vì vậy, khi Hứa Gia Ngôn hí hoáy với máy thu tín hiệu, cậu ta đứng cách một quãng rất xa, kéo theo những dao động dữ liệu trên màn hình cũng chẳng mấy rõ ràng.
Chiếc xe hạng sang Mercedes-Benz G-Class nghiến qua lớp sỏi đá rồi dừng lại, lốp xe ma sát tạo ra một màn bụi mù mịt. Lận Tranh nhảy xuống xe, đóng sầm cửa lại đánh "rầm" một tiếng, sải những bước dài tiến lại gần: “Có phát hiện được gì không?”
Nét mặt Hứa Gia Ngôn trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Tôi phát hiện ra một số điểm kỳ lạ. Từ lúc bắt đầu đo lường, cường độ sóng hạ âm xung quanh vẫn luôn dao động liên tục, cứ như là phản ứng căng thẳng vậy. Những động tĩnh này mãi tới tận bốn giờ sáng mới dịu xuống một chút, có vẻ như con cá mút đá đó đã bình tĩnh lại sau khi bị quấy rầy, và đang chìm vào giấc ngủ.”
Tưởng Vũ Hành vẫn còn canh cánh trong lòng về nhiệm vụ tìm cá, miệng lẩm bẩm để tự an ủi bản thân: “Này, cậu đừng dùng lối nói nhân hóa như vậy chứ. Ngộ nhỡ sóng hạ âm thực chất là hiện tượng tự nhiên được hình thành từ sự kết hợp giữa con người, những vật thể dưới nước cùng với địa hình thì sao. Chúng ta không thể chỉ vì làm công việc này, mà cứ mặc định rằng mọi chuyện đều do thủy quái gây ra. Phải phân tích tài liệu từ mọi khía cạnh thì mới có thể đưa ra kết luận được.”
“Tới đây, để tôi đọc to cho cậu nghe báo cáo khảo sát địa hình mới nhất nhé.” Anh ta vẫy vẫy xấp giấy trên tay làm phát ra những tiếng xào xạc, lật một trang rồi ra vẻ trang trọng đọc: "Qua khảo sát và quét sơ bộ, xung quanh hồ Tình Nhân không tồn tại các điều kiện để hình thành sóng núi... Bỏ đi, những người làm công việc này quả thực nên có chút suy đoán chủ quan về đối tượng điều tra.”
Hứa Gia Ngôn: “Đồ thần kinh.”
Chửi xong tên đồng nghiệp với gương mặt không chút biểu cảm, Hứa Gia Ngôn lại quay sang nói với Lận Tranh đang đứng trước bo mạch chủ của máy thu tín hiệu: “Hai tiếng trước, tôi đã giải phẫu hai con cá chết và phát hiện ra chúng tử vong ngay tức khắc. Mấy con chim ở quanh hồ thì lại có triệu chứng khác biệt. Chỉ duy nhất một con rơi xuống hồ là có tình trạng giống hệt bọn cá. Nó bị xuất huyết dưới da, tương tự như việc con người rơi vào trạng thái thực vật trong nháy mắt, sau đó não bộ bên trong hộp sọ bị luộc chín do chấn động. Đây chính là triệu chứng nghiêm trọng nhất khi chịu tổn hại từ sóng hạ âm. Thế nhưng, những người ở trên bờ chỉ cảm thấy chóng mặt, buồn nôn, máy quay phim cũng không hề gặp phải tình trạng tê liệt hoàn toàn. Cảm giác giống như thể, khi truyền tới bờ, sóng hạ âm đã tự giác kìm hãm lại cường độ của nó vậy...”
Hoặc nói một cách khác, có một chướng ngại vật nào đó đã cản trở phạm vi lan tỏa sức sát thương của nó.
Nhưng về mặt lý thuyết, chuyện này là không thể xảy ra. Bởi vì độ xuyên thấu của sóng hạ âm cực kỳ mạnh, rất hiếm khi bị ảnh hưởng bởi môi trường truyền tải.
Sau vài giây trầm tư, cậu ta lại tiếp tục: “Tôi có một suy đoán, nhưng cần phải tiến lại gần hơn một chút để đo thêm vài nhóm dữ liệu nữa mới chắc chắn được. Đây là máy triệt tiêu xung điện phải không?”
Lận Tranh điềm tĩnh gật đầu: “Ừ, sau khi đeo vào, dây thần kinh ốc tai sẽ không tiếp nhận kích thích xung điện, từ đó giúp cơ thể cậu tạm thời rơi vào trạng thái ‘không nghe thấy sóng hạ âm’. Chỉ cần không chọc giận khiến nó phát ra sóng âm mạnh hơn, thì hẳn là không có vấn đề gì. Cậu đeo vào rồi tiến hành đo đạc ở ven hồ. Tưởng Vũ Hành đi ‘giăng lưới’, còn tôi sẽ vào trong rừng. Nếu có chuyện gì thì dùng đèn báo tin nhắn để giao tiếp. Trong trường hợp lỡ đánh thức nó giữa chừng, thì phải nhanh chóng nắm bắt thời gian rút lui ngay lập tức.”
Anh không quá kinh ngạc trước hành vi bất thường của con cá mút đá kia, thậm chí trong lòng còn nảy sinh suy nghĩ “quả nhiên là vậy”. Bởi vì hướng đi này vừa vặn chỉ thẳng tới điểm mà anh luôn nghi ngờ: Đoàn làm phim này, hay nói chính xác hơn là Lăng Giang Nguyệt, chắc chắn có vấn đề.
Trong dân gian có không ít các tổ chức bất hợp pháp chuyên đi điều tra sinh vật bí ẩn, một vài người trong số họ còn liên kết với nước ngoài để nghiên cứu ra những thiết bị bí mật. Thế nên, việc có thể làm được chuyện này cũng không có gì khó tưởng tượng. Ba thiết bị đều đã được đeo xong xuôi, Hứa Gia Ngôn liền đi tới nơi mà cô gái đóng vai cô dâu của đoàn làm phim từng đứng. Tưởng Vũ Hành cam chịu số phận đi câu quái vật cá mút đá, còn Lận Tranh thì tiến sâu vào khu rừng. Đó chính là tuyến đường mà Lăng Giang Nguyệt đã đi qua.
Cây cối ở đây đã tồn tại hàng chục, hàng trăm năm, cây non và cây cổ thụ cùng sinh trưởng lẫn lộn. Những tán cây già cỗi mang bộ rễ khổng lồ che phủ vô cùng rậm rạp. Từng lớp lá cây xếp chồng lên nhau hợp sức che khuất đi ánh mặt trời. Dưới tiết trời nắng rực rỡ, chỉ có le lói vài tia sáng thoát khỏi sự ngăn chặn của chúng, khiến cho khung cảnh bên trong khu rừng càng thêm phần u tối.
Anh cẩn trọng cất bước, cúi đầu quan sát những sinh vật nhỏ bé bám trên cành lá quanh chân.
Nghĩ lại thì sinh vật này cũng có nét tương đồng với con quái vật cá mút đá dưới nước, đều biết hút máu.
Lận Tranh rón rén thay đổi vị trí, nín thở đánh giá con vắt nọ. Nếu không phải cất công tới đây để tìm, người bình thường chắc chắn rất khó phát hiện ra sự tồn tại của nó. Trong nước bọt của con vắt có chứa một loại chất gây tê đặc biệt, khi nó mới bắt đầu hút máu, vật chủ sẽ không cảm thấy đau đớn, tự nhiên cũng không thể phát giác được. Còn nếu như chưa bị cắn, thì lại càng khó nhận ra hơn.
Vậy Lăng Giang Nguyệt làm thế nào mà chỉ nhìn lướt qua một cái đã tùy tiện phát hiện ra nó?
Những tia sáng trốn thoát thành công dưới sự cản bước của tán lá dần chuyển dịch phương hướng theo sự trôi qua của thời gian. Có một chùm sáng vừa vặn hắt lên người Lận Tranh. Dưới hiệu ứng Tyndall, đai buộc bằng da trên cánh tay của bộ đồ tác chiến ánh lên một lớp sắc màu tối tăm. Anh khẽ nghiêng mặt về phía có tia sáng, liền nhìn thấy những phiến lá ở đó đang khẽ đung đưa.
Lại có thêm một con vắt nữa. Nó uốn éo thân mình trên phiến lá rồi rơi phịch xuống nền đất, dáng vẻ tựa như đang giãy giụa trong sự khó chịu. Lận Tranh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, anh vội vàng cúi gằm mặt nhìn đèn tín hiệu trên cánh tay. Ánh đèn với ba màu đỏ, vàng, xanh đang chớp nháy liên tục luân phiên, chứng tỏ Hứa Gia Ngôn và những người khác đã có phát hiện mới.
Anh lao vụt chạy trở về. Khi vừa vào tới phạm vi an toàn, anh lập tức tháo chiếc bịt tai đặc chế xuống, ngay sau đó liền nghe thấy Tưởng Vũ Hành và Hứa Gia Ngôn cũng đang chạy ùa về. Tưởng Vũ Hành lớn tiếng hét lên: “Đệch mợ, có ma! Đồ quỷ kia e rằng bị rối loạn nội tiết rồi, thế mà nó còn biết trốn đi để đánh lén cơ đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


