Vậy Sau Này Hai Chúng Ta Là Bạn Tốt Rồi
“Nếu không đến lúc đó con ăn đòn thì chớ, cô ấy còn đòi ly hôn với con nữa!”
“Nếu con mà ly hôn, thì thành đàn ông hai đời vợ rồi, đến lúc đó tìm vợ nữa, thì chỉ có thể tìm người đã từng gả chồng thôi.”
“Đến lúc đó người ta không chừng còn dắt theo hai ba đứa con qua đây, con làm bố dượng người ta, mẹ làm bà nội kế người ta.”
Ánh mắt chạm đến Cố Ngân Phượng và Cố Tiểu Hoa, Cố Yến Lễ cũng không tha cho hai người họ: “Hai người làm bà cô kế người ta!”
“Con ruột, mọi người có sai sót một chút không sao, làm mẹ kế người ta, thì không thể có một chút xíu sai sót nào được, đến lúc đó người ta chắc chắn sẽ nói lén sau lưng mọi người là bà nội kế độc ác,” Sau đó ánh mắt rơi trên mặt hai chị em Cố Ngân Phượng và Cố Tiểu Hoa, “Bà cô kế độc ác!”
Cố Ngân Phượng: “...”
Cố Tiểu Hoa: “...”
“Mọi người thì khác, đặc biệt là mẹ, mẹ, mẹ đã từng này tuổi rồi, đến lúc đó cô ấy mà đánh mẹ, mẹ khóc cũng không lết ra được đến cổng sân mà khóc đâu, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi.” Anh nhìn chằm chằm Chung Mỹ Tiên nói.
Bị Chung Mỹ Tiên nhìn chằm chằm đến mức rùng mình một cái.
Cuối cùng, nhớ ra điều gì đó, gật đầu: “Biết... biết rồi.”
Ôn Đường vẫn chưa biết, Cố Yến Lễ đã dựng lên hình tượng không thể trêu vào cho cô trước mặt mẹ chồng và các bà cô bên chồng rồi.
Cố Ngân Phượng không cam tâm, “Mẹ lớn tuổi rồi, cậu còn trẻ trung thế này, cậu còn là lãnh đạo bộ đội, nó có thể đánh lại cậu sao?”
Cố Yến Lễ dành cho bà chị hai ánh mắt không mấy mặn mà: “Thế nếu em đánh cô ấy một trận, đánh rơi mất đứa con trong bụng cô ấy thì sao?”
Anh lại hỏi Chung Mỹ Tiên: “Mẹ, mẹ đồng ý để con đánh rơi cháu đích tôn của mẹ không?”
Ánh mắt giận dữ của Chung Mỹ Tiên lập tức dồn về phía cô con gái thứ hai của mình.
Cố Ngân Phượng vẫn lẩm bẩm: “Làm gì mà mang thai nhanh thế?”
Cố Yến Lễ mặt không biến sắc, mặt dày nói: “Chị hai, chị nghi ngờ em sao?”
Cố Ngân Phượng: “...”
Cố Tiểu Hoa kéo kéo áo Cố Ngân Phượng, ra hiệu cho cô ta mau đừng nói nữa.
Cố Ngân Phượng cũng đành ú ớ, cúi đầu xuống, không mở miệng nữa.
Cô ta thực sự là không tiếp lời được a!
Cậu em trai này của cô ta từ nhỏ đã là một kẻ ngang ngược, không phục bất kỳ ai quản giáo, lại còn nói chuyện thích nghẹn họng người ta, cả con người cậu ta hành sự vốn đã không tuân theo giáo điều.
Cậu ta từ nhỏ đã là người không nhường nhịn ai, cậu ta mới mặc kệ chị là chị ruột, hay là bố đẻ, cậu ta tóm được ai là chửi người đó, hành sự còn không kiêng nể gì.
Chỉ là sau này đi bộ đội rồi, rất ít khi ở nhà, về nhà cũng rất ít nói chuyện, cô ta đều quên mất cái mặt không kiêng nể gì này của cậu ta rồi.
Cố Ngân Phượng không nói chuyện nữa, Cố Yến Lễ lại nhìn hai người kia, cũng không có ý định phát biểu ý kiến nữa, Cố Yến Lễ hài lòng rồi, “Em đã kết hôn rồi, thì chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn, càng không muốn làm bố dượng người ta, cũng không muốn con em nhận người khác làm bố, thế nên mọi người ai mà cản trở em, đừng trách em không nhận người đó,” Lời anh nói đến đoạn sau, thần sắc bất giác trở nên nghiêm túc.
Chung Mỹ Tiên gật đầu: “Biết... biết rồi.”
“Ừm, con đi hâm cơm cho cô ấy.”
Chính vì câu nói này, Cố Ngân Phượng còn muốn nói thêm, nhưng đã bị Cố Tiểu Hoa kéo lại.
Đợi anh vào bếp, Cố Ngân Phượng mới nhịn không được lên tiếng: “Hai người cũng thật là, sao không ai giúp tôi nói một câu?”
Cố Tiểu Hoa lại kéo cô ta một cái, “Thôi đi, chị còn không biết tính thằng út sao, nó là đứa dễ nói chuyện à?”
“Nó cũng chỉ là mấy năm nay không ở nhà thôi, nếu không chỉ nội chuyện hôm nay, nó có thể chọc thủng trời, chị có tin không?”
“Với lại, chị nhìn mặt nó bị cắn kìa, nói là trên người vẫn còn,” Cố Tiểu Hoa ngước mắt nhìn về hướng phòng tân hôn một cái: “Cô em dâu này cũng không phải là người dễ nói chuyện đâu.”
“Thôi bỏ đi!”
“Vậy... sau này cứ để nó như thế?”
“Thế không thì sao?”
“Chị không nghe thấy lời hai đứa nó nói sao?”
“Ở nhà mẹ đẻ đã không phải là người dễ nói chuyện rồi, chọc giận chúng nó, bố chồng mẹ chồng cũng dám đánh,” Cố Tiểu Hoa chỉ chỉ Chung Mỹ Tiên: “Mẹ mình đã từng này tuổi rồi, nó mà đánh mẹ mình, mẹ mình sao chịu nổi a!”
Cố Ngân Phượng: “...”
Hình như đúng là phải ngậm miệng lại thật.
Bên phía nhà họ Cố, Cố Yến Lễ tuyên truyền như vậy, là không ai dám nghĩ đến chuyện chạm vào xui xẻo của Ôn Đường nữa.
Bên phía nhà họ Lâm, đám người Cố Kim Phượng đi hết rồi, mới nghĩ đến chuyện nói, “Dì út cháu chắc chắn không phải cố ý đâu, sao có thể vì chuyện này mà đòi ly hôn chứ,” Cố Kim Phượng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn có chút canh cánh trong lòng.
Theo bà ta thấy, chỉ là một chuyện nhỏ, Trì Nguyệt hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy, khiến mọi người đều không vui.
Trì Nguyệt nghe ra được sự oán trách của bà ta, Trì Nguyệt cũng không phải là tính cách chịu đựng cục tức, lập tức nói: “Vâng, tối nay bố mẹ đi ngủ, con cũng sang phòng hai người dạo chơi, đúng rồi, buổi tối lúc hai người đi ngủ, đừng cài then cửa nhé!”
“Nửa đêm con qua đó.”
Cố Kim Phượng: “...”
Bà ta trừng lớn hai mắt, không dám tin đây là lời một cô con dâu mới nói ra.
Con dâu mới đều là những người da mặt mỏng a, người khác mà trêu chọc một câu là có thể đỏ mặt nửa ngày, sao chuyện này...
Đến nhà bà ta, tất cả những điều này lại trực tiếp đảo ngược lại thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


