Hai người ngồi đối diện nhau, lặng lẽ ăn cơm, không ai nói với ai câu nào.
Đêm muộn, sau một ngày dài kiệt sức vì những rắc rối, cuối cùng cô cũng được nằm trên chiếc giường êm ái.
Ngày hôm sau, cô ngủ một mạch đến tận mười giờ sáng.
Cô kéo lê thân hình đau nhức như sắp rã rời từng khúc xương để bò dậy, cũng may gương mặt đã bớt sưng, chỉ có những vết thương trên tay là vẫn đau nhức khiến cô bực bội, ngay cả việc đánh răng cũng thấy đau.
Cô thay một bộ quần áo thoải mái rồi đi ra ngoài.
Duật Chiến vẫn đang ngồi trên sofa ở phòng khách, trên đùi đặt một chiếc gối, bên trên là máy tính, anh đang đeo cặp kính gọng mảnh để xử lý công việc.
Mà ngay bên cạnh anh, có một chiếc chăn đã được gấp lại vuông vắn, gọn gàng.
Đêm qua anh ngủ ở đây sao?
"Chào buổi sáng." Lạc Xu lên tiếng.
"Chào buổi sáng." Anh ngước mắt, lúc này mới nhìn thẳng vào cô, nhưng ồi cũng lập tức thu hồi tầm mắt.
"Xuống lầu ăn sáng đi, ăn xong chúng ta đi kiểm tra, sau đó đi đăng ký kết hôn." Anh vừa cúi đầu bận rộn với công việc vừa nói.
"... Được." Lạc Xu bấu chặt vạt áo, bước xuống lầu.
Tốc độ của người đàn ông này thật là nhanh quá, đầu óc Lạc Xu lúc này vẫn còn đang kêu ong ong.
"Cô Lạc, chào buổi sáng!" Người làm cung kính.
"Chào buổi sáng."
Bữa sáng là món cháo thịt băm nấu hoài sơn, quả thực rất hợp khẩu vị của cô.
Ăn xong bữa sáng, cô đi loanh quanh ở tầng một, lúc này mới chú ý đến toàn bộ dáng vẻ của căn biệt thự này.
Sân trước là một khoảng vườn nhỏ mang phong cách cổ điển, trồng một vài loại hoa cỏ, sân sau lại giống như khu du lịch sinh thái nông thôn, được lát một con đường sỏi nhỏ, có một chòi nghỉ mát hình vuông, xung quanh là một hồ cá nhân tạo bao quanh nửa vòng tường vách, tạo nên một phong cách vô cùng đặc biệt.
Cô lặng lẽ ngắm nhìn, trong lòng trào dâng những dòng suy nghĩ ngổn ngang khó tả.
[Tôi phải leo bộ tận 16 tầng lầu, chân sắp gãy rồi đây này.] Tin nhắn của Thẩm Ngôn gửi đến từ sáng sớm.
[Cậu đắc tội với thang máy à, nên nó không cho cậu vào?]
Lạc Xu chợt nhớ lại dáng vẻ thở không ra hơi của anh ấy khi xông vào nhà cô tối qua.
[Tôi cũng muốn đi thang máy lắm chứ, nhưng vừa đến cửa thang máy thì nhận được điện thoại của cậu, tầm đó lại đông người, thang máy vừa mới đi lên, sếp sợ cậu xảy ra chuyện nên dứt khoát chạy lên bằng thang bộ, tôi đâu thể đứng đó đợi thang máy được nữa.]
Bọn họ đã chạy lên bằng thang bộ sao?
16 tầng lầu đấy...
Không biết từ lúc nào, Duật Chiến đã đứng bên cạnh cô.
"Đi thôi."
Cô hơi ngẩn người: "Ừm."
…
Hôm nay người lái xe là quản gia Lý vừa mới xin nghỉ phép để về quê mấy hôm trước, lúc tan làm cô từng gặp một hai lần.
Thẩm Ngôn ngồi ở ghế phụ xử lý tài liệu.
Lần này anh đã đổi một chiếc xe khác, loại xe có vách ngăn, vừa mới lên xe thì tấm vách ngăn ở giữa đã tự động kéo lên.
Lạc Xu lộ rõ vẻ lúng túng, hai người ngồi ngay ngắn ở hàng ghế sau, ở giữa như cách nhau cả một dải Ngân Hà.
"Nếu như không có thai..." Lạc Xu chỉ nói một nửa câu.
"Không có thì lần sau, em đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân."
Lần sau...
Trời đất ơi, mặt cô lại đỏ bừng lên rồi.
"Mang theo sổ hộ khẩu chưa?"
"Mang rồi."
"Em có yêu cầu gì với tôi không?" Duật Chiến nghiêng đầu nhìn cô.
Lạc Xu nhìn anh một cái, rồi lập tức rụt rè thu hồi ánh mắt: "Tôi... tôi vẫn chưa quen lắm..."
"Không sao, từ từ rồi sẽ quen."
Đến bệnh viện, hai người đi đến quầy y tá để lấy tờ phiếu chỉ định đã được kê sẵn từ trước, sau đó đi thẳng vào phòng siêu âm, hoàn toàn không cần phải xếp hàng chờ số.
Suốt cả chặng đường Lạc Xu chỉ biết đi theo sau lưng anh như một con rối, chẳng cần phải động tay vào bất cứ việc gì.
Cho đến tận khi cô nằm lên giường kiểm tra, Duật Chiến vẫn đứng cạnh bên để chờ đợi.
"Hay là anh ra ngoài trước đi?" Lạc Xu ngượng ngùng hỏi nhỏ.
"Không cần đâu, nhanh lắm, cởi quần xuống đi." Nữ bác sĩ mỉm cười nói, đoán chừng bác sĩ này cũng đã được đánh tiếng từ trước.
Lạc Xu túm chặt lấy vạt áo, mặt đỏ tía tai: "Duật Chiến, anh vẫn nên ra ngoài trước đi..."
"Được."
Ngượng chết đi được, phải làm siêu âm đầu dò đó…
Chưa đầy hai phút sau, Lạc Xu đã bước ra ngoài.
Duật Chiến dẫn cô đi thẳng đến văn phòng làm việc của dì út anh.
"Dì út." Duật Chiến đi đến bên bàn làm việc của dì út, kéo Lạc Xu lại gần, ra hiệu bảo cô ngồi xuống.
Lạc Xu ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống: "Chào dì út ạ."
"Ừ!" Dì út cười rạng rỡ, vừa nhìn màn hình máy tính để nhấp chuột kiểm tra thông tin vừa nói: "Hôm tiệc đại thọ của ông nội, nghe nói con có đến, nhưng sau đó lại không thấy lên lầu, thật là đáng tiếc, không ngờ hôm nay lại gặp được ở đây!"
"..." Cô chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo.
Thế có phải cả nhà họ đều biết hai người 'cãi nhau' sao?
"Không có thai, Xu à, có lẽ dạo này chế độ ăn uống của con không được điều độ." Dì út khẽ nhíu mày: "Có phải lại không ăn cơm đúng giờ đúng không?"
Lạc Xu ngẩn ra, tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc rơi xuống! May mà không có thai!
Nhưng dạo này thói quen ăn uống của cô đúng là hơi thất thường, vì chuyện của Tần Hằng mà nhiều khi đến cơm cô cũng nuốt không trôi.
"Duật Chiến, chuyện này là lỗi của con đấy! Lần trước đã để người ta đói đến mức đau dạ dày, bây giờ lại còn để con bé bị đói nữa!" Dì út trách móc: "Không ăn uống đúng giờ là dạ dày sẽ biểu tình, sẽ phát ra tín hiệu đấy. Cơ địa của mỗi người mỗi khác, nôn khan là chuyện bình thường, nhưng phải nhớ ăn uống đúng giờ, đừng có suốt ngày ăn mấy thứ đồ ăn rác."
"Dì út đúng ạ, lần sau con sẽ chú ý hơn." Duật Chiến đặt hai tay lên vai Lạc Xu, vỗ nhẹ.
"Con đã đến khoa phụ sản kiểm tra rồi thì dì cũng muốn nói thêm vài câu, trước khi chuẩn bị mang thai thì nên uống bổ sung chút axit folic trước. Con mới 22 tuổi, không cần phải vội, cứ uống một hai tháng rồi hãy tính đến chuyện có con." Dì út nói chuyện khá cởi mở, khiến Lạc Xu ngượng đến mức không dám nghe tiếp.
Khó khăn lắm mới bước ra khỏi văn phòng của bà, Lạc Xu giống như vừa được đại xá, trút bỏ được gánh nặng.
"Dạo này em không ăn uống gì sao?" Duật Chiến thuận tay nắm lấy bàn tay cô.
Lạc Xu không giấu diếm: "Dạo này phải xử lý chút chuyện riêng nên tôi không có có khẩu vị."
Cô muốn rút tay mình ra khỏi tay anh, nhưng anh lại càng siết chặt hơn.
Lạc Xu ngước mắt nhìn anh, có một khoảnh khắc cô bỗng thấy Duật Chiến trông thật đẹp trai.
"Đừng suy nghĩ lung tung nữa cô bạn nhỏ, đi ăn cơm thôi." Khóe môi anh khẽ nhếch lên, nắm tay cô đi ra đường.
Anh cười rồi! Anh vậy mà lại mỉm cười với cô!
Tâm trạng Lạc Xu lập tức trở nên vô cùng nhẹ nhõm, không còn cảm giác căng thẳng như trước nữa.
…
Anh dẫn cô đến Thực Phủ.
Hai người ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ của lần trước, Lạc Xu nhịn không được tò mò hỏi: "Người lần trước ngồi ăn cơm cùng anh là ai vậy?"
"Bạn gái cũ."
"Hả?"
Duật Chiến gọi món xong xuôi, chăm chú ngước mắt nhìn cô: "Cô ấy vừa từ nước ngoài về, tôi mời cô ấy một bữa cơm, nhưng em yên tâm, tôi và cô ấy hoàn toàn không có khả năng quay lại."
"Thế ngày hôm đó, anh còn nhớ bản thân đã về nhà bằng cách nào không?" Cô hơi chột dạ.
"Tôi không hề say." Giọng điệu của anh vẫn trước sau như một, lạnh lùng như băng.
"..." Lạc Xu lúng túng nhấp một ngụm nước, không dám nhìn vào mắt anh nữa.
Nói như vậy, hóa ra hôm đó anh cố ý, anh biết rõ cô đã đánh anh, có lẽ cũng nghe thấy hết những lời cô mắng anh rồi.
Ôi trời, còn có thể có chuyện nào ngượng hơn thế này nữa không…
"Duật Chiến." Lạc Xu gọi.
"Em nói đi."
"Thì là ở công ty, chúng ta có thể, không công khai được không? Tôi sợ sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của anh." Sau khi lắp bắp nói xong hết câu, cô đột nhiên cảm thấy bản thân hơi quá đáng.
Cô nào có sợ ảnh hưởng đến công việc của anh, rõ ràng là sợ gây rắc rối cho công việc của mình thì đúng hơn.
Nếu để người trong bộ phận biết cô kết hôn với sếp lớn, sau này cô còn mặt mũi nào mà làm việc ở đó nữa?
Anh im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu đồng ý.
Có thể nhận ra, dường như anh không được vui cho lắm.
"Vậy anh có yêu cầu gì với tôi không?" Lạc Xu vội vàng lảng sang chuyện khác.
"Đừng phạm pháp là được." Câu trả lời của anh quả thực khiến người ta phải ngỡ ngàng.
Món bít tết được bưng lên, Duật Chiến không để cô phải động tay, anh cẩn thận cắt nhỏ miếng bít tết rồi đẩy đến trước mặt cô, bảo cô ăn trước, sau đó mới tự cắt phần ăn của mình.
Lạc Xu vừa ăn vừa chăm chú quan sát anh.
Thực ra việc kết hôn cũng không tồi tệ như cô tưởng tượng.
Trong lúc ăn, Lạc Xu chủ động kể hoàn cảnh gia đình của mình cho anh nghe, đúng như dự đoán, anh vẫn chẳng mấy quan tâm, dường như có cảm giác chỉ cần người đó là Lạc Xu là được, những chuyện khác đều không quan trọng.
Điều này lại càng khiến cho độ thiện cảm của Lạc Xu dành cho anh tăng thêm một bậc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)