Kỷ Minh Song chỉ về phía cách đó không xa, ý bảo Kỷ Vân Tịch nhìn: “Kia chính là Ngô Quan Sơn.”
Mạch suy nghĩ được thu lại, nàng vô thức nhìn về phía mà Thất ca đang chỉ.
Trong lầu ngắm hoa mai ở trong sân, một đám người kẻ đứng người ngồi, vừa chờ nấu rượu hoa mai vừa cười nói.
Những người này phần lớn Kỷ Vân Tịch đều quen.
Hơn một nửa trong số họ là con nhà thế gia lớn lên trong kinh thành, chơi cùng một nhóm với nhau, chẳng còn lạ gì.
Duy nhất có một nam tử khá bắt mắt là nàng chưa từng nhìn thấy
Phong thần tuấn tú, hành vi cử chỉ mang phong cách của một võ tướng.
Trong khá tự nhiên, lần đầu gặp mà như đã quen thân với con của các thế gia vừa mới kết giao hôm nay.
Kiếp trước Kỷ Vân Tịch lăn lộn trong giới đầu tư 10 năm, trong thời gian này đã qua tay vô số hạng mục, gặp gỡ đủ các loại người.
Kinh nghiệm đến từ thực tiễn trực tiếp mách bảo nàng rằng Ngô Quan Sơn này không phải không phải Ngô tướng gia ngồi vững nguyên lão tam triều, được vạn người kính trọng mà nàng muốn tìm.
Người này trông nhiệt tình, trượng nghĩa, không có chút tâm địa gian xảo nào.
Người có thể ngồi vào vị trí đó, tâm địa không quấn quanh được mười tám khúc cua của đường núi thì không thể ngồi vững được.
Kỷ Minh Song hai tay khoanh trước ngực, nhàn nhã dựa vào cây cột được chạm khắc ở bên cạnh: “Thế nào, tốt hơn Dương nhị kia không?”
“Ừm, không tệ.” Kỷ Vân Tịch gật đầu.
Trong lòng nàng đã có phán đoán nên không quan tâm đến Ngô Quan Sơn kia nữa mà tiếp tục nhìn về chỗ trước đó.
Giống như lúc nhỏ.
Người này rõ ràng là cao hơn người đồng trang lứa một cái đầu.
Dáng người mảnh khảnh, giống như bách tùng xanh biếc, cao thẳng tắp ở trong rừng.
Chỉ tiếc dáng người này, người này trông quá bình thường.
Mắt một mí, mũi miệng không có gì đặc biệt.
Giống như là cơm canh đạm bạc, dáng vẻ bình thường, không xấu nhưng cũng không thể nói là đẹp.
Da dẻ thì cũng không tệ, khá trắng.
Hắn ta đi theo bên cạnh một nam tử, trông vô cùng cẩn thận dè dặt.
Dáng vẻ giống như là sợ sẽ phạm phải sai lầm.
Lông mi rậm và dài của Kỷ Vân Tịch khẽ rung rung, bỗng nhiên khẽ mỉm cười.
Kỷ Minh Song: “?”
Kỷ Minh Song: “Không phải chứ, muội thích rồi à? Mặc dù Ngô huynh cũng không tệ nhưng cũng không phải là lựa chọn tốt nhất, muộn nhất định phải xem thêm nữa đi, lựa chọn cho kỹ.”
Kỷ Vân Tịch thu lại nụ cười, giơ tay lên, dùng đầu ngón tay được chăm sóc vô cùng tốt chỉ về phía kia, hỏi: “Thất ca, kia là ai?”
Kỷ Minh Song khó hiểu nhìn qua.
Hắn ta nhận diện một chút, trong chốc lát, chuông báo động trong lòng vang lên: “Muội lại muốn gì nữa đây?”
Kỷ Vân Tịch: “Chỉ hỏi thôi mà.”
Kỷ Minh Song vẻ mặt khó tin: “Rốt cuộc người mà muội thích là Ngô gia nào? Kỷ tam, không phải là muội cố ý đánh lạc hướng ta và huynh trưởng, mượn cớ muốn làm quen với Quan Sơn huynh để lừa ta cùng muội tới tham gia yến tiệc dưới tuyết đấy chứ?”
Kỷ Vân tịch nhướn mày, đôi mắt phát sáng rạng rỡ vì hào hứng: “Hả? Tên kia cũng họ Ngô sao?”
Kỷ Minh Song mặc dù không muốn nói, nhưng hắn ta biết rõ tính cách của muội muội nhà mình là chuyện gì muốn biết thì nhất định sẽ nghĩ cách để biết, hơn nữa đến cuối cùng nhất định sẽ biết, tốt nhất là vẫn nên giới thiệu với nàng: “Đây là nhị công tử nhà Ngô Tề, viên ngoại lang của công bộ vừa mới nhậm chức.”
Kỷ Vân Tịch ừ một tiếng: “Muội không hỏi hắn ta, là người ở bên cạnh cao hơn hắn ta cơ.”
Kỷ Minh Song từ dựa chuyển sang đứng thẳng, quan sát kỹ lưỡng một lúc: “Chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe đến.”
Hắn ta suy nghĩ một lát rồi đoán: “Nhưng rất có thể là đại công tử nhà Ngô gia, tên là cái gì Ngô Duy An? Ngô Tề này lấy hai vị phu nhân, người đầu tiên thì mấy lúc hạ sinh đại công tử, sau này lấy thêm một người nữa, chính là vị phu nhân bây giờ. Vị phu nhân trước chỉ có được một người con này, nghe nói là cơ thể yếu ớt từ nhỏ, đầu óc kém thông minh, chẳng làm gì nên hồn. Trong nhà không quá xem trọng hắn ta, chỉ coi như là nuôi một kẻ nhàn rỗi.”
“Này, Minh Song huynh, mau tới nếm thử rượu hoa mai vừa mới nấu xong này đi!”
“Minh Song huynh, nghe Quan Sơn huynh nói trước đây hai người từng tiêu diệt hải tặc ở vùng biển Tuyền Châu?”
“Minh Song huynh? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Minh Song?”
Kỷ Minh Song đi qua lầu ngắm mai, con của các thế gia trong lầu nghỉ chân nhiệt tình mời gọi hắn ta cùng uống rượu hoa mai.
Con người Kỷ Minh Song từ nhỏ đã thích ngao du khắp nơi, hiểu biết cực nhiều, trên thông thiên văn dưới tường địa lý.
Mọi người đều thích kết giao với hắn ta.
Dù sao thì người đẹp trai, thú vị, biết chơi đùa lại hiểu nhiều biết rộng thì có ai mà không thích chứ?
Nhưng lúc này, sắc mặt của Kỷ Minh Song vô cùng lạnh nhạt, vẻ mặt phủ sương giá, mím chặt một không nói một lời.
Các công tử, tiểu thư trong sân không khỏi im lặng, đều lấm lét nhìn qua.
Chỉ thấy Kỷ Minh Song đi tới gốc một cây hoa mai.
Có bốn, năm vị công tử đứng dưới gốc hoa mai kia, tất cả đều là thiếu gia nhà quan được điều đến từ địa phương lần này.
Các vị thiếu gia vừa lên đến kinh thành còn lạ nước lạ cái, cũng không có tài năng gì xuất chúng, không chơi được cùng với con cái của các thế gia.
Cũng tự tập hợp lại để góp vui.
Bọn họ đều biết Kỷ Minh Song là ai.
Thấy đối phương bước tới thì vội vàng chắp tay thi lễ.
“Kỷ thất công tử.”
“Chào Thất công tử.”
“…”
Đôi mắt sáng như sao của Kỷ Minh Song nhìn thẳng vào người đứng trong góc.
Người kia sững sờ, còn có chút sợ hãi sáp lại gần đệ đệ ở bên cạnh.
Kỷ Minh Song suýt nữa phụt máu mồm.
Tướng mạo vào gia cảnh thì hắn ta không nói, người minh mẫn thì đều thấy được còn kém xa so với Kỷ gia của hắn ta.
Nhưng tính cách này, khí chất này thì kém đến không thể kém hơn!
Một nam nhân mà nhát gan hệt như một cô nương!
Con rùa hắn ta nuôi ở hậu viện còn có khí chất hơn đại công tử nhà Ngô gia này!
Còn không bằng Dương Nhị, Dương Vệ Thiêm kia!!!
Kỷ Minh Song rất muốn bỏ đi.
Nhưng con nhóc Kỷ Vân Tịch là người không tới Hoàng Hà thì không bỏ cuộc.
Các ca ca không giúp đỡ thì bản thân nàng cũng không thiếu gì cách, hơn nữa toàn là cách kinh thiên động địa.
Có thể làm gì được chứ?
Kỷ Minh Song vô cùng tức giận, thay vào đó trở nên hòa nhã.
Hắn ta gật đầu gửi lời hỏi thăm tới những người khác, sau đó nhìn về phía người có thể là muội phu tương lai của mình: “Duy An huynh?”
Giọng nói của Ngô Duy An rất nhỏ, gần như là không nghe thấy gì: “Kỷ thất công tử, có chuyện gì vậy?”
Kỷ Minh Song bắt đầu nghĩ tới Dương Vệ Thiêm: “Có thể nói chuyện riêng được không?”
Ngô Duy An nhìn đệ đệ ở bên cạnh có chút ngạc nhiên, có chút do dự nói: “Việc này…”
Ngô nhị vội vàng bước ra: “Kỷ thất công tử, người tìm gia huynh có chuyện gì không? Huynh trưởng không giỏi nói chuyện với người khác, có chuyện gì người có thể nói với tại hạ.”
Kỷ Minh Song nhắm mắt lại, không muốn nói nhiều, kéo theo người rời đi.
Ngô nhị kinh ngạc liền muốn ngăn cản.
Ngô Duy An khẽ liếc nhìn đối phương một cái, sau đó mặt tái mét, nuốt giận không dám nói thuận theo lực kéo của Kỷ Minh Song, rời khỏi sân nhà, biết mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Trong chớp mặt mọi người bùng nổ, giống như là một giọt nước bắn vào chảo dầu, những tiếng “vãi” không ngừng vang lên.
“Trời ơi! Trời ơi!”
“Trời ơi! Trời ơi!”
“Trời ơi! Trời ơi!”
“.....”
Ngô Quan Sơn ngỡ ngàng: “Mọi người đều đang trời ơi cái gì vậy? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Người này là ai? Tại sao lại làm cho Minh Song huynh không vui vậy?”
“Quan Sơn huynh, huynh vừa tới kinh thành nên huynh không biết.”
“Huynh có thấy nữ tử vừa rồi đi cùng Minh Song không?”
Ngô Quan Sơn gật đầu, vẫn còn thấy xấu hổ: “Thấy rồi, có lẽ là muội muội của Minh Song huynh, tam cô nương của Kỷ gia đúng không.”
“Không sai! Tam cô nương đã không còn ở dưới hành lang nữa, Minh Song huynh tới mới vị công tử kia. Vậy thì rõ ràng là công tử kia chính là người tam cô nương muốn gặp.”
“Trời ơi! Trời ơi! Cảnh tượng này như thể đã từng gặp ở đâu rồi vậy.”
“Hình như yến tiệc hoa sen ba năm trước, Dương nhị kia cũng được Kỷ thất mời đi.”
“Không tới mấy ngày sau thì hai nhà kết thân.”
“Tam cô nương Kỷ gia cũng thật là, con mắt chọn phu tế, quá….”
“Mấy huynh trưởng Kỷ gia không quản sao?”
“Ngươi cũng không phải là không biết, mấy người huynh trưởng Kỷ gia yêu chiều tam cô nương như thế nào mà.”
“Haizz, những lời gia phụ nói thật không sai, càng chiều lại càng làm hại.”
“Câu nói này của ngươi đừng nói trước mặt Minh Song huynh.”
“Ta biết rồi, ta biết rõ mà.”
Sau khi Kỷ Minh Song đưa Ngô Duy An tới nhà bên thì bị mời rời đi.
Hắn ngồi trước bậc thềm cách đó không xa, gió lạnh rít lên, những bông tuyết rơi đầy trên vai.
Kỷ Minh Song khẽ thở dài.
Dương Vệ Thiêm kia thật sự là không tệ.
Mất đi rồi mới biết trân quý.
Ngô Duy An này, hắn ta nhất định không thể để hắn làm nữ tế của Kỷ gia.
Không thể để cho muội muội tiếp tục làm xằng làm bậy như thế này được nữa.
Kỷ Minh Song gần như có thể thấy trước được cuộc đời cô tịch, thảm thương của muội muội sau này.
Hắn ta phải nghĩ cách.
Trong phòng, Kỷ Vân Tịch đang pha trà.
Trong phòng bên có bếp lò nên vô cùng ấm áp.
Sau khi Kỷ Vân Tịch ngồi lên án kỷ, trang điểm lộng lẫy, quốc sắc thiên hương
Ngô Duy An cúi đầu, nép vào cửa, mặc áo bông, lo sợ bất an.
Hai người nhất thời đều không nói gì.
Nước đun để pha trà là nước tuyết trên hoa mai được các nha hoàn lấy về, vừa mới sôi, kêu ùng ùng.
Kỷ Vân Tịch vươn tay ra, rót nước sôi vào ấm trà tử sa thượng hạng.
Trong chốc lát, mùi thơm của trà bốc lên.
Kỷ Vân Tịch rót trà xong thì ngẩng đầu lên nhìn về phía người ở mép cửa kia và chào hỏi: “Đã lâu không gặp.”
Khuôn mặt bất an của Ngôi Duy An lộ ra vài phần nghi hoặc và mông lung.
Kỷ Vân Tịch bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, quan sát từng biểu cảm nhỏ của đối phương.
Đúng thật là không tệ, ở thời hiện đại có thể làm một ảnh đế phái thực lực.
Kỷ Vân Tịch: “Chín năm trôi qua, vở kịch của Ngô công tử càng ngày càng hay.”
Nghe thấy vậy, Ngô Duy An nhìn về phía Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch nhìn lại với vẻ mặt bình tĩnh.
Một lúc lâu sau, Ngô Duy An mỉm cười.
Sau đó ngồi bên án kỷ với dáng vẻ ung dung, ngữ khí vô cùng chân thật: “Hiếm thấy, tam cô nương vẫn nhận ra ta.”
Giao thiệp với người thông minh quả là thoải mái.
Đỡ phải “Hả ngươi đang nói cái gì vậy, ta không hiểu, ta không biết, ta không phải, có phải ngươi nhận nhầm rồi không…” đại loại những câu lừa mình dối người như vậy, vòng vo lãng phí thời gian mà chẳng có nghĩa lý gì.
Khóe miệng của Kỷ Vân Tịch khẽ nhếch lên, ý là: “Phông thái của công tử sao mà dám quên?”
“Tam cô nương nói quá lời rồi, tại hạ chẳng qua chỉ là kẻ không có tài cán gì, nói gì đến phong thái?” Ngô Duy An khiêm tốn mỉm cười, tiện tay bưng tách trà lên uống một ngụm, khẽ khựng lại, hơi nhướng mày.
Sau đó hắn lại nhấp một ngụm, rồi lại nhấp một ngụm nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)