"Ây da, lúc đó tôi chỉ phản xạ có điều kiện thôi."
Trình Việt đung đưa hai chân, đáp: "Ai mà ngờ bà ta dám hắt thật chứ. Thật ra tôi nghĩ bà ta không định hắt cậu đâu, mà là do bị tôi chọc tức nên mới hắt tôi đấy."
Thật ra, câu này của Trình Việt chẳng sai chút nào.
Lúc đó, sau khi Quan Hâm nói câu "xin phép", cô định cùng Trình Việt đến phòng họp để xử lý nốt công việc.
"Quan Hâm!"
Giọng nói cố kìm nén cơn giận của bà Triệu lại vang lên từ đằng sau.
Quan Hâm vừa ngoái nhìn, Trình Việt đã lao ra chắn ngay trước mặt cô: "Bà Triệu, bà…"
Bà Triệu vốn đang bừng bừng lửa giận, lại bị điệu bộ ngáng đường của Trình Việt chọc tức nên lập tức bốc hỏa: "Cô cút ngay cho tôi…"
Bà ta vừa quát vừa vung tay, hơn nửa ly trà lạnh cứ thế hắt trọn vẹn lên mặt Trình Việt, không lệch đi đâu được.
Trình Việt đương nhiên cũng chẳng phải dạng hiền lành chịu để người ta bắt nạt.
Cô ấy lập tức ôm rịt lấy mắt, gào ầm lên.
Cả văn phòng luật sư phút chốc náo loạn hết cả lên.
Quan Hâm day day thái dương, khẽ thở dài: "Dù người ta nhắm vào ai, sau này cậu cứ tránh cho xa vào."
Trình Việt im lặng một lát: "Có phải trước đây cậu cũng thường xuyên gặp mấy chuyện thế này không?"
Lúc mới bước chân vào nghề, cô ấy từng nghe người ta rỉ tai nhau rằng cố vấn trên bàn đàm phán rất hay bị đối phương làm khó dễ. Cứ tưởng mọi người chỉ nói quá lên, ai dè thực tế lại đúng là như vậy.
Vẻ mặt Quan Hâm vẫn rất bình thản: "Từng gặp rồi, nhưng không nhiều."
Trình Việt đang định hỏi thêm vài câu thì cửa phòng xử lý vết thương đột nhiên vang lên những tiếng gõ dồn dập.
Vị bác sĩ đang thu dọn rác thải y tế bên trong cất giọng dõng dạc: "Vào đi!"
Cửa mở, Quan Hâm hờ hững ngoái lại nhìn rồi lập tức sững sờ.
Phía ngoài hành lang nơi những tiếng ồn ào đang vãn dần, Trần Tùng đang một tay giữ cửa. Đứng bên cạnh anh ấy là Chu Cận Đình trong bộ âu phục cắt may phẳng phiu, sắc mặt trầm tĩnh như nước. Dáng người cao lớn đĩnh đạc toát ra thứ khí thế lạnh lẽo bức người, chậm rãi sải bước đi tới.
"Em bị thương à?"
Người đàn ông cất lời, chất giọng cực kì trầm thấp, tựa như hòn đá thả chìm xuống đáy hồ sâu.
Anh bước đến trước mặt Quan Hâm, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy hình bóng cô, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới, không bỏ sót một tấc nào.
Quan Hâm thất thần trong giây lát, rồi mới lắc đầu theo bản năng: "Không có, sao anh lại đến đây?"
Trình Việt nằm trên giường nghe chừng có mùi mờ ám, bèn lật người ngồi dậy: "Ai đấy, ai đến thế? Tôi đau quá…"
Cô nàng vừa diễn sâu vừa hé mắt thành một đường chỉ để lén nhìn.
Nhưng giây tiếp theo, hai mắt cô nàng đột ngột trợn tròn.
Chu… Chu… Chu Cận Đình!
Đúng lúc này, vị bác sĩ bên trong đã đeo lại khẩu trang cũng bước ra.
Vừa nhìn thấy người đàn ông cao lớn với khí thế bức người kia, bác sĩ cũng ngớ ra: "Ai là bệnh nhân thế?"
Trình Việt đáp lời như một cái máy: "Tôi đây thưa bác sĩ. Ông khám cho tôi đi, hình như tôi được mở thiên nhãn luôn rồi."
Bác sĩ: "..."
Ở phía bên kia, Chu Cận Đình bỏ ngoài tai cuộc đối thoại của những người xung quanh. Đôi mắt đen láy không chớp lấy một cái, chỉ chăm chăm nhìn Quan Hâm.
Mãi cho đến khi xác nhận cô bình an vô sự, đường quai hàm đang căng cứng của anh mới khẽ buông lỏng đôi chút, nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể nào nhận ra được.
Quan Hâm thu trọn khoảnh khắc ấy vào mắt, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên một trận xao xuyến nhẹ.
Cô đứng thẳng người, bước về phía anh, nhẹ giọng giải thích: "Tôi không bị thương, là đồng nghiệp của tôi…"
Nói đến đây, Quan Hâm khẽ khựng lại. Cô ngoái đầu nhìn Trình Việt đang đờ đẫn trên giường bệnh, chủ động giới thiệu hai người với nhau: "Đây là đồng nghiệp của tôi, Trình Việt."
Rồi cô lại ngước nhìn Chu Cận Đình.
Chỉ thấy người đàn ông cũng đang rũ mắt nhìn mình.
Quan Hâm nuốt nước bọt, cất lời: "Chồng tôi, Chu Cận Đình."
Trình Việt há hốc mồm, mắt trợn trừng kinh ngạc. Giờ thì cô ấy cảm thấy mình không phải được mở thiên nhãn nữa, mà là bị văng luôn nắp thiên linh cái rồi. Nếu không thì sao da đầu lại tê rần rần thế này cơ chứ!
Chưa đợi Trình Việt kịp phản ứng, Quan Hâm đã lên tiếng: "Cậu nghỉ ngơi trước đi, lát nữa tôi quay lại."
Trình Việt vẫn còn ngụp lặn trong vụ hóng hớt động trời này, không tài nào dứt ra được.
Mãi cho đến khi bóng dáng hai người khuất sau cánh cửa, cô nàng mới lẩm bẩm với bác sĩ: "Đó lại là Chu Cận Đình thật kìa… Bằng xương bằng thịt luôn…"
Sếp của cô ấy, chồng của Quan Hâm, thế mà lại là Chu Cận Đình!
Hai người họ rốt cuộc đã làm cái trò kết hôn này vào năm nào, tháng nào, giờ nào, ở chốn nào vậy trời?
Bác sĩ tỏ vẻ không quen biết nhân vật này, thuận miệng hỏi cô ấy: "Thế mắt cô còn đau không?"
Trình Việt cứng đờ người lắc đầu: "Không đau."
Bác sĩ chỉ tay thẳng ra cửa: "Mời đi cho!"
…
Quan Hâm và Chu Cận Đình vừa bước ra khỏi phòng xử lý vết thương thì tình cờ gặp các nhân viên y tế đang đẩy một chiếc giường bệnh lao vun vút dọc hành lang.
Giữa khung cảnh ồn ào hỗn loạn, Quan Hâm chỉ thấy một bên vai bị siết lại. Ngay sau đó, cả người cô đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo gọn vào vòm ngực vững chãi và rộng lớn.
Cánh tay người đàn ông ôm siết lấy cô. Cùng lúc giấu trọn cô vào trong lòng để bảo vệ, anh hơi nghiêng người, né tránh chiếc giường bệnh vừa lao vụt qua.
Nửa khuôn mặt của Quan Hâm áp sát vào ngực anh. Quanh chóp mũi cô giờ đây ngập tràn hương tuyết tùng lành lạnh, thanh khiết tỏa ra từ người đàn ông ấy.
Đợi các nhân viên y tế đẩy giường bệnh đi khuất, sức nặng trên vai mới vơi đi.
Quan Hâm ngước mắt lên, lời "cảm ơn" còn chưa kịp vọt khỏi môi, bàn tay khô ráo, ấm áp của Chu Cận Đình đã nắm lấy tay phải cô, kéo thẳng ra bên ngoài tòa nhà cấp cứu.
Quan Hâm đành phải rảo bước theo chân anh, ánh mắt chốc chốc lại dời xuống hai bàn tay đang đan vào nhau của họ.
Không giống với lực tay nhẹ nhàng khi anh nắn ngón tay cô để xem vết xước vào đêm hôm đó.
Lúc này, Chu Cận Đình siết cực kỳ chặt, khiến xương tay cô cũng hơi tê rần.
Bãi đỗ xe bên ngoài tòa nhà.
Trần Tùng nghe là hiểu ngay. Đợi hai người lên xe, anh ấy đóng cửa lại rồi quay ngược vào khu cấp cứu để giúp Trình Việt xử lý nốt các thủ tục tiếp theo.
Ở băng ghế sau chiếc Bentley.
Quan Hâm khẽ nghiêng người nhìn Chu Cận Đình ngồi cạnh. Tay phải của cô vẫn bị anh nắm chặt, ngay cả khi lên xe rồi anh cũng chưa chịu buông ra.
Giữa hai người được ngăn cách bởi một bệ tỳ tay, cổ tay hai người vắt chéo lên nhau đặt trên đó. Trong phút chốc, chẳng ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.
Quan Hâm liếc nhìn bộ âu phục trên người Chu Cận Đình. Anh ăn mặc trang trọng thế này, không cần hỏi cũng biết là chạy thẳng từ công ty tới đây.
Cô không ngốc, thừa hiểu lý do anh vội vã chạy đến.
Nhất là khi anh vừa bước vào phòng xử lý vết thương, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Trong hoàn cảnh đó, bảo không có cảm giác gì thì chắc chắn là nói dối. Sao cô có thể không xao xuyến cho được.
Lúc này, Chu Cận Đình mới ngả lưng tựa vào ghế, đôi mắt khép hờ, cất giọng trầm thấp: "Em xong việc sao không gọi điện thoại cho tôi?"
Quan Hâm dời tầm mắt khỏi mu bàn tay in hằn những đường gân xanh của anh: "Tôi không mang điện thoại theo người, vẫn để trong tủ giữ đồ của văn phòng luật sư."
Cuộc đàm phán vừa kết thúc, cô còn chưa kịp ra lấy điện thoại thì bà Triệu đã động thủ với Trình Việt.
Lúc ấy mọi người hoảng hốt, loạn cào cào hết cả lên.
Trình Việt vừa ôm mặt la oai oái kêu đau, khiến đám người Triệu Hằng Hải cũng ngớ người không hiểu chuyện gì.
Dù sao đôi bên cũng chưa bước ra khỏi địa điểm đàm phán, chuyện này mà truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ trở thành một vụ bê bối thương mại nghiêm trọng, thậm chí còn cấu thành tội cố ý gây thương tích.
May mà luật sư bên Hằng Hải phản ứng nhanh nhạy, lập tức đưa họ đến bệnh viện trong thời gian ngắn nhất.
Nghe xong, Chu Cận Đình nhíu mày nhìn Quan Hâm: "Ai ra tay?"
Quan Hâm kể tóm tắt lại đầu đuôi sự việc. Đang nói giữa chừng, cô chợt nhận ra ánh mắt Chu Cận Đình đang đậu lại trên vai mình, không biết anh đang nhìn thứ gì.
"Sao thế?"
Người đàn ông nhìn chằm chằm vết nước trên tay áo sơ mi của cô, ánh mắt bất giác lạnh đi vài phần.
Quan Hâm kéo mép vải áo xem thử rồi hiểu ra: "Chắc là bị văng trúng thôi."
Chu Cận Đình mím môi, trầm giọng hỏi: "Điện thoại của em để ở văn phòng luật sư nào?"
Quan Hâm thành thật trả lời: "Quân Hoa."
Người đàn ông liếc cô một cái, rồi ra hiệu về phía ghế phụ đằng trước: "Lên ghế trước ngồi đi."
Vừa nói, anh vừa buông tay cô ra rồi mở cửa xe bước xuống. Đứng bên cạnh xe, anh cởi áo khoác âu phục, tiện tay ném vào ghế sau, rồi sải những bước dài đi vòng sang phía ghế lái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
