"Sáng nay. Em biết anh bận việc nên ban ngày không muốn làm phiền." Chung Vũ Nhu đáp lời, hai tay ôm lấy cổ anh ta, tiếp tục thể hiện sức quyến rũ: "Anh đừng hỏi nhiều chi tiết quá, tóm lại cứ tin em là được. Đưa em một triệu, chúng ta đuổi khéo cô ta đi là có thể quang minh chính đại ở bên nhau rồi."
Tô Vân Phàm không tin: "Em đừng để bị lừa. Với tính cách của Lâm Tịch Vy, không đời nào cô ta lại để chúng ta yên dễ dàng như thế đâu." Sắc mặt anh ta nghiêm nghị hơn, dù sao anh ta cũng quá hiểu vợ mình.
"Ôi dào, không đâu mà. Anh cũng không nghĩ xem hiện giờ cô ta đang khốn đốn thế nào. Con bệnh nặng cần tiền, thằng em gây tai nạn cũng cần tiền. Anh còn chưa biết đâu, sáng nay bố mẹ cô ta đến bệnh viện, định lén bế đứa bé đi để bắt bệnh viện trả lại tiền đặt cọc đấy. Sau đó đứa bé bị giữ lại, bà mẹ vợ thiên vị của anh còn quỳ xuống trước mặt mọi người ép Lâm Tịch Vy bỏ tiền cứu em trai kìa." Chung Vũ Nhu kể lại đầy sống động.
Tô Vân Phàm nghe xong trợn tròn mắt, kinh ngạc hỏi: "Sao em biết những chuyện này?"
"Em cũng sợ Lâm Tịch Vy lừa mình nên chiều nay có ghé qua bệnh viện một chuyến, nghe mấy y tá bàn tán đấy." Chung Vũ Nhu thở dài, tỏ vẻ đồng cảm giả tạo: "Nên cô ta cũng rất tội nghiệp, bị dồn đến đường cùng rồi. Giờ chỉ cần có tiền, bảo làm gì cô ta cũng chịu."
Tô Vân Phàm im lặng, rõ ràng vẫn còn nghi hoặc, một lát sau mới nói: "Nhưng kể cả thế, cô ta cũng nên đòi tiền anh mới phải."
"Chẳng phải cô ta đòi rồi đó sao? Tại anh không cho đấy chứ." Chung Vũ Nhu chớp chớp mắt, nhắc nhở anh ta: "Lý do cô ta bảo em đưa tiền là vì cô ta cho rằng em đã phá hoại hôn nhân của hai người. Cô ta muốn em bỏ tiền ra để mua lại sự tự do cho anh đấy." Nói xong, Chung Vũ Nhu nở nụ cười đầy vẻ ngại ngùng giả vờ: "Nhưng em làm gì có nhiều tiền thế, nên chỉ đành nhờ anh giúp thôi."
Tô Vân Phàm vẫn chưa chịu tỏ thái độ.
"Vân Phàm... anh luôn miệng nói yêu em, chẳng lẽ chút tiền này cũng không nỡ đưa sao? Vả lại tiền này có phải em lấy đâu, đây là để đổi lấy cuộc sống hạnh phúc sau này của chúng ta mà."
Chung Vũ Nhu dốc hết vốn liếng nũng nịu, ôm chặt lấy anh ta mà thỏ thẻ thuyết phục.
Tô Vân Phàm cuối cùng cũng mủi lòng, hỏi: "Vậy ngoài một triệu ra, cô ta còn yêu cầu gì khác không?"
"Hết rồi, quyền nuôi con thuộc về cô ta. Cô ta nói thỏa thuận ly hôn sẽ do chúng ta soạn, cô ta chỉ việc ký tên. Tiền trao cháo múc, cô ta có thể đến Cục dân chính bất cứ lúc nào."
Nghe Lâm Tịch Vy dứt khoát như vậy, Tô Vân Phàm ngược lại nảy sinh tâm lý không nỡ.
Dù sao hai người cũng là vợ chồng bốn năm, ít nhiều vẫn có tình nghĩa.
Chưa kể Lâm Tịch Vy không chỉ xinh đẹp mà còn rất được việc. Công ty anh ta mấy lần gặp rắc rối đều nhờ cô ra tay giải quyết.
Thấy nũng nịu không xong, Chung Vũ Nhu chuyển sang ăn vạ gây áp lực, vừa gào khóc buộc tội vừa đấm thùm thụp vào người anh ta.
"Nếu anh không nỡ bỏ cô ta thì cút về đi, mặc kệ mẹ con tôi tự sinh tự diệt, không cần anh phải ban ơn giả tạo!"
Phát tiết xong, Chung Vũ Nhu nước mắt ngắn dài đứng dậy xuống giường, hầm hầm định bỏ đi.
"Tiểu Nhu!" Tô Vân Phàm cuống cuồng, vội vàng kéo tay cô ta lại, hạ quyết tâm: "Được, anh đưa em một triệu, anh sẽ ly hôn với cô ta."
Chung Vũ Nhu nín khóc, quay đầu lườm nguýt: "Khi nào?"
"Em muốn... khi nào?"
"Tất nhiên là càng sớm càng tốt! Mai đi ly hôn luôn."
Tô Vân Phàm không phản đối, coi như đã đồng ý.
…
Khi nhận được điện thoại của Chung Vũ Nhu, Lâm Tịch Vy biết tiền đã nằm trong tầm tay.
"Mười giờ sáng nay, gặp nhau ở cổng Cục dân chính." Chung Vũ Nhu giữ thái độ bề trên, trực tiếp ra lệnh.
Nhưng lúc đó cô đang ở công ty, trong tay một đống công việc.
"Không kịp." Cô dứt khoát từ chối.
Dù sao bây giờ người sốt sắng là Chung Vũ Nhu, cô ta đang cuống cuồng muốn ngồi vào vị trí cô Tô.
"Chẳng phải hôm qua cô nói chỉ cần tiền vào là cô sẵn sàng bất cứ lúc nào sao?" Quả nhiên Chung Vũ Nhu đã cuống lên.
"Nhưng giờ tôi không đi được."
"Vậy khi nào cô mới rảnh? Cô đừng có mà lật lọng đấy."
Lâm Tịch Vy nhẩm tính lịch trình làm việc hôm nay đã kín mít, bèn đáp: "Hay là sáng mai tám rưỡi, Cục dân chính mở cửa là làm luôn."
Như vậy cô chỉ cần đi làm muộn một tiếng, tối ở lại làm bù là xong.
"Lại phải đợi đến mai?" Chung Vũ Nhu sợ đêm dài lắm mộng lại có biến, giọng điệu hằn học hỏi: "Lâm Tịch Vy, cô không định chơi khăm chúng tôi đấy chứ?"
Lâm Tịch Vy bật cười: "Giờ tôi đang là người đi cầu xin các người, tôi lấy tư cách gì mà giở trò."
Cô cố ý hạ mình xuống để Chung Vũ Nhu được dịp đắc thắng hất hàm.
"Hừ, cô biết thế là tốt! Vậy tám rưỡi sáng mai, nếu cô không đến, tôi sẽ đến tận bệnh viện tìm cô."
Quăng lại một câu dọa dẫm, Chung Vũ Nhu đắc ý cúp máy.
Lâm Tịch Vy đặt điện thoại xuống, ánh mắt quay lại màn hình máy tính, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt.
Nghĩ đến việc Tô Vân Phàm vứt bỏ mình để chọn một kẻ đầu óc bã đậu như thế, cô bỗng thấy nực cười và sảng khoái.
Ở bên loại phụ nữ này, cô sẽ chờ xem cái kết tự làm tự chịu của anh ta.
…
Tại bệnh viện, bác sĩ tiến hành kiểm tra định kỳ cho Tuấn Tuấn và lấy máu đầu ngón tay.
Nhóc con rất dũng cảm, lúc kim đâm vào cũng không hề kêu ca nửa lời.
Chị Hồng hơi thắc mắc: "Hôm nay cũng phải lấy máu sao?"
"Phải, kiểm tra công thức máu thường quy một chút." Bác sĩ đáp, không quên khen ngợi Tuấn Tuấn ngoan ngoãn.
Cùng lúc đó, tại phòng chẩn trị của tòa nhà khác trong bệnh viện, Tần Gia Mặc cũng vừa lấy xong mẫu máu.
"Tôi muốn có kết quả nhanh nhất có thể, tốt nhất là ngay trong hôm nay."
Bác sĩ phụ trách gật đầu: "Được, mẫu sẽ được gửi tới phòng thí nghiệm ngay, có kết quả tôi sẽ báo cho anh ngay lập tức."
Tần Gia Mặc gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng.
Hàn Duệ theo sát bên cạnh, anh quay lại nhìn một cái, hỏi: "Người tôi bảo cậu sắp xếp để bảo vệ đứa bé đã đến chưa?"
Hàn Duệ gật đầu: "Anh vừa dặn là tôi đã thu xếp ngay, hiện tại tầng đó của tòa Nam đang rất an toàn."
Mặc dù bí ẩn về thân phận của Tuấn Tuấn vẫn chưa được giải đáp, nhưng trong tiềm thức, Tần Gia Mặc đã mặc định đó là cháu ruột mình.
Xét thấy bố mẹ Lâm Tịch Vy quá không ra gì, để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn, Tần Gia Mặc đã phái người canh gác trong bóng tối để đảm bảo an toàn cho đứa bé.
Lòng vẫn còn vướng bận, trước khi đi anh lại lên lầu, đứng ngoài hành lang nhìn con qua ô cửa kính.
Trên giường bệnh, Tuấn Tuấn đang chăm chú lật xem truyện tranh, chị Hồng ngồi bên cạnh thi thoảng lại trò chuyện, giải thích nội dung cho cậu bé.
Tần Gia Mặc thẫn thờ nhìn cậu bé, trong mắt trào dâng những tia ấm áp xen lẫn sự xót xa thầm kín.
"Thân phận của bảo mẫu đã kiểm tra kỹ chưa? Có đáng tin không?" Tần Gia Mặc trầm giọng hỏi.
Hàn Duệ nhìn vào trong phòng, báo cáo: "Đã kiểm tra rồi ạ, là người địa phương, nhà ở ngoại ô, làm từ lúc đứa bé mới một tuổi. Cô Lâm rất tin tưởng cô ấy."
Tần Gia Mặc không nói gì, nhìn thêm một lát rồi xoay người rời đi.
…
Giờ nghỉ trưa, Lâm Tịch Vy vẫn như thường lệ đến bệnh viện thăm con.
Nào ngờ vừa đến dưới sảnh khu nội trú, cô nhận được điện thoại của Tô Đại Cường - bố của Tô Vân Phàm.
Đối mặt với ông bố chồng sống một mình này, Lâm Tịch Vy cân nhắc rồi vẫn dành cho ông sự tôn trọng cơ bản.
"Alo, bố."
Đầu dây bên kia, Tô Đại Cường gầm lên với giọng oang oang: "Lâm Tịch Vy, nghe nói cô định ly hôn với Vân Phàm? Còn định giành cả quyền nuôi cháu nội tôi nữa?"
Nghe giọng điệu không mấy thiện chí, sự khách sáo trên mặt Lâm Tịch Vy cũng biến mất.
Cô lạnh lùng đáp trả: "Là con trai bố muốn ly hôn với con, còn về cháu nội bố, cũng là anh ta ghét bỏ không muốn nhận. Tất nhiên, dù anh ta có muốn, con cũng sẽ không bao giờ đồng ý."
"Cô dựa vào đâu! Cháu tôi là độc đinh của nhà họ Tô, bắt buộc phải ở lại nhà họ Tô!"
Lâm Tịch Vy bị tiếng gầm rú trong điện thoại làm cho nhức tai, lông mày nhíu chặt lại.
"Bố đi mà bàn bạc chuyện này với Tô Vân Phàm, gào thét với con cũng vô ích thôi." Quăng lại một câu, cô dứt khoát trực tiếp cúp máy.
Sự việc xảy ra đã một tuần, giờ Tô Đại Cường mới nhận được tin, xem ra là Tô Vân Phàm cố tình giấu giếm.
Nhưng giấy không gói được lửa, e rằng hôm nay sẽ có một màn kịch hay đây.
Quả nhiên Lâm Tịch Vy vừa lên lầu, còn chưa kịp bước vào phòng bệnh thì Tô Vân Phàm đã gọi điện thoại tới.
"Alo..." Giọng cô vẫn lạnh như tiền.
"Cô có ở bệnh viện không? Bố tôi đòi gặp Tuấn Tuấn bằng được, chúng tôi chuẩn bị qua đó một chuyến. Còn nữa, Tiểu Nhu nói cô đã đồng ý sáng mai đến Cục dân chính làm thủ tục, vậy trưa nay gặp nhau một lát để bàn cho dứt điểm chuyện ly hôn." Tô Vân Phàm dùng giọng điệu bàn công việc.
Lâm Tịch Vy nói: "Chuyện này không cần đâu nhỉ? Thỏa thuận ly hôn tùy các người soạn."
"Vy Vy..." Tô Vân Phàm đột nhiên đổi giọng dịu dàng, gọi lại tên thân mật với tông giọng trầm thấp đầy tình cảm: "Chúng ta dù gì cũng là vợ chồng bấy lâu, mấy năm qua sống với nhau cũng coi là vui vẻ, tôi không muốn ly hôn mà lại ầm ĩ khó coi như thế này."
Lâm Tịch Vy không nhịn được cười lạnh: "Nếu anh còn chút lương tâm thì làm ơn sống cho giống con người một chút, trực tiếp ra đi tay trắng đi. Ngoài điều đó ra, mọi lời anh nói đều là giả tạo, ghê tởm."
Tô Vân Phàm vốn định dùng thái độ nhẹ nhàng để Lâm Tịch Vy mủi lòng, biết đâu cô lại đổi ý níu kéo anh ta.
Nào ngờ Lâm Tịch Vy lại đáp trả như vậy, anh ta lập tức trở mặt: "Tịch Vy, tôi vẫn thích dáng vẻ thấu tình đạt lý trước kia của cô hơn, bộ mặt hằn học hiện giờ của cô thật khiến người ta phát ngấy."
Lâm Tịch Vy giận đến bật cười: "Tô Vân Phàm, ai cần anh thích chứ? Được anh thích đối với tôi mà nói là một sự nhục nhã."
Cô vừa dứt lời, đầu dây bên kia tức đến nghẹn họng, không nói thêm được câu nào mà cúp máy cái rụp.
Lâm Tịch Vy hạ điện thoại xuống, nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ: "Súc sinh."
Cô đẩy cửa bước vào, Tuấn Tuấn thấy mẹ đến liền vui mừng dang rộng vòng tay gọi "Mẹ ơi".
Hai mẹ con quấn quýt ôm lấy nhau."Sáng nay cục cưng có nhớ mẹ không nào?"
"Có ạ, con luôn muốn gọi điện cho mẹ, nhưng dì Hồng nói mẹ phải làm việc, bận lắm ạ."
"Ừ, đúng là mẹ hơi bận thật, nhưng lần sau nếu Tuấn Tuấn nhớ mẹ quá thì vẫn có thể gọi điện cho mẹ."
"Dạ."
Lâm Tịch Vy xoa đầu trọc của con, nghĩ đến hai cuộc điện thoại vừa rồi, cô thấy cần phải dặn dò con trước một chút.
"Cục cưng, lát nữa bố và ông nội sẽ tới thăm con."
Tuấn Tuấn chớp mắt, chu miệng khẽ "Dạ" một tiếng.
Lâm Tịch Vy thấy lạ, hỏi: "Cục cưng không muốn gặp bố và ông nội sao?"
Tuấn Tuấn nói: "Bố mà đến chắc chắn lại cãi nhau với mẹ, sẽ làm mẹ buồn lòng."
Vì thế cậu bé thực sự không muốn bố đến chút nào.
Lâm Tịch Vy sững người.
Một đứa bé nhỏ thế này mà tâm tư lại tinh tế và nhạy cảm đến vậy.
Dù lỗi lầm không phải do cô, nhưng sự trưởng thành và hiểu chuyện quá mức của con vẫn khiến lòng cô trào dâng nỗi xót xa và áy náy.
Ăn xong bữa trưa, Lâm Tịch Vy nhìn đồng hồ, đã đến lúc phải quay về công ty.
Nhưng Tô Vân Phàm vẫn chưa tới, cô không yên tâm rời đi.
Đang phân vân không biết nhà họ Tô có đến thật không thì ngoài hành lang vang lên tiếng nói chuyện.
Là giọng của em chồng Tô Lâm Lâm.
"Lâm Tịch Vy cũng giàu quá nhỉ, còn cho con ở hẳn phòng đơn cơ đấy."
Nghe thấy giọng nói này, Lâm Tịch Vy lập tức xốc lại tinh thần, hệt như một chiến sĩ sắp xông pha trận mạc.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tô Vân Phàm đi đầu tiên.
Theo sau anh ta là hai bố con Tô Đại Cường và Tô Lâm Lâm.
Tô Đại Cường vừa vào thấy cháu đích tôn trên giường bệnh liền bước tới ngay.
"Ôi cháu ngoan của ông, sao con bị bệnh nặng thế này mà không nói với ông nội, mãi đến hôm nay ông nội mới biết."
Tô Lâm Lâm nhìn thấy cháu mình đã cạo trọc đầu, sắc mặt cũng thoáng vẻ kinh ngạc: "Bệnh nghiêm trọng đến mức này rồi sao?"
Lâm Tịch Vy không buồn đáp lời cô ta.
Cô đứng bên giường, ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc trên người bố chồng, bèn theo bản năng nhắc nhở: "Bố, bố vừa hút thuốc xong, tốt nhất đừng lại gần Tuấn Tuấn ạ. Hiện giờ sức đề kháng của thằng bé rất kém, hít khói thuốc thụ động không tốt cho sức khỏe thằng bé."
Tô Đại Cường đang định bế cháu lên, nghe vậy thì tỏ vẻ không hài lòng ra mặt.
"Cô có ý gì hả? Định giành quyền nuôi cháu tôi đã đành, giờ người làm ông nội như tôi bế cháu một cái cũng không được à?"
Lâm Tịch Vy không phải ghét bỏ bề trên.
Mà thực sự là từ khi vợ mất, Tô Đại Cường sống quá luộm nhuộm, mùi người già hòa lẫn với mùi thuốc lá nồng nặc, cực kỳ sặc mũi.
Lời còn chưa dứt, Tô Đại Cường đã hùng hổ bế cháu trai vào lòng.
Tuấn Tuấn vốn thích sạch sẽ, lập tức lấy tay bịt mũi, mặt nhăn nhó: "Ông nội, trên người ông hôi quá..."
Trẻ con vốn không biết nói giảm nói tránh, trực tiếp nói ra cảm nhận đầu tiên.
Tô Đại Cường đanh mặt lại: "Gì thế này, mới mấy ngày không gặp ông nội mà đã xa cách thế rồi sao? Có phải mẹ con dạy con, bảo con phải giữ khoảng cách với ông nội không?"
Ông ta vừa mở miệng, mùi hôi miệng càng khiến người ta nghẹt thở.
Lâm Tịch Vy đứng bên cạnh còn thấy khó lòng chịu đựng nổi, càng không thể tưởng tượng được con trai bị ông ta ôm sát để "tra tấn" như thế.
Không màng đến lễ nghĩa nữa, cô xông thẳng qua giật lại con trai: "Bố, thằng bé đang bệnh, miễn dịch kém lắm, lần sau bố đến thăm cháu thì ít nhất cũng nên chú ý vệ sinh một chút."
Bị cướp mất cháu, Tô Đại Cường lập tức nổi nóng.
"Lâm Tịch Vy, thái độ của cô là sao hả? Vốn dĩ lúc nãy tôi còn mắng Vân Phàm, bảo nó phải biết trân trọng cô, giờ xem ra cô đúng là không xứng, hèn gì nó muốn ly hôn với cô!"
Lâm Tịch Vy ngửi thấy mùi trong miệng ông ta mà mặt xanh mét, bế con lùi sang phía bên kia giường bệnh.
Cô không muốn tranh luận với người lớn có tư tưởng cổ hủ lại còn bao che con, trực tiếp phóng ánh mắt lạnh lẽo về phía Tô Vân Phàm.
"Mọi người muốn thăm thằng bé thì giờ đã gặp rồi đấy. Chuyện ly hôn chẳng có gì để bàn cả, sáng mai đúng giờ gặp ở Cục dân chính."
Ý trong lời nói rõ ràng là: Mời các người biến đi cho khuất mắt.
Tô Vân Phàm còn chưa kịp lên tiếng, Tô Lâm Lâm đã nhảy dựng lên: "Lâm Tịch Vy, chị quá đáng vừa thôi! Chúng tôi là người thân của Tuấn Tuấn, chị lấy quyền gì không cho chúng tôi gặp?"
Lâm Tịch Vy cũng chẳng phải dạng vừa, trực tiếp chọc vào nỗi đau của em chồng: "Chuyện bạn trai cô lăng nhăng đã giải quyết xong chưa? Thân mình lo chưa xong mà còn có tâm trí đi lo chuyện nhà người khác à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


