Quan Hâm không đáp lời Trình Việt.
Cô nhìn người phụ nữ đang cầm ly trà thảo mộc đi tới, lịch sự chào hỏi: "Chào bà Triệu."
"Bà quá khen rồi."
Bà Triệu vừa cười vừa soi xét Quan Hâm với vẻ không mấy thiện cảm: "Tôi rất tò mò, tại sao lúc nãy cô Quan lại dám khẳng định Hằng Hải có tiếp xúc với bên thứ ba?"
Trên bàn đàm phán, ai nấy đều thấy rõ. Vị cố vấn bên ngoài này liên tục đưa thông tin cho sếp Phương, tuy hiếm khi mở lời nhưng lại là người âm thầm kiểm soát nhịp độ buổi làm việc.
Quan Hâm phớt lờ cái nhìn soi mói đầy khiếm nhã của bà Triệu, đáp lại bằng thái độ chuyên nghiệp chuẩn mực: "Xin lỗi bà, chuyện này liên quan đến thông tin bảo mật của bên tôi, tôi không tiện tiết lộ."
Khóe môi bà Triệu trễ xuống, sắc mặt sa sầm: "Vậy nghĩa là cô không hề có bằng chứng!”
Không ngờ cả đội ngũ Hằng Hải lại bị mấy mẩu giấy của con nhóc ranh này dọa cho một vố.
Ánh mắt Quan Hâm vẫn thản nhiên: "Vậy rốt cuộc Hằng Hải có tiếp xúc với bên thứ ba hay không?"
Bà Triệu đanh mặt lại, trừng mắt nhìn Quan Hâm đầy giận dữ mà không đáp lại được câu nào.
Bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng, Trình Việt đứng bên cạnh mà tim muốn nhảy ra ngoài. Cô ấy đã nghe không ít chiến tích "hổ báo" của bà chủ họ Triệu này, nào là đập phá văn phòng, gây rối đủ kiểu. Ngộ nhỡ bà ta động thủ thật thì…
Quan Hâm không có ý định dây dưa vô ích: "Bà cứ tự nhiên, chúng tôi xin phép đi trước."
Trình Việt cũng cảnh giác gật đầu theo.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc họ lướt qua nhau, tiếng gọi kìm nén cơn giận của bà Triệu lại vang lên: "Quan Hâm!"
Ở phía bên kia, đội ngũ Hoa Huy đang tiến hành những khâu niêm phong hồ sơ cuối cùng.
Sếp Phương thì vừa đi đi lại lại gần khu nghỉ giải lao vừa gọi điện thoại: "Cảm ơn cậu đã quan tâm, quá trình đàm phán thì không cần nói rồi, kết quả khá là bất ngờ đấy."
Người ở đầu dây bên kia dường như nói lời chúc mừng, sếp Phương cười híp mắt đáp lời: "Đúng vậy, giám đốc Quan cô ấy…"
Lời mới nói được một nửa, phía bên kia khu nghỉ giải lao đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai: "Á…!"
"Mắt tôi…!"
Sếp Phương giật bắn mình, suýt nữa làm rơi điện thoại. Ông ấy định thần lại nhìn kỹ rồi cau mày hét lớn: "Giám đốc Quan!"
Trong điện thoại, Bùi Yến Vân nghe thấy rất rõ: "Có chuyện gì thế?"
Sếp Phương cố giữ giọng bình tĩnh: "Hình như xảy ra xô xát rồi, tôi qua xem thế nào đã."
Bùi Yến Vân đoán chừng tình hình có vẻ nghiêm trọng, nếu không sếp Phương đã chẳng cúp máy vội vàng như thế. Anh ấy trầm ngâm một lát rồi mở danh bạ, gọi đi một cuộc điện thoại khác.
Cùng lúc đó.
Tại văn phòng Chủ tịch tập đoàn Hoàn Đình.
Chu Cận Đình đang nghe các quản lý cấp cao báo cáo công tác. Trên màn hình máy chiếu là những biểu đồ dữ liệu trực quan.
Vị quản lý báo cáo: "Về mảng y tế…"
Tiếng gõ cửa vang lên rõ ràng và dứt khoát, cắt ngang nhịp độ của buổi báo cáo.
Chu Cận Đình nhíu mày, trầm giọng: "Vào đi."
Trần Tùng đẩy cửa bước vào. Thấy sắc mặt sếp không tốt, anh ấy biết ngay Chu Cận Đình không hài lòng với buổi báo cáo hôm nay.
Nhưng hiện tại, anh ấy có việc quan trọng hơn cần báo cáo.
Ngại vì có các quản lý cấp cao ở đó, Trần Tùng đành đi vòng ra sau bàn làm việc, cúi người nói nhỏ vào tai anh.
Lời vừa dứt, gương mặt góc cạnh cương nghị của người đàn ông sa sầm lại thấy rõ, luồng khí lạnh lẽo đầy áp lực gần như bao trùm lấy cả căn phòng ngay tức khắc.
"Ở bệnh viện nào?"
"Bệnh viện số 1 thành phố ạ."
5 phút sau, một chiếc Bentley lao ra khỏi hầm gửi xe của Tập đoàn Hoàn Đình, phóng hết tốc lực hướng về phía bệnh viện.
Tại phòng xử lý cấp cứu.
"Đau quá… mắt tôi…"
Cánh cửa đóng chặt không ngăn nổi những tiếng gào khóc thảm thiết vọng ra từ bên trong.
Mấy người nhà bệnh nhân ngồi ở hành lang đang cúi đầu xì xào bàn tán.
"Người bên trong bị thương ở mắt à?"
"Đúng thế, hình như nghiêm trọng lắm, thấy gào suốt từ lúc mới đến cơ mà."
"Chậc chậc, khổ thân chưa, vết thương ở mắt xử lý phiền phức lắm đấy."
Bên trong phòng xử lý, cách nhau bởi một cánh cửa.
Vị bác sĩ cầm ống tiêm chứa đầy nước muối sinh lý, nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường với vẻ mặt không biết nói sao cho hết: "Có đau đến mức đấy không?"
Chỉ là bị trà thảo mộc tạt vào mắt thôi mà, có phải axit đâu!
Người trên giường không đáp, chỉ mở đôi mắt đỏ hoe ra rồi lại gào thêm một tiếng: "Đau lắm bác sĩ ơi…"
Vị bác sĩ sờ túi áo rồi lại nhìn lên bàn, chỉ muốn tìm cuộn băng gạc nào đó để nút miệng cô nàng này lại.
Lúc Quan Hâm bước vào, cô thấy ngay cảnh vị bác sĩ đang cầm ống tiêm với tư thế như sắp "liều mạng" với Trình Việt đến nơi.
Quan Hâm lên tiếng: "Cậu bớt bớt lại đi, rửa mắt xong rồi hãy gào tiếp."
Trình Việt quay đầu lại, hỏi nhỏ: "Người của họ đâu rồi?"
"Đang gọi điện ở bên ngoài." Quan Hâm khoanh tay đứng tựa lưng vào cạnh bàn sát tường: "Cậu mà cứ gào nữa, tôi sợ luật sư bên kia sẽ hiến tặng giác mạc cho cậu ngay tại chỗ luôn đấy."
Trình Việt nhướng mày, đắc ý bảo: "Chậc, xem ra kỹ năng diễn xuất nửa mùa này của tôi cũng không tồi nhỉ."
Bác sĩ: "..." Cái hội này đang diễn trò gì vậy?
Chưa đầy 5 phút sau, bác sĩ đã rửa mắt xong cho Trình Việt bằng nước muối sinh lý. Đang lúc dặn dò các lưu ý thì tiếng gõ cửa vang lên.
Là luật sư của phía Hằng Hải đi cùng đến đây.
"Giám đốc Quan, hiện giờ cô Trình thế nào rồi?"
Trình Việt: "Á… đau quá…"
Bác sĩ: "..."
Quan Hâm: "..."
Quan Hâm nén sự bất lực trong lòng, quay người ra hiệu cho vị luật sư đi ra ngoài cùng mình.
Đến đoạn hành lang vắng người, Quan Hâm nói: "Vừa mới rửa mắt xong, nhưng ông cũng nghe thấy rồi đấy, cô ấy vẫn luôn kêu đau.”
Luật sư của Hằng Hải nhức đầu day day trán: "Chuyện hôm nay quả thật là lỗi của bên chúng tôi, chỉ cần cô Trình đây không truy cứu, về khoản bồi thường chúng tôi nhất định sẽ đáp ứng hết mức có thể."
Dù nói thế nào đi nữa, ly trà lạnh của bà Triệu đúng là đã hắt ướt sũng cả mặt mũi lẫn người cô ấy.
Khung cảnh lúc đó phải nói là cực kỳ hỗn loạn.
Chẳng biết trong thứ nước ấy có pha thêm chất gì dễ gây kích ứng mắt hay không.
Mà cô Trình kia cứ kêu la đau đớn suốt cả quãng đường.
Đủ hiểu tình hình nghiêm trọng đến mức nào.
Quan Hâm nhạt giọng đáp: "Tôi sẽ chuyển lời lại cho cô ấy."
Luật sư Hằng Hải: "Vậy làm phiền sếp Quan. Tôi đã làm xong thủ tục nhập viện rồi, cô Trình có thể trực tiếp vào viện điều trị."
Quan Hâm: "..."
Thế này thì hơi lãng phí tài nguyên y tế quá rồi.
Nhưng Trình Việt là đương sự, muốn nằm viện hay xuất viện là do cô ấy tự quyết định, Quan Hâm sẽ không chõ miệng xen vào.
Tiễn luật sư của Hằng Hải xong, cô quay lại phòng xử lý vết thương thì thấy Trình Việt đang nằm trên giường theo dõi bệnh, mắt nhắm nghiền mà miệng vẫn còn đang ngân nga hát.
Dáng vẻ trông thảnh thơi vô cùng.
Quan Hâm: "Luật sư của họ đã làm thủ tục nhập viện cho cậu rồi, có muốn nằm viện không?"
Trình Việt vừa định mở mắt, chợt nhớ ra lời bác sĩ dặn phải nhắm mắt 20 phút nên vội vàng nhắm chặt lại: "Nằm chứ, sẵn tiện năm nay tôi chưa đi khám sức khỏe tổng quát."
"Được thôi. Ý của luật sư bên đó là chỉ cần không truy cứu, chuyện bồi thường rất dễ thương lượng. Cậu tính sao?"
Trình Việt nghiêm túc ngẫm nghĩ vài giây: "Nếu đòi bồi thường, liệu có ảnh hưởng đến việc ký hợp đồng giữa Hoa Huy và Hằng Hải không?"
Tuyệt đối không thể vì cái lợi nhỏ mà đánh mất cái lớn được.
Tiền hoa hồng của cô ấy vẫn chưa về tay đâu đấy.
Quan Hâm nói một câu giúp cô ấy vững dạ: "Không đâu. Bản hợp đồng cuối cùng đã chốt và lưu hồ sơ rồi, đi xong quy trình nội bộ là sẽ trình lên ký kết. Việc bà Triệu động thủ không xảy ra trong phòng họp, nên tạm thời được quy vào dạng ân oán cá nhân."
Lúc này Trình Việt mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì được, lát nữa tôi sẽ tìm luật sư phác thảo một phương án bồi thường."
Quan Hâm nhìn dáng vẻ vô tư lự của cô ấy, trong lòng chợt dâng lên cảm giác khó chịu khó tả: "Lần sau còn gặp chuyện thế này, đừng có lao ra chắn trước mặt tôi nữa, cứ trốn cho xa vào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)