"Cảm cúm của ngài vẫn chưa khỏi hẳn, ngài vẫn nên chú ý nhiều hơn. Tóc không sấy khô sẽ rất dễ khiến bệnh tình trở nặng."
Trên khuôn mặt Thương Mạc vẫn còn vương lại sự lạnh lẽo. Anh hơi vươn cằm lên, nuốt trọn số thuốc vào bụng. Nơi mi tâm anh xẹt qua vài phần mệt mỏi của người đang bệnh:
"Không sao."
Trận ốm này kéo đến vô cùng hung hăng. Anh đã liên tục nửa năm không hề nghỉ ngơi. Việc tắm nước lạnh cộng thêm sự lao lực đã khiến anh bị sốt vào mấy ngày trước. Thế nhưng anh vẫn mang bệnh làm việc. Mãi cho đến tận hôm qua anh mới hạ sốt hoàn toàn.
"Nghe Lâm Kỳ nói, hôm nay ngài đã gặp Ôn tiểu thư ở câu lạc bộ tư nhân."
Thương Mạc day day mi tâm. Anh định châm một điếu thuốc nhưng lại kiềm chế lại. Anh cất giọng nhạt nhẽo:
"Anh trai cô ấy đến Thâm Cảng."
"Vì vậy nên hôm nay tâm trạng của Ôn tiểu thư rất tốt sao?"
Quản gia Vệ lấy điện thoại di động ra, cười tủm tỉm đưa cho anh xem:
"Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Ôn tiểu thư đăng ảnh của mình lên vòng bạn bè đấy."
Hoàn toàn không giống với đại tiểu thư nhà bọn họ. Mỗi ngày cô ấy đều đăng một bộ chín tấm ảnh selfie. Hai ngày nay đi Singapore, một ngày đăng hai bài viết vẫn còn coi là ít. Thương Mạc rũ mắt xuống, ánh nhìn ngưng đọng trên màn hình.
"Hỡi loài người, chú ếch nhỏ chúc các bạn ngủ ngon."
Bên dưới là bức ảnh của chính cô. Cô đang đeo một chiếc băng đô hình chú ếch, chụp selfie trước gương. Làn da trắng trẻo mịn màng như có thể vắt ra nước, đôi mắt sáng lấp lánh, trông vô cùng dịu dàng và xinh xắn.
Thế nhưng càng nhìn, hàng chân mày của Thương Mạc lại càng cau chặt hơn. Anh mở điện thoại của mình ra. Trong vòng bạn bè ngoài những bài đăng tràn ngập màn hình của Thương Nhược Vi ra thì chẳng còn gì khác cả.
"…"
Thương Mạc tức giận đến mức bật cười. Anh bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt quản gia Vệ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Trong lòng quản gia Vệ chợt 'thịch' một tiếng. Ông ấy khẽ ho một tiếng rồi cất điện thoại đi:
"Lâm Kỳ bảo cậu ta có việc cần tìm tôi. Ngài cứ làm việc trước đi nhé."
Ông ấy giữ vẻ mặt bình tĩnh xoay người rời đi. Bóng lưng ông ấy trông chẳng khác gì ngày thường, nhưng có thể nhận ra bước chân đã nhanh hơn một chút. Thương Mạc cũng không đến mức tức giận, chỉ là có chút bất đắc dĩ.
Ngay cả Vệ Tấn mà cô cũng không chặn, cớ sao lại nhất quyết không cho anh xem?
Tiếng điện thoại rung lên phá vỡ sự tĩnh lặng của phòng khách. Ngón tay Thương Mạc khẽ miết lên thành ly, lơ đãng bắt máy. Từ trong ống nghe truyền đến giọng nói lười biếng của Hạ Quân Xuyên:
"Bữa tiệc trên đảo ngày mai, Thương tiên sinh có thời gian nể mặt đến tham gia không?"
Quả thực là anh ta bị em gái mình bám riết hết cách nên mới gọi cuộc điện thoại này. Thương Mạc làm gì có thời gian để tham gia mấy trò này. Vốn dĩ anh cũng không thích những dịp như vậy. Anh thà dành thời gian đó đến Hoàn Thắng còn hơn…
Thế nhưng nằm ngoài dự đoán, Thương Mạc lại cất giọng nhạt nhẽo:
"Đi."
Anh không nhanh không chậm nói tiếp:
"Tôi sẽ dẫn theo một cô gái nhỏ."
Buổi sáng, Ôn Thi Kiều bị đánh thức bởi một cuộc gọi. Cô mơ mơ màng màng nhấc máy. Thương Nhược Vi ở đầu dây bên kia tỏ ra vô cùng phấn khích:
"Chị vẫn còn ngủ sao! Đừng ngủ nữa! Dậy mau lên, bạn của anh cả đang mở tiệc trên hòn đảo tư nhân của anh ấy kìa. Chị mau thu dọn quần áo rồi đi theo anh trai em đến đó trước đi, ngày mai em sẽ tới sau!"
Đại tiểu thư thích nhất là những hoạt động kiểu này. Cô ấy vui vẻ đến mức chỉ hận không thể bỏ mặc bạn bè để bay thẳng về Thâm Cảng ngay lúc này. Ôn Thi Kiều xoa đầu, ngồi dậy khỏi giường. Cô nắm bắt chuẩn xác những từ khóa trọng tâm trong lời nói của cô ấy.
Trong lòng cô lập tức dâng lên một sự kháng cự:
"Chị và bạn của Thương tiên sinh chưa từng gặp mặt bao giờ…"
Thương Nhược Vi vô cùng cởi mở:
"Lần này đi rồi sẽ quen biết thôi mà."
"Có anh cả ở bên cạnh chị rồi, cứ yên tâm đi, có chuyện gì anh ấy sẽ bảo vệ chị mà."
"Chị mau nhanh nhẹn lên nhé. Nửa tiếng nữa anh ấy sẽ đến dưới lầu nhà chị để đón chị đấy. Mọi người sẽ đi bằng du thuyền, tối mốt mới về. Chị nhớ mang theo đồ bơi nhé, đến lúc đó chúng ta sẽ đi lặn ống thở."
Ôn Thi Kiều mím môi, khẽ thở dài đầy bất đắc dĩ:
"Chị không có đồ bơi."
Bây giờ cô cũng chẳng còn thời gian đi mua nữa rồi. Thương Nhược Vi không hề để tâm:
"Không sao đâu, em sẽ mang cho chị vài bộ."
Nghe giọng điệu xài tiền như nước của đại tiểu thư, cô đành day mi tâm:
"…Một bộ là được rồi."
Chuyến đi kéo dài ba ngày hai đêm, Ôn Thi Kiều thu dọn vài bộ quần áo thay đổi và đồ dùng vệ sinh cá nhân. Để tiện cho việc đi lại đường ngắn giữa Thâm Cảng và Bắc Giang vào cuối tuần, cô đã mua một chiếc vali 20 inch. Bây giờ đúng lúc có thể lấy ra dùng.
Lúc kéo vali xuống dưới lầu, chiếc Rolls-Royce quen thuộc đã đậu ở đó đợi từ lúc nào không hay. Lâm Kỳ bước xuống xe, giúp Ôn Thi Kiều cất hành lý vào cốp sau.
Cô không hề trang điểm. Trông cô còn linh động và trắng trẻo hơn cả trong bức ảnh anh thấy tối qua. Thương Mạc uể oải nhìn chằm chằm vào cô. Ánh nhìn xuyên qua cửa kính xe, ngưng đọng trên khuôn mặt dịu dàng của cô. Anh thấy cô không biết đang nói gì với Lâm Kỳ mà khóe môi lại nở một nụ cười nhạt rạng rỡ.
Thương Mạc lập tức cau mày lại.
Cô đang cười với ai vậy?
Quản gia Vệ có thể trò chuyện cùng cô một lát. Lâm Kỳ cũng có thể khiến cô tỏ ra hòa nhã vui vẻ. Chỉ có khi đối mặt với anh, cô lại giống như chim sợ cành cong, lúc nào cũng chỉ nghĩ cách làm sao để kéo giãn khoảng cách với anh.
Ánh mắt anh sầm xuống, tâm trạng trở nên không tốt cho lắm. Thương Mạc thu hồi tầm mắt. Trên WeChat liên tục hiện lên tin nhắn do Thương Nhược Vi gửi tới. Anh cũng chẳng buồn xem, trực tiếp tắt âm điện thoại rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Ôn Thi Kiều biết bệnh của anh vẫn chưa khỏi hẳn. Lúc lên xe, cô không dám phát ra tiếng động quá lớn vì sợ quấy rầy đến anh. Chiếc xe từ từ lăn bánh hướng về phía bến tàu.
Đây là bến tàu tư nhân của nhà họ Hạ, đang neo đậu rất nhiều du thuyền. Thời tiết hôm nay khá đẹp. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống mặt biển, phản chiếu những tia sáng lấp lánh lăn tăn.
Trên bến tàu có vài người đang đứng, có lẽ là đang đợi ai đó. Người đàn ông đứng ở vị trí đầu tiên từ xa đã nhìn thấy chiếc Rolls-Royce đang chạy tới. Khóe môi anh ta lập tức nhếch lên một nụ cười. Không biết anh ta đã nói gì với người bên cạnh, mà tất cả mọi người đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt nhìn chằm chằm về phía này.
Đó chắc hẳn là bạn của Thương tiên sinh rồi.
Cô hoàn toàn không quen biết ai cả.
"Lên đảo rồi thì theo sát tôi."
Giọng nói của Thương Mạc mang theo vài phần khàn khàn mệt mỏi, nhưng sự trầm ổn lại khiến người ta vô cùng an tâm. Anh nhắc nhở:
"Đám người đó không phải ai cũng là người tốt đâu. Cô hãy tránh xa bọn họ ra một chút."
Vì câu nói này của anh, Ôn Thi Kiều bất giác thẳng lưng lên, ngồi ngay ngắn lại:
"Vâng ạ."
Cô ngoan ngoãn đáp lời. Còn chưa kịp lên đảo, cô đã chủ động bám sát bên cạnh Thương Mạc. Đối diện với ánh mắt săm soi của đám đàn ông kia, cô khéo léo trốn ra phía sau lưng Thương tiên sinh.
Đám người Hạ Quân Xuyên chỉ nhìn thấy một bóng dáng trắng trẻo và khuôn mặt xinh xắn thoáng lướt qua. Thế nhưng chỉ một cái liếc nhìn này cũng đủ để lại ấn tượng sâu đậm. Hôm qua anh ta đã nhìn thấy cô ở câu lạc bộ rồi. Nhưng mấy gã đứng bên cạnh anh ta thì đây là lần đầu tiên bắt gặp. Bọn họ không thể giấu nổi vẻ kinh diễm hiện rõ trên mặt.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt cảnh cáo từ trên cao nhìn xuống của Thương tiên sinh, mấy gã kia liền im hơi lặng tiếng, không dám nhìn thêm nữa. Hạ Quân Xuyên đã biết từ lâu rằng anh bảo vệ người của mình rất kỹ.
Anh ta cũng hiểu rõ tính khí của Thương Mạc. Nếu anh mà nổi giận thì mấy người bọn họ chẳng thể nào chịu đựng nổi. Anh ta vỗ vỗ vai người bên cạnh, ra hiệu cho bọn họ đừng có làm bừa.
"Được rồi, Thương tiên sinh cũng đến rồi. Chúng ta xuất phát thôi."
Quãng đường từ bến tàu đến hòn đảo mất khoảng hai tiếng đồng hồ.
Ôn Thi Kiều vừa mới ngồi xuống sô pha chưa được bao lâu. Đột nhiên, có một gã đàn ông cầm một ly cocktail vừa pha xong tiến đến gần. Hắn ta tỏ vẻ thân thiện đưa đến trước mặt cô, ôn tồn hỏi:
"Có muốn nếm thử một chút không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)