Trong kinh doanh, lời lãi là chuyện thường thấy của các doanh nghiệp.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Kỷ Vân Tịch buôn bán thua lỗ.
Hơn nữa, dựa vào kết cục trong sách.
Tái ông mất ngựa, ai biết được đó là họa hay là phúc.
Dương Vệ Thiêm thân là trợ thủ đắc lực của nam chính, ngũ hoàng tử, sau khi ngũ hoàng tử lên ngôi hoàng đế, được bổ nhiệm làm Trung Thư Lệnh, được toàn bộ triều đình và dân chúng tôn lên là Dương Tướng.
Dưới một người, trên vạn người, vô cùng có tiếng.
Nhưng những ngày tháng tốt đẹp chẳng được bao lâu, Dương Vệ Thiêm đã trở nên đắc ý.
Kết bè kết phái, chia bè kết phái, thậm chí còn có ý nâng đỡ các hoàng tử.
Đó là điều đại kỵ.
Tân đế trực tiếp kéo Dương gia xuống, nâng đỡ Ngô gia.
Tam triều sau này, trưởng tử của Ngô gia ngồi vững chức Trung Thư Lệnh, nắm quyền triều chính, có vô số môn sinh.
Được bách tính yên mến, bá quan cung kính, hoàng đế tin tưởng.
Chỉ viết vài câu ở cuối cùng để làm nổi bật lên tài khéo dùng người của nam chính.
Còn vị Ngô Tướng, Ngô Công này thậm chí còn chẳng có tên.
Kỷ Vân Tịch lại khẽ nhấp một ngụm Minh Tiền Long Tỉnh rồi nhẹ nhàng đặt tách trà về chỗ cũ.
Nàng ngước mắt lên, cắt ngang lời can ngăn của hai vị huynh trưởng.
“Đại ca, năm nay quan trong kinh thành được thăng chức từ địa phương theo lẽ thường đều đã tới rồi đúng không.”
Kỷ Vân Hỉ gật đầu: “Có lẽ là tới rồi.”
Quan vị của triều đình Đại Du mỗi năm sẽ được thay đổi một lần, cơ bản đầu hoàn thành vào cuối năm.
Để nhằm cho buổi triều hội đầu tiên sau năm mới sẽ không có vị trí nào bị khuyết, cũng xem như là một bầu không khí mới.
Sau lần thay đổi này, gia tộc Lý thị đứng sau hoàng hậu sẽ tổ chức một buổi yến tiệc dưới tuyết.
Thật ra cũng chính là tiệc gặp mặt + tiệc của những người tài.
Lựa xem có thanh niên có thanh niên nào có tài năng hơn người hay không, nếu có thì có muốn kết thân hay không?
Năm mới cũng sắp tới, niềm vui nhân đôi không phải là càng tốt hơn hay sao?
Không kết thân được thì tới nương nhờ ta, làm việc cho ta, ta sẽ đảm bảo cho ngươi có một cuộc sống sung túc trên kinh thành, như vậy cũng được.
Những việc tương tự như vậy.
Kỷ thất cảnh giác: “Kỷ tam, muội hỏi chuyện này để làm gì? Vừa rồi những điều bọn ta nói với muội, muội nghe có hiểu không vậy? Hôn nhân đại sự, lẽ nào…”
“Hiểu rồi.” Giọng điệu của Kỷ Vân Tịch không khác gì lúc nàng đọc bài văn: “Thất ca, ta sẽ tham dự yến tiệc dưới tuyết cùng với huynh.”
Nói phí lời rồi.
Kỷ thất mệt mỏi, ôm ngực, không buồn nói chuyện.
Kỷ Minh Hỉ thân là huynh trưởng của Kỷ gia, thận trọng hơn rất nhiều, suy nghĩ cũng thoáng hơn, ngược lại rất ủng hộ: “Cũng tốt, Vân Nương, muội phải xem xét cho kỹ, nhưng nhớ là không được nóng vội, chuyện hôn nhân là do duyên phận, duyên phận tới thì tự nhiên sẽ tới, muội vội vàng cũng vô dụng.”
Kỷ Vân Tịch gật đầu ra vẻ tán đồng: “Đúng rồi, ca, trong những vị quan trong kinh thành được thăng chức lần này có người nào họ Ngô không?”
“Ngô?” Kỹ Minh Hỉ nghĩ ngợi: “Họ này rất hay gặp, quả đúng là có hai người.”
Kỷ thất dựa người vào bên cạnh với dáng vẻ tiêu sái nghe thấy vậy thì nhướng mày, có chút bất ngờ nhìn muội muội nhà mình: “Lần này mắt nhìn của muội cũng không tệ.”
Kỷ Vân Tịch: “?”
“Ngô gia này ta cũng khá quen.” Kỷ thất ngồi thẳng lên: “Ta có quen biết với đại thiếu gia nhà bọn họ.”
Kỷ Minh Hỉ: “Ta cũng có nghe qua về Ngô Quan Sơn trưởng tử của Ngô gia, văn võ song toàn, tuổi còn trẻ mà đã được bách tính ở Tuyền Châu kính trọng, danh tiếng còn nổi hơn cả cha hắn ta.”
Kỷ thất uống một ngụm trà rồi nhận xét nói: “Thi từ ca phú so với ta thì còn kém hơn một chút. Võ công thì không phân cao thấp, trông cũng rất được, tất nhiên là còn lâu mới so được với ta. Tính cách tốt, sau này sẽ là một người biết biết thương người.”
Kỷ Vân Tịch nghe xong chỉ ừm một tiếng: “Để xem đã.”
Kỷ Vân Hỉ nghe xong cũng cảm thấy khá tốt, liền cùng với thất đệ nói chi tiết về tình hình của Ngô Quan Sơn.
Kỷ Vân Tịch không phải một người nói nhiều.
Nàng ngồi bên cạnh nghe, thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ.
Một lúc sau, Kỷ Vân Tịch nghe giọng nói: “Muội có hơi nhớ cha nương rồi.”
Lời vừa nói ra, câu chuyện của hai vị huynh trưởng ngừng lại.
Thư phòng không tiếng động và trở nên yên tĩnh.
Hai vị trưởng bối Kỷ gia chết trong trận lũ lụt 7 năm trước.
Lúc chuyện xảy ra, con cái của kỷ gia vô cùng đau đớn.
Nhưng thiên tai thảm họa không phải điều mà con người có thể ngăn chặn.
Có biết bao nhiêu người chết trong trận lũ lụt đó?
Người còn sống thì vẫn phải sống.
Nhưng nếu như không phải là một thảm họa thiên nhiên đơn thuần thì sao?
Kể từ khi ở Pháp Ân tự mấy ngày nay, sau khi trong đầu vô duyên vô cớ có thêm các tình tiết ở trong sách, Kỷ Vân Tịch lật đi lật lại những tình tiết kia nghiên cứu rất nhiều lần.
Trong đó không nhắc tới nguyên nhân cái chết của phụ mẫu nàng.
Trong toàn bộ cuốn sách, Kỷ gia chỉ là ngòi nổ bắt đầu cho tranh chấp bùng phát của ngũ hoàng tử và thái tử.
Nhân vật phụ đến mức căn bản không cần thiết phải giải thích chi tiết.
Nhưng trực giác của Kỷ Vân Tịch cảm thấy chuyện này có lẽ không đơn giản như vậy.
Kỷ Minh Hỷ khẽ thở dài, đứng dậy bước tới vỗ vào vai nàng: “Vân Nương, muội sống vui vẻ thì cha nương mới an lòng.”
“Muội biết.” Kỷ Vân Tịch tiện thể lấy ra một tờ giấy ở bên người và đưa cho huynh trưởng.
Kỷ Minh Hỉ nhận lấy: “Đây là?”
“À, đây là danh sách muội bảo Vãn Hương sắp xếp, vải vóc tơ lụa, bội đao bội kiếm, rau củ quả theo mùa, quà vặt điểm tâm,... mà ta chuyển cho Dương Vệ Thiêm trong 3 năm nay, muội đã quy ra thành ngân lượng rồi.” Kỷ Vân Tịch nhẹ nhàng xoay xoay chiếc vòng ngọc khảm vàng đeo trên tay, bích tỷ màu hồng ngọc cực kỳ chất lượng khẽ phát sáng, làm nổi bật lên nước da trắng nõn của Kỷ Vân Tịch: “Vẫn phải phiền đại ca ngày mai sau khi thoái triều giao cho Lễ Bộ Dương thị lang, bảo bọn họ giao ngân lượng tới trong vòng ba ngày.”
Dương thị lang này, chính là cha của Dương Vệ Thiêm.
Kỷ Minh Hỉ nhất thời không nói lên lời, liếc xéo một cái.
Hai vị trưởng bối của Kỷ gia khi còn trẻ đều rất đẹp nên những người con mà họ sinh ra ai cũng có tướng mạo xuất sắc.
Kỷ Minh Hỉ mặc dù không thu hút bằng Kỷ Vân Tịch và Kỷ thất, nhưng đường nét khuôn mặt đều không tầm thường.
Cộng thêm tính cách hòa nhã, nhân từ, mặt như quan ngọc, giống hệt như phật tử.
“Tình hình kinh tế của Dương gia trước giờ cũng không phải giàu có, Dương gia mà giao ra khoản tiền này thì e rằng cuộc sống của bọn họ sẽ khá khó khăn.” Kỷ Minh Hỉ nói.
Kỷ Vân Tịch vẫn không lay động: “Những thứ đó là dành cho phu tế tương lai của ta, vật về với chủ không phải là điều đương nhiên hay sao?”
Nếu chuyện đã hủy bỏ, ăn vào rồi đương nhiên phải nôn ra trả nàng.
Tưởng là nàng bố thí làm từ thiện chắc?
Kỷ thất: “Kỷ tam, ta cũng mang cho Dương Vệ Thiêm một con ngựa, muội đã ghi vào chưa?”
Kỷ Vân Tịch: “Huynh chưa từng nói qua với ta, huynh chuyển đi lúc nào vậy?”
Kỷ thất nhàn nhã nói: “Hình như là năm ngoái.”
Kỷ Vân Tịch cảm thấy kỳ lạ: “Không phải huynh rất ghét hắn ta sao?”
Kỷ thất : “Đúng là ghét, nhưng ai bảo muội mù quáng, ta còn tưởng các ngươi thật sự sẽ thành hôn, thế thì chẳng phải hắn ta là muội phu của ta hay sao?”
Kỷ Vân Tịch thu tầm mắt lại: “Ghi vào.”
Kỷ thất vui sướng, cười hai tiếng: “Để ta bảo quản gia tới.”
Kỷ Vân Tịch nghĩ tới bộ dạng vung tay quá trán của mấy huynh trưởng trong nhà, nàng lại hỏi: “Huynh còn gửi cái gì khác nữa không?”
“Hết rồi.” Kỷ thất nhấn mạnh: “Ta thật sự rất là ghét hắn ta.”
“Được.” Kỷ Vân Tịch nhìn về phía Kỷ Minh Hỉ: “Đại ca, huynh thì sao?”
Kỷ Minh Hỉ không muốn làm khó người khác: “Thôi đi vậy.”
“Ca.” Kỷ Vân Tịch nhẹ giọng.
Kỷ Minh Hỉ lập tức bị đánh bại: “Ta gửi mấy bức tranh quý…”
Kỷ Vân Tịch: “Ghi vào.”
Kỷ Minh Hỉ: “Nhưng…”
Kỷ Vân Tịch: “Ca, ta nhớ là trước đây huynh từng nói với ta, thứ không lên nhận thì đừng nhận, nhận rồi dễ rước họa vào thân. Vì thế, ta đây cũng coi như là giúp cho Dương gia.”
Đều là những lý lẽ phi lý nhưng nghĩ lại thì quả thật là cũng có lý.
Kỷ Minh Hỉ: “Cũng đúng, vậy thì ta còn tặng cho Dương thị lang mấy bức thư pháp nữa.”
Kỷ thất và dặn dò quản gia vừa đi vào mấy câu rồi lại nói: “Đúng rồi, lão lục còn gửi không ít rượu ngon. Những người khác cũng tặng không ít đồ.”
Kỷ Vân Tịch bưng tách trà lên nhấp một ngụm: “Ừm, ghi cả vào.”
Thằng nhỏ theo quản gia tới giúp việc, mạnh dạn hỏi: “Đại gia, Thất gia, Tam cô nương, lúc trước nô tài mang đồ đến cho Dương phủ, còn tặng quản sự nhà bọn họ mấy xiên kẹo hồ lô thì có phải ghi vào không?”
Ba ngày sau, mùng 7 tháng 1 năm Hữu Xướng thứ 21, tuyết lớn.
Lý gia đãi tiệc tại biệt viện Tĩnh Nha viện, mời tất cả những công tử, tiểu thư trong kinh thành tới.
Bông tuyết lặng lẽ rơi trên cành cây, ngọn cỏ, trải dài thành một màu trắng xóa.
Hoa mai nở rộ trong sân, đua nhau khoe sắc không thua kém gì ngày xuân duyên dáng.
Kỷ Vân Tịch mặc một chiếc váy sa tanh bách bướm xuyên hoa, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng cùng màu làm bằng lông cáo loại tốt nhất.
Đồ trang sức đeo trên người cái nào cái nấy đều rất tinh xảo, son môi thượng hạng vẽ ra một khuôn mặt hoa phú quý, vượt qua cả vô số hoa mai ở trong sân.
Kỷ Minh Song con trai thứ 7 của Kỷ gia đi theo bên cạnh.
Khác với muội muội của mình, hắn ta trước giờ luôn không thích hoa phục vì quá rườm rà, chỉ mặc một bộ đồ trắng trơn, hơn nữa người học võ không sợ lạnh, đến cả áo choàng hắn ta cũng không mặc.
Nhưng khuôn mặt kia quá nổi bật, các tiểu thư túm năm tụm ba, thẹn thùng nhìn đi chỗ khác.
Cả triều đình Đại Du, nếu xét về dung mạo thì không nam tử nào có thể tranh giành được với Kỷ Minh Song.
Nữ tử cũng không thể.
Mọi người đều đồng ý rằng Kỷ Vân Tịch dù đẹp nhưng quá hoa lệ, vẻ đẹp quá tầm thường, thay vào đó lại thiếu đi vẻ đẹp liên hoa của huynh trưởng nàng.
Bản thân Kỷ Vân Tịch cũng công nhận điều này.
Nàng chỉ là một người bình thường.
Tự nhiên phủ lên tướng mạo xinh đẹp cha mẹ ban cho mùi của kim tiền.
Thời tiết lạnh giá, sảnh chính của Tĩnh Nha Viện được đốt lò, vô cùng ấm áp và dễ chịu.
Nhưng hầu hết các công tử, tiểu thư thích cầm ô đi dạo ở trong sân hơn.
Ngắm hoa mai, ngắm tuyết và trò chuyện với nhau.
Kỷ Vân Tịch ôm lấy chiếc lò sưởi xinh xắn nhỏ gọn, đứng dưới hành lang, nói thẳng không vòng vo: “Người kia là Ngô Quan Sơn à?”
Kỷ thất: “...”
Hắn ta hận không rèn được sắt thành thép: “Kỷ tam, cảnh tuyết rơi ở Tĩnh Nha viện không được thấy nhiều đâu, muội không thể thưởng thức hẳn hoi được à?”
Kỷ Vân Tịch: “Ồ.”
Kỷ thất tiếp tục nói với muội muội: “Sao muội lại vội vàng gả đi như vậy chứ? Mấy người làm huynh trưởng như bọn ta, ở nhà bắt nạt muội hay gì?”
Kỷ Vân Tịch: “Không có, các huynh đối xử với ta rất tốt.”
Nàng vừa tiện miệng đáp lại ca ca, đôi mắt vừa chậm rãi lướt qua những công tử ở trong sân.
Đột nhiên, ánh mắt nàng khựng lại.
Kỷ Vân Tịch nhìn thấy một đôi tay.
Đôi tay kia cũng ôm một chiếc lò sưởi, chỉ là chiếc lò sưởi rất thô ráp, cũng không được nhỏ nhắn, trông rất cồng kềnh.
Nhưng bàn tay kia thì đẹp đẽ một cách quá đáng, mười ngón tay thon dài, các đốt ngón tay rõ ràng.
Nếu như sống ở thời hiện đại, người này nhờ vào đôi bàn tay, làm mẫu tay cũng có thể có nhà có xe, không phải lo cơm ăn áo mặc.
Nhưng điều quan trọng nhất là ở giữa ngón áp út và ngón út ở bàn tay phải của người này có một vết sẹo nhỏ, hình dáng hơi giống hình trăng khuyết.
Kỷ Vân Tịch vô cùng chắc chắn là nàng đã từng nhìn thấy.
Năm nàng 6 tuổi, Kỷ Vân Tịch bị bọn buôn người bắt cóc.
Trên cùng một con thuyền có rất nhiều trẻ con.
Đứa không nghe lời sẽ bị đánh cho thê thảm.
Kỷ Vân Tịch tất nhiên là tỏ ra rất nghe lời, nhưng sẽ rơi vào giọt nước mắt theo lũ trẻ để lấy lòng thương hại của bọn buôn người.
Nàng phát hiện ra một cậu bé cao nhất trong bọn họ, trông vừa nhát gan vừa sợ sệt, nước mắt nói rơi là rơi, rất hay khóc nhè.
Cao như vậy cũng chẳng để làm gì.
Sau đó, thuyền cập bờ, bọn buôn người cho lũ trẻ lên xe và tới một nơi không biết tên.
Trên đường, nửa đêm canh ba, khi mọi người đều đang mệt mỏi buồn ngủ, chính cậu bé đó bất thình lình ra tay giết chết mấy tên bắt cóc đi cùng với tư thế sấm sét.
Tâm thế rất vững, ra tay cực chuẩn, ra đòn tàn nhẫn.
Dáng người rõ ràng là được học võ từ nhỏ, tâm tính cũng không phải người bình thường của thể sánh được.
Kỷ Vân Tịch tưởng rằng cuối cùng cũng được cứu.
Kết quả cậu bé kia giết người xong lại không định quan tâm những đứa trẻ còn lại, thậm chí còn không cởi trói cho bọn họ, cứ như vậy mà rời đi.
Kỷ Vân Tịch không phải một đứa trẻ thật sự, sớm đã nghĩ cách âm thầm cởi dây thừng cho chính mình.
Nàng chạy tới, bám riết lấy cậu bé và đưa ra điều kiện với đối phương.
Hắn ta đưa nàng bình an rời đi.
Nàng cho hắn ta một ngàn lượng vàng.
Bây giờ Kỷ Vân Tịch vẫn còn nhớ rõ biểu cảm lúc đó của cậu bé kia.
Hắn ta chỉ cười, điệu cười vừa bình thường vừa chân thật.
Chỉ là một nụ cười của những cậu bé bình thường ở trên phố.
Kỷ Vân Tịch cảm thấy yên tâm.
Kết quả là nàng bị đánh ngất.
Sau khi tỉnh lại thì nàng đã nằm trên chiếc giường nhỏ thoải mái mềm mại rồi.
Mẫu thân nói với nàng là có người báo tin cho huyện lệnh ở đó, báo cho biết vị trí của bọn họ.
Kỷ Vân Tịch nghĩ, cậu bé kia thật ra cũng không xấu.
Nhưng sau này nàng phát hiện ra hạt mã não thượng đẳng và một người lượng ngân phiếu mà nàng nghĩ mọi cách để qua mắt bọn buôn người, cuối cùng được giấu cẩn thận ở trong tất đã không cánh mà bay.
Trước khi ngất vẫn còn.
Con mẹ nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
Quả gặp mặt lần đầu của ac khó quên vị 🤣🤣