Ngon nha!
Vừa cho vào miệng, vị chua ngọt mát lạnh đã tan ngay trên đầu lưỡi, khiến cho cái nóng bức của mùa hè tháng bảy cuối cùng cũng được xua tan.
Trước giờ chỉ thấy Hùng Hoài Sơn dẫn các cụ già đến nơi này khám bệnh, chỉ có hôm nay là khác, cứ tưởng thằng nhóc này cuối cùng cũng có người yêu rồi, ai ngờ lại không phải, trong lòng bác sĩ hơi thất vọng, nhưng đã ngay lập tức lấy lại tác phong chuyên nghiệp và chú tâm xem tấm phim chụp của Minh Chanh.
"Vấn đề không lớn." Bác sĩ đẩy đẩy kính: "Có vài nốt sần nhỏ và điểm vôi hóa [1], nhìn chung thì không sao, rất bình thường. Vậy cụ thể là chỗ nào không ổn?"
Ông! Trời! Ơi!
Hai chân Minh Chanh mềm nhũn, suýt thì ngã xuống, may mà cô bám được vào cánh tay Hùng Hoài Sơn để miễn cưỡng nâng mình đứng dậy: “Không phải là hồi quang phản chiếu cũng chẳng phải một giấc mộng Hoàng Lương! Hệ thống này là sự thật!”
Hệ thống khoái chí chống nạnh: [Thần vườn có khoác lác với cô bao giờ chưa?]
Không hiểu sao Minh Chanh lại đột nhiên chẳng còn chút sức lực nào nữa, Hùng Hoài Sơn vô thức đỡ lấy cô, sau đó hỏi khẽ: "Cậu nói đi, khó chịu ở chỗ nào?"
Minh Chanh nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau đó vội vàng đứng thẳng: "Không có không có, thực ra tôi cũng không thấy khó chịu ở chỗ nào, nếu phim chụp không có vấn đề gì là tốt rồi."
Cô nói xong đã nhanh chóng nhận lấy phim chụp, nom gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
...
Chị Hình Nhất vẫn chưa yên tâm, sau khi xem qua bệnh án, cô ấy lại bắt Minh Chanh phải gửi chuyển phát nhanh tấm phim chụp cho mình. Minh Chanh đương nhiên là không từ chối.
"Đi thôi đi thôi, tối nay chúng ta ăn đồ nướng nhé." Lần này đại nạn không chết, tâm trạng của Minh Chanh vô cùng tốt, cô lập tức sung sướng nói: “Gọi cho chị Hồng Mai, đi hôm nay tôi bao!"
"Tiêu tiền như thế, cậu có bao nhiêu tiền để dành chứ!" Tâm trạng của Hùng Hoài Sơn cũng trở nên thoải mái vì bị niềm vui này lan tỏa, anh cười nói: "Thôi cứ để tôi tới làm còn cậu trả tiền nguyên liệu nhé, thế nào?"
"Được!" Minh Chanh chỉ ngón tay ra ngoài cửa sổ: "Vậy cơm trưa hôm nay để tôi trả nhé, cậu đừng khách sáo!"
...
Tuy nói là Minh Chanh mời khách, nhưng hai người bọn họ cũng chỉ đi ăn một bát mì.
Thành phố H này vốn không phải tỉnh nổi tiếng về mì [2], nhiều người cho rằng hương vị mì ở đây khá là bình thường, nhưng “ở đâu âu đấy”, người địa phương ăn mì của nơi này vẫn thấy hợp khẩu vị nhất.
Dù Minh Chanh đã rời đi từ lúc sáu - bảy tuổi, nhưng khẩu vị tuổi thơ đã quen, thỉnh thoảng lâu lâu không ăn cô lại thấy nhớ!
Trước đây cô còn khá xa cách với người cháu trai này, nhưng trải qua sáu ngày ở cùng, Minh Chanh chợt phát hiện anh vốn không phải người khó gần ngược lại còn rất tốt bụng, bởi vậy lúc ăn cơm, bọn họ đã bắt đầu trò chuyện nhiều lên, đồng thời cũng cởi mở thoải mái với nhau hơn.
Cũng nhân lúc này, Minh Chanh mới biết, hóa ra Hùng Hoài Sơn cũng là "Kẻ đào tẩu" từ thành phố lớn chạy về quê hương.
Anh vốn tốt nghiệp từ một ngôi trường mỹ thuật chính quy, danh tiếng được đào tạo vô cùng bài bản, mà sau khi tốt nghiệp cũng từng bám trụ ở thành phố lớn khá lâu. Mãi đến cuối năm ngoái, anh mới từ thành phố lớn trở về.
Nhưng anh là "Kẻ đào tẩu" đã lên bờ, hiện giờ có thể coi là "Quân chính quy" của nơi này rồi.
"Nhưng đừng nói như thế." Hùng Hoài Sơn khoát tay: "Áp lực cạnh tranh ở huyện nhỏ này của chúng ta thế nào thì cậu cũng biết đấy, thi biên chế hơi dễ dàng hơn những thành phố lớn một chút. Nếu cậu nguyện ý, cũng có thể thử xem."
...
[1] : Nốt sần (nodule) là một khối mô nhỏ, chắc, nhô lên dưới da hoặc trong các cơ quan, có thể do nhiều nguyên nhân gây ra, từ lành tính (như mụn trứng cá, mụn cơm) đến nghiêm trọng (như nhiễm trùng, khối u).
Vôi hóa (Calcification) là hiện tượng muối canxi và khoáng chất tích tụ bất thường trong các mô mềm của cơ thể (như gân, dây chằng, mạch máu, gan, thận) hoặc các cấu trúc khác, khiến chúng bị cứng lại, khác với quá trình vôi hóa tự nhiên để hình thành xương.
[2] : Tỉnh nổi danh về mì là những tỉnh của Trung Quốc nổi tiếng với lượng tiêu thụ mì lớn, nhiều loại mì khác nhau và nền văn hóa mì phong phú. Những tỉnh này thường gắn liền với các vùng sản xuất mì như Sơn Tây, Hà Nam, Thiểm Tây, Cam Túc (mì kéo sợi Lan Châu) và Tứ Xuyên, phản ánh nền văn hóa mì phong phú và đa dạng cũng như đặc điểm vùng miền của Trung Quốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)