Gần mép ao có một đài sen xanh biêng biếc.
Đúng lúc có nhân viên của câu lạc bộ đi ngang qua. Ôn Thi Kiều liền hỏi cô ấy xem có thể hái được không. Nhân viên đáp lời rất dứt khoát:
"Để tôi hái giúp cô nhé."
Thế là một đài sen tươi rói to đùng đã nằm gọn trong tay cô.
Cô bóc ra một hạt sen, lột bỏ lớp vỏ xanh non bên ngoài. Vì sợ đắng nên cô bóc luôn cả tâm sen ở giữa. Hạt sen giòn giòn, ngòn ngọt, ăn vào rất ngon.
Vào mùa hè, mẹ cô luôn mua một ít hạt sen tươi về nhà. Tâm sen pha với nước uống có thể an thần, nhưng vị đắng của nó quá nồng nên cô không thích uống cho lắm.
Ôn Thi Kiều ngồi trên hành lang, tận tâm bóc vỏ. Cô đã ăn hết hơn một nửa đài sen.
Gió đêm thổi qua nhè nhẹ, mang theo chút cảm giác mát mẻ. Cơn gió dường như cũng cuốn theo một mùi trầm hương ô mộc như có như không. Cùng với một bóng đen từ trên cao bao trùm lấy cô, hơi thở thanh lãnh kia cũng ngày càng trở nên nồng đậm hơn.
Bàn tay Ôn Thi Kiều khẽ cứng đờ.
Từ khi nào mà cô lại trở nên quen thuộc với hơi thở của Thương tiên sinh đến vậy?
Những chuyện xảy ra sau khi say rượu hôm đó vốn đã bị cô cố tình vứt ra sau đầu, nay lại cuồn cuộn ùa về. Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh, ngẩng đầu lên:
"Thương tiên sinh."
Hôm nay Thương Mạc ăn mặc không quá trang trọng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen phối với quần dài cùng màu. Ống tay áo được xắn lên đến khuỷu tay, để lộ đường nét cánh tay săn chắc đầy gợi cảm.
Có lẽ vì không phải tham gia dịp lễ trang trọng nào nên cổ áo sơ mi của anh được bung ra hai chiếc cúc. Điều này để lộ ra phần xương quai xanh trắng trẻo lúc ẩn lúc hiện. Bờ vai rộng lớn cùng vóc dáng cao ráo, cường tráng khiến cả người anh toát lên vẻ gợi cảm mang chút lười biếng. Nó tràn ngập một sức hút đầy tính xâm lược.
Anh từ trên cao rũ mắt nhìn xuống. Anh không đứng quá gần cô gái nhỏ, chỉ cất giọng nhạt nhẽo:
"Thật trùng hợp, Ôn tiểu thư đi một mình sao."
"…" Ôn Thi Kiều vội vàng đứng dậy. Trong tay cô vẫn còn cầm đài sen kia. Cô ngoan ngoãn đáp lời:
"Tôi đi cùng anh trai ạ."
Cô cảm thấy rất không được tự nhiên. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo chợt xẹt qua chút bối rối.
Ánh đèn dưới hành lang chiếu rọi làm cho những sợi tóc của cô khẽ phát ra thứ ánh sáng nhạt. Cùng với từng cử động của cô gái nhỏ, thỉnh thoảng lại có vài vệt sáng mờ ảo lọt xuống khuôn mặt cô. Điều này càng tôn lên đôi lông mày và ánh mắt dịu dàng, xinh đẹp của cô.
Ôn Thi Kiều cứ như đang bị sếp hỏi chuyện vậy. Cô bứt bứt đài sen trong tay, thành thật trả lời:
"Bọn họ vẫn đang bàn chuyện, có lẽ còn phải mất một lúc nữa."
Thương Mạc 'ừm' một tiếng. Anh cau mày, nghiêng đầu ho khẽ hai tiếng.
"Ngài ốm rồi sao?"
Trong cổ họng truyền đến cảm giác ngứa ngáy nhàn nhạt. Thương Mạc quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của Ôn Thi Kiều. Vẻ mệt mỏi lười nhác nơi đáy mắt anh hơi giãn ra. Anh đút một tay vào túi quần, trông có vẻ hờ hững nhưng lại càng thêm phần quyến rũ.
"Đều là nhờ ơn ban của Ôn tiểu thư cả."
Ôn Thi Kiều nghiêng đầu, bàng hoàng hé miệng: "?"
Anh ốm thì sao lại liên quan đến cô chứ. Rõ ràng tuần này bọn họ có gặp nhau mấy đâu, vậy mà cũng trách cô được sao?
Cái dáng vẻ rõ ràng là không phục nhưng lại phải cố nhịn xuống của cô thực sự rất đáng yêu.
Khóe môi Thương Mạc cong lên một nụ cười ôn hòa. Dù đang ốm nhưng trên người anh vẫn khó giấu được vẻ cao quý và thanh tao. Anh mân mê chiếc bật lửa kim loại trong tay, khẽ nhướng mí mắt lên:
"Đêm khuya sương lạnh, sau khi đưa Ôn tiểu thư về nhà xong thì tôi liền đổ bệnh."
"…" Ôn Thi Kiều hoàn toàn cạn lời.
Một trận nóng ran bốc lên mặt, cô bất giác cắn chặt môi lại. Đột nhiên, cô nghe thấy giọng nói của người đàn ông truyền đến, trầm ấm và khàn khàn y như đêm hôm đó.
"Đừng cắn."
Trong chớp mắt, đáy lòng Ôn Thi Kiều như bị một tảng đá lớn nện xuống, dấy lên những đợt sóng to gió lớn.
Hàng mi của cô run rẩy, hơi thở trở nên nặng nề. Cô chỉ cảm thấy tim mình đang đập vô cùng mãnh liệt. Cô ngây ngẩn nhìn khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh. Khung cảnh này dường như đang chồng chéo lên dáng vẻ mang theo chút cưng chiều của anh vào đêm hôm đó.
Giọng nói của Lưu Kha bất thình lình vang lên từ đằng xa.
"Tiểu Kiều, anh trai cô bảo tôi đến gọi cô về kìa."
Cô chợt bừng tỉnh, vội vã thu hồi ánh nhìn. Sau khi bỏ lại một câu "Tạm biệt Thương tiên sinh", cô liền chuồn mất hút.
Thương Mạc bình tĩnh đứng đó, nhìn bóng lưng của cô khuất dần khỏi tầm mắt. Anh thong thả cất chiếc bật lửa đi. Sắc mặt anh khiến người ta không thể nào đoán thấu.
Quả thực là anh đã đổ bệnh vào đêm hôm đó, nhưng chỉ là vì anh đã đi tắm nước lạnh mà thôi.
Anh mang vẻ mặt lạnh lùng híp mắt lại. Đường ranh giới hàm dưới sắc bén khẽ nhếch lên, anh lạnh lùng cất lời:
"Vẫn chưa nhìn đủ sao?"
Hạ Quân Xuyên cười mỉm bước ra từ trong rừng trúc. Anh ta nhướng mày với vẻ cà lơ phất phơ, dường như vẫn còn chưa xem đã thèm:
"Lần đầu tiên nhìn thấy Thương tiên sinh theo đuổi con gái, thật sự rất thú vị."
Đúng là chuyện mới mẻ. Nhưng mà các thiên kim danh viện ở Thâm Cảng sắp phải đau lòng rồi đây.
Hiếm lắm mới tóm được cơ hội khiến anh phải chịu ấm ức, Hạ Quân Xuyên cố tình châm chọc:
"Nhưng mà cô gái người ta hình như rất sợ anh. Cô ấy hoàn toàn không có chút tình cảm nào với anh cả."
Trong tầm mắt, Thương Mạc tỏ ra vô cùng hờ hững. Sự độc đoán và kiêu ngạo lạnh lùng từ trong xương tủy anh lờ mờ bộc lộ ra bên ngoài.
Anh cười như không cười, đáp lại:
"Vậy thì sao."
Hạ Quân Xuyên khựng người lại. Anh ta thầm cảm thán trong lòng. Cô gái kia xong đời rồi. Một khi đã bị Thương Mạc nhắm trúng, thì đừng hòng chạy thoát khỏi lòng bàn tay của anh.
Anh ta im lặng vài giây rồi nói:
"Xem ra Thương tiên sinh đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi."
Suy cho cùng, những thứ anh muốn có, làm gì có thứ nào mà anh không lấy được cơ chứ.
Ở một diễn biến khác.
Lưu Kha tò mò nhìn chằm chằm người đàn ông cách đó không xa thêm vài cái.
Mặc dù nhìn không quá rõ ràng, nhưng anh ta vẫn có thể nhận ra từng cử chỉ của người đàn ông kia đều toát lên khí chất cao quý khó tả.
Anh ta xoay người bước nhanh đuổi theo Ôn Thi Kiều. Anh ta lo lắng hỏi han:
"Người đàn ông vừa nói chuyện với cô là ai vậy? Hai người có quen biết nhau sao? Cô có chuốc lấy rắc rối gì không đấy?"
Ôn Thi Kiều lắc đầu. Hơi thở của cô dần bình ổn trở lại:
"Là phụ huynh học sinh của tôi. Bọn tôi tình cờ gặp nhau nên có nói hai ba câu thôi."
"Ra là vậy." Lưu Kha lúc này mới yên tâm.
Anh ta lại nói thêm một câu:
"Trông ngài ấy vô cùng cao quý. Thảo nào ngài ấy có thể thuê cho cô một căn nhà tốt đến như vậy."
Còn không phải sao, ngài ấy còn trả cho cô mức lương một nghìn bảng Anh mỗi giờ nữa cơ mà.
Ôn Thi Kiều không nói quá nhiều về chuyện này. Cô lập tức chuyển chủ đề:
"Anh trai tôi bảo anh đến tìm tôi làm gì vậy? Sắp chuẩn bị về rồi sao?"
Lưu Kha gật đầu:
"Ngày mai còn có sự kiện thương mại nữa. Anh trai cô vừa mới lết ra khỏi vùng núi sâu, lại còn liên tục phải quay phim vào ban đêm. Cậu ấy cần phải nghỉ ngơi cho tử tế."
Ôn Hi bận rộn đến mức không có cả thời gian để dắt Phúc Phúc đi dạo. Vừa hay Kỷ Hoài Niên đang huấn luyện võ thuật ở Lạc Sơn, anh ấy cũng sắp vào đoàn phim để quay. Gần đây Phúc Phúc đều do anh ấy chăm sóc.
Bọn họ đưa Ôn Thi Kiều về nhà trước.
Ngày mai Ôn Hi sẽ không có thời gian để ăn cơm cùng cô nữa. Tham gia sự kiện xong, anh ấy phải vội vã ra sân bay để quay lại đoàn phim.
Trên xe, anh ấy có hỏi thăm xem công việc của cô dạo này thế nào, người nhà họ Thương có dễ sống chung hay không. Ôn Thi Kiều đều trả lời từng câu một. Cuối cùng, ngay trước khi xuống xe, Ôn Hi lại mắng cô là đồ ăn cháo đá bát.
Ôn Thi Kiều: "? Anh không sao đấy chứ."
Anh trai cô nở nụ cười vô cùng gợi đòn:
"Có thời gian thì nhớ đến đoàn phim thăm anh, tiện thể giúp anh chăm sóc Phúc Phúc nhé."
"Giúp anh chăm sóc Phúc Phúc mới là mục đích chính đúng không."
Ôn Hi không hề phủ nhận. Anh ấy cười tủm tỉm:
"Được rồi, em về đi."
Đi đến bên ngoài sảnh đón khách, Ôn Thi Kiều ngoái đầu nhìn lại. Chiếc xe vẫn chưa rời đi. Ôn Hi đang ngồi trong xe, một tay chống cằm, lười biếng vẫy tay chào cô.
Về đến nhà, sau khi gặp được Ôn Hi thì tâm trạng của cô cũng coi như không tồi. Tẩy trang và tắm rửa xong xuôi, cô đeo chiếc băng đô hình con ếch xanh vừa mới mua lên đầu. Cô đứng trước gương chụp một bức ảnh rồi đăng lên vòng bạn bè.
"Hỡi loài người, chú ếch nhỏ chúc các bạn ngủ ngon."
Đương nhiên là cô không quên chặn luôn Thương tiên sinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
