Anh mơ hồ nhớ lại chuyện đó, lại đang huyễn hoặc rằng đứa bé trước mắt rất có thể là cốt nhục của em trai mình, là huyết mạch duy nhất em trai để lại trên đời này, nên nét mặt cố ý trở nên nhu hòa.
"Lần trước chú bận việc gấp nên phải đi gấp, không phải chú cố ý không cho con mượn." Anh nghiêm túc giải thích với nhóc con.
Hàn Duệ thấy sếp mình cố gắng đến mức suýt mềm giọng, chỉ muốn phì cười, may mà kịp lấy tay bịt miệng lại.
Lâm Tịch Vy nghe mà hơi ngẩn ra: "Luật sư Tần, anh gặp con trai tôi khi nào thế?"
Tần Gia Mặc chưa trả lời, Hàn Duệ đã lập tức giải thích thay sếp: "Tuần trước, nhóc con này bị lạc bên tòa Bắc, cứ khóc lóc gọi 'mẹ' trông tội nghiệp lắm, vừa hay gặp chúng tôi. Lúc đó cô từ thang máy đi ra rất vội vàng, chắc là không chú ý."
"À... tôi nhớ ra rồi." Lâm Tịch Vy hồi tưởng lại một chút rồi nhớ ra chuyện đó.
Lúc ấy cô cứ ngỡ con trai chạy lạc đâu mất, lòng dạ rối bời nên đúng là không để ý lắm.
"Thế giới này nhỏ thật đấy, không ngờ tôi và Luật sư Tần lại tình cờ gặp nhau từ sớm như vậy." Cô mỉm cười nói.
"Đúng là duyên số rất kỳ diệu." Hàn Duệ phụ họa theo, mắt lại liếc nhìn sếp nhà mình.
Còn Tần Gia Mặc vẫn dán mắt vào cậu bé, sắc mặt phức tạp, có kinh ngạc, có xúc động, lại pha lẫn chút hoảng hốt.
Lâm Tịch Vy thấy Tần Gia Mặc hôm nay hơi lạ, anh cứ nhìn chằm chằm vào con trai cô.
Nhớ lại lúc đầu mới gặp Tần Gia Mặc, ánh nhìn đầu tiên cô cũng thấy con trai mình có nét giống anh.
Không lẽ giờ anh cũng nhận ra điều này nên trong lòng đang chấn động?
Nhưng cô không thể hỏi thẳng mặt người ta rằng: "Có phải anh thấy con trai tôi trông rất giống anh không?"
Câu này mà thốt ra thì dễ gây hiểu lầm lắm.
Thế là cô chỉ đành giả ngốc, thầm mong thang máy mau chóng xuống đến tầng một.
Nhưng người tính không bằng trời tính.
Lúc này đang là giờ cơm trưa, người nhà bệnh nhân lên xuống rất đông, thang máy dừng lại hai lần giữa chừng, người vào không ngớt.
Kết quả là Lâm Tịch Vy bế con cứ thế bị ép lùi về phía sau, cuối cùng nép sát vào lồng ngực Tần Gia Mặc.
Lâm Tịch Vy xấu hổ vô cùng, cả người cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Ở khoảng cách gần thế này, cô ngửi thấy rõ mùi hương trên người anh.
Chẳng biết anh dùng loại nước hoa gì, trên người tỏa ra một mùi hương thanh khiết, lạnh lùng, rất dễ chịu và cao cấp.
Rất tương xứng với khí chất của cả con người anh.
Còn Tần Gia Mặc nhìn nhóc con ngay sát lồng ngực mình, nội tâm càng thêm xao động.
Anh rất muốn nhân cơ hội này nhổ lấy một sợi tóc của đứa bé, nhưng nhìn cái đầu trọc lốc tròn vo của nhóc con, anh chỉ đành thầm cười khổ.
Thang máy nhanh chóng xuống đến tầng một, đám đông lục tục đi ra, Lâm Tịch Vy cũng bế con bước ra ngoài, ngoái đầu chào hỏi: "Tạm biệt Luật sư Tần, cục cưng, tạm biệt chú đi con."
Tuấn Tuấn chu miệng nhỏ, có vẻ vẫn còn hơi dỗi, nhưng sự giáo dục tốt vẫn khiến cậu bé giơ bàn tay nhỏ lên vẫy, gọi một cách vô cùng đáng yêu: "Tạm biệt chú keo kiệt."
Lâm Tịch Vy hết hồn, vội vàng chỉnh lại: "Tuấn Tuấn, không được vô lễ như thế." Nói rồi cô lại nhanh chóng nhìn về phía Tần Gia Mặc: "Luật sư Tần, xin lỗi anh, trẻ con không hiểu chuyện."
Tần Gia Mặc mỉm cười nhạt: "Không sao, đứa bé rất đáng yêu."
Đợi cửa thang máy khép lại, Hàn Duệ quay sang nhìn Tần Gia Mặc.
"Sếp, có phải anh nghi ngờ... cậu bé là con của cậu hai không?"
Tần Gia Mặc không trả lời, vẻ mặt đầy suy tư.
Khi đã về lại trên xe, anh lấy điện thoại ra gọi cho Mạnh Quân Hách.
"Nếu Nhạc Lãng có con, vậy tôi có thể làm giám định ADN với đứa bé được không?"
Mạnh Quân Hách nghe mà ngẩn người: "Cậu đang nói nhảm gì đấy? Nhạc Lãng lấy đâu ra con?"
"Cậu mặc kệ, trả lời câu hỏi của tôi đi."
Mạnh Quân Hách không hiểu gì cả, nhưng vẫn đưa ra lời giải đáp chuyên môn: "Giả sử Nhạc Lãng có con, vậy cậu chính là bác ruột của đứa bé, giữa hai người thực sự có thể làm giám định ADN. Tuy nhiên về mặt kỹ thuật, thao tác sẽ phức tạp hơn so với giám định bố con trực tiếp."
"Biết rồi."
"Chờ đã! Cậu vẫn chưa nói rõ, Nhạc Lãng lấy đâu ra con hả? Tôi đã nói với cậu rồi, mẫu của Nhạc Lãng làm thụ tinh ống nghiệm thất bại, không có đứa bé nào cả."
Tần Gia Mặc khẳng định chắc nịch: "Vậy thì kết quả điều tra của cậu có sai sót rồi."
"Không thể nào!"
Tần Gia Mặc không tin anh ấy, trực tiếp cúp máy.
Hàn Duệ đang lái xe phía trước.
Thấy sếp kết thúc cuộc gọi, anh ấy nhìn qua gương chiếu hậu hỏi: "Sếp, anh định làm giám định ADN với con trai của cô Lâm sao?"
"Ừ, cậu đi tìm bác sĩ điều trị chính của đứa bé, lấy mẫu máu của nó chắc không khó. Nhớ là phải tiến hành bí mật, đừng để Lâm Tịch Vy biết." Tần Gia Mặc nghiêm nghị dặn dò.
"Rõ ạ."
Sau khi sắp xếp xong xuôi, Tần Gia Mặc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong đầu vẫn nhớ lại dáng vẻ của cậu bé kia.
Chẳng trách mẹ anh lại như bị bỏ bùa, ngày nào cũng phải lén sang xem đứa nhỏ.
Đúng là giống thật.
Nhìn đứa bé đó, giống như nhìn thấy Nhạc Lãng thuở nhỏ vậy.
Lúc nãy trong thang máy, anh suýt nữa thì không nhịn được, chỉ muốn bế nhóc con vào lòng.
Nếu đó thực sự là con của Nhạc Lãng, anh phải làm sao đây?
Tần Gia Mặc không kìm được mà suy tính chuyện phía sau, nếu đúng là vậy, nhà họ Tần liệu có thể nhận lại đứa bé không?
Liệu Lâm Tịch Vy có đồng ý không?
Không, nếu thực sự là vậy, việc đầu tiên anh phải làm là tìm đội ngũ y tế hàng đầu, dùng mọi cách để chữa khỏi bệnh cho đứa bé.
Nhạc Lãng đã không còn, nhất định phải giữ bằng được huyết mạch duy nhất em trai để lại.
…
Tô Vân Phàm về nhà dọn dẹp hành lý, chính thức dọn ra khỏi căn nhà chung với Lâm Tịch Vy, công khai chung sống với Chung Vũ Nhu.
Buổi tối, Chung Vũ Nhu dỗ con gái ngủ sớm.
Cô ta thay bộ váy ngủ gợi cảm đặc biệt đã mua sẵn, xịt thêm loại nước hoa đặc chế có tác dụng kích thích, xuất hiện trước mặt Tô Vân Phàm một cách đầy lả lướt, quyến rũ.
Tô Vân Phàm vừa mới nếm mùi, đang độ mê luyến cực điểm.
Dưới tác dụng của thuốc, cuối cùng anh ta cũng tìm lại được cảm giác làm đàn ông trong chốc lát.
Chung Vũ Nhu rất biết nắm bắt tâm lý, biết đàn ông lúc này là dễ nói chuyện nhất, cô ta khẽ nhổm dậy, tựa vào lòng anh ta đầy vẻ dịu dàng.
"Vân Phàm, em muốn nhờ anh giúp một việc."
"Ừ, em nói đi..." Tô Vân Phàm cười dịu dàng, vừa nói vừa rướn người hôn cô ta một cái.
"Em cần một triệu."
"Một triệu gì cơ..." Tô Vân Phàm vẫn chưa kịp phản ứng.
"Tiền chứ còn gì nữa! Không thì là cái gì được." Chung Vũ Nhu thấy câu hỏi của anh ta thật ngớ ngẩn.
Sắc mặt Tô Vân Phàm sững lại, mở mắt nhìn cô ta, lúc này đầu óc mới tỉnh táo đôi chút.
"Đột nhiên em cần nhiều tiền thế làm gì?"
Chung Vũ Nhu dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh ta: "Người ta cần nhiều tiền thế, chẳng phải đều vì anh sao..."
"Ý em là sao?" Tô Vân Phàm không hiểu, ngồi bật dậy.
Chung Vũ Nhu biết chuyện này không thể giấu anh ta, dù sao khi ký thỏa thuận ly hôn cũng cần anh ta có mặt.
Thế là cô ta tóm tắt ngắn gọn lại toàn bộ sự việc.
"Em đã thuyết phục được Lâm Tịch Vy ly hôn với anh rồi, nhưng điều kiện của cô ta là em phải bỏ ra một triệu để mua sự tự do cho anh. Thế nên đây là tiền chuộc thân của anh đấy."
Tô Vân Phàm kinh ngạc: "Cô ta đồng ý ly hôn rồi sao? Em nói chuyện với cô ta khi nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)