Con Làm Bố Dượng Người Ta, Mẹ Làm Bà Nội Kế Người Ta
Nhân lúc hai người đang nói chuyện, Cố Yến Lễ lên tiếng rồi: “Chị ba, xin lỗi người ta đi.”
“Còn chị hai nữa, sau này các chị vào phòng người khác em không quản, nhưng vào phòng em, thì phải gõ cửa trước.”
“Nhưng không có việc gì, thì đừng gõ.” Cố Yến Lễ lại bổ sung thêm một câu.
Cố Ngân Phượng nghe thấy lời này liền muốn biện bạch: “Chị chính là nghĩ, hiếm khi mới về muốn nói chuyện với em dâu, chị...”
Ôn Đường nhìn cô ta cười: “Chị hai hiếm khi mới về thăm tôi, không mang cho tôi chút đồ gì sao?”
“Chị chỉ có mỗi một đứa em dâu là tôi thôi đấy, chị về nhà mẹ đẻ không nghĩ đến tôi chút nào sao?”
Ôn Đường: Cô thực sự không phải là loại người thích chiếm tiện nghi của người khác, nhưng người khác cũng đừng hòng chiếm tiện nghi của cô, trên miệng lưỡi cũng không được.
Muốn nắm thóp cô, không cho cô ngủ nướng, thì cứ nói thẳng, nói cái gì mà nghĩ đến cô?
Ôn Đường hỏi câu này, Cố Ngân Phượng ngớ người ra.
Cái này, theo lý mà nói, về nhà mẹ đẻ tốt nhất là nên mang theo chút đồ, nhưng hôm kia em trai cô ta kết hôn cô ta vừa mới về, lúc này lại không phải lễ tết gì, cô ta lấy đồ gì mà mang?
Bản thân cô ta cũng phải sống qua ngày chứ!
Chuyện này vốn dĩ nếu là người giữ thể diện thì sẽ không nói ra câu này, nhưng cô em dâu này của cô ta...
Cố Ngân Phượng lúc này muốn tự tát mình một cái, cô ta mở miệng làm cái gì cơ chứ!
“Dì ba xin lỗi cháu.”
Trì Nguyệt còn hỏi bà ta: “Dì ba thực sự cho rằng mình sai rồi sao?”
Cố Tiểu Hoa gật đầu: “Đúng, thật đấy, thực sự biết sai rồi.”
Trì Nguyệt giơ tay lau vệt nước mắt không tồn tại trên khóe mắt: “Được, dì ba đã biết mình sai rồi, vậy cháu cũng không tính toán nữa.”
Cố Tiểu Hoa: “...”
Trì Nguyệt còn tiếp tục: “Cháu không phải là người hẹp hòi, dì ba đã thành khẩn xin lỗi cháu rồi, cháu cũng bụng dạ tể tướng có thể chèo thuyền, thì... tạm thời không ly hôn nữa.”
“Cháu vẫn sẽ sống tử tế với Cảnh Thâm.”
Ôn Đường đợi cô nói xong, lập tức tiếp lời: “Nói cứ như ai hẹp hòi lắm ấy, cậu không ly hôn thì tôi cũng không ly hôn, nói cứ như trong bụng ai không thể chèo thuyền ấy, tôi còn chèo giỏi hơn cậu.”
Ôn Đường nói xong, nháy mắt thật nhanh với Trì Nguyệt trong phòng, sau đó quay người xỏ giày lẹp xẹp bắt đầu đi về phía nhà họ Cố ở phòng bên cạnh.
Cố Yến Lễ lập tức đi theo, đợi đến sân phòng bên cạnh liền lập tức nắm lấy tay người ta, sau đó dắt một mạch về phòng, vào phòng, đóng cửa lại, ôm người vào lòng, Cố Yến Lễ cụp mắt hỏi: “Ly hôn? Hửm?”
Ôn Đường vẫn đang nghĩ xem nên trả lời thế nào...
“Bốp,” mông bị đánh một cái.
Cảm giác đàn hồi rất tốt, Cố Yến Lễ vô cùng muốn đánh thêm cái nữa, nhưng sợ đánh người ta tức giận.
Nhưng sự thật là đánh một cái, Ôn Đường cũng tức giận rồi.
Cố Yến Lễ dùng lực tay ngược lại không nỡ dùng sức lắm.
Nhưng mà, Ôn Đường cảm thấy thế này cũng quá bắt nạt người ta rồi, có khác gì trẻ con làm sai bị đánh đòn đâu.
Cảm thấy không có gì khác biệt, Ôn Đường kiễng chân lên cắn một cái vào cằm anh.
Cô cũng chẳng khách sáo, cắn một cái, trên cằm Cố Yến Lễ lưu lại một dấu răng rõ mồn một.
“Cho anh đánh tôi này.”
“Lần sau còn dám nữa không?”
Cố Yến Lễ lập tức lắc đầu: “Không dám nữa.”
“Biết sai chưa?”
“Ừm, biết rồi.”
“Xin lỗi!”
“Xin lỗi!”
Ôn Đường vẫn cảm thấy có chút giận dữ khó tiêu, nhưng Cố Yến Lễ vì để dỗ người, tư thế hạ rất thấp, “Thực sự biết sai rồi.”
Anh vừa nói vừa hơi nghiêng mặt về phía trước, “Nếu em cảm thấy giận khó tiêu, có thể cắn thêm cái nữa.”
“Hứ, mới không thèm cắn anh.”
Cô không cắn, Cố Yến Lễ lại cúi đầu cắn nhẹ một cái lên môi cô, “Anh đi hâm cơm cho em, lát nữa ra ngoài ăn, hay là anh bưng vào?”
“Ra... ra ngoài đi,” Cô quả thực là hơi đói rồi, trong chuyện này cũng không cố chấp làm mình làm mẩy với Cố Yến Lễ nữa.
Làm mình làm mẩy gì thì cũng không thể làm lỡ việc ăn cơm được a!
Dù sao thì thời đại này làm gì có trà sữa, lẩu, đồ ăn ngoài, đồ nướng, nếu không ăn cơm, thì thực sự chỉ có nước nhịn đói.
Ôn Đường nghĩ vậy, nhịn không được đưa tay sờ sờ bụng mình, chẳng cần cố ý kiểm soát ăn uống, ước chừng ở thêm một thời gian nữa, cô có thể từ vóc dáng hiện tại này, gầy thêm một tầm cao mới.
Dù sao thì cô còn có tật kén ăn nữa chứ!
Càng khó sống hơn.
Cố Yến Lễ thấy cô sờ bụng, tưởng cô đói lắm rồi, không nói thêm lời nào, quay người ra khỏi phòng, “Một lát là xong ngay.”
Lúc Cố Yến Lễ đi ra ngoài, vừa vặn chạm mặt ba mẹ con Cố Ngân Phượng, Cố Tiểu Hoa và Chung Mỹ Tiên từ phòng bên cạnh về.
Chung Mỹ Tiên liếc mắt một cái đã nhìn thấy dấu răng mới tinh trên cằm con trai, nhìn thấy rồi, Chung Mỹ Tiên liền vội vàng qua đó nắm lấy cánh tay con trai, hỏi: “Nó...” Bà liếc nhìn phòng tân hôn của con trai một cái, hơi hạ thấp giọng xuống một chút: “Đánh con à?”
Cố Yến Lễ trước tiên là sững sờ, thấy đám người Chung Mỹ Tiên đều nhìn chằm chằm vào cằm mình, Cố Yến Lễ nhớ ra điều gì đó, mí mắt sụp xuống, trên khuôn mặt cương nghị hiện lên một tia tủi thân không thể nói thành lời.
Chung Mỹ Tiên nhìn dáng vẻ tủi thân đó của con trai, đừng nói là xót xa đến nhường nào, “Sao lại có thể đánh con chứ?”
Bà vừa nói, giọng nói bất giác cao lên, Cố Yến Lễ giơ tay ra hiệu cho bà nhỏ tiếng: “Suỵt, mẹ mà to tiếng thêm chút nữa, lát nữa con vào trong lại phải ăn đòn đấy.”
Anh vừa nói, còn chỉ chỉ vào vị trí cánh tay và trước ngực, “Đây là những chỗ mọi người nhìn thấy, trên người vẫn còn, con sẽ không cởi quần áo cho mọi người xem đâu,” Anh nói rồi thở dài một tiếng: “Haiz, mọi người đừng có gây chuyện cho con nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


