Rồi phòng thứ ba, cũng là màu xanh xám, bàn trống trơn, chẳng có gì cả.
Cô hiểu rồi.
Hai phòng thứ hai và thứ ba bày trí giống hệt nhau, chắc chắn là phòng khách!
Mình đúng là thông minh mà.
Thiên Đại Lan tự khen mình trong lòng, rồi xách vali, tự tin bước vào phòng thứ hai.
Cô nghĩ rằng mình đã giải được một câu đố suy luận đơn giản, nên không quan sát thêm chi tiết nào nữa.
Cô quá thận trọng, bị lời của Dương Toàn dọa sợ, không dám động chạm lung tung, nên cũng không mở tủ quần áo trong phòng.
Nếu như cô chỉ cần nắm lấy chiếc tay cầm màu vàng và mở ra, nhất định sẽ thấy bên trong treo ngay ngắn một loạt áo ngủ màu đen, trắng, xám, xanh nhạt, xanh lục nhạt, hồng nhạt.
Toàn bộ đều thuộc về Diệp Tẩy Nghiễn.
Đáng tiếc, cô quá thận trọng.
Hoa tiền nguyệt sắc.
***
[Thật khó tưởng tượng em đã nghĩ ra cái cách ngu ngốc này bằng gì, đầu ngón chân hay là đầu óc?] Diệp Tẩy Nghiễn lạnh lùng nói: [Nếu là anh, bây giờ anh sẽ lập tức nhảy xuống từ tầng hai, bị ngã vỡ đầu chắc còn thông minh hơn cái thứ trong hộp sọ của em.]
[Anh cũng biết mà, lần này chị Ngũ Kha bị bệnh là vì giúp em. Cơ thể của chị ấy vốn đã yếu sẵn, nếu lúc này em mặc kệ thì em còn ra thể thống gì nữa?] Diệp Hi Kinh giải thích qua điện thoại, giọng đầy bất lực: [Anh à, ngay từ đầu em không hề định giấu Lan tiểu muội... À không, là Đại Lan. Nhưng anh không biết đấy thôi, cô ấy dễ tức giận, lòng tự trọng cao, lại hay ghen. Năm ngoái chỉ vì mấy lời của Uyển Nhân, Đại Lan về nhà liền không thèm bắt máy của em, còn đòi chia tay nữa, anh có biết em phải dỗ dành bao lâu mới khiến cô ấy nguôi giận không?]
[Vậy thì sao?] Diệp Tẩy Nghiễn một tay cầm điện thoại, tay kia day trán, giọng điệu không hề dao động: [Đừng nói với anh là bây giờ em không chỉ mất khả năng nhận biết mà còn không phân biệt nổi đúng sai?]
[…Lần trước đúng là em không nên để Uyển Nhân đến.] Diệp Hi Kinh nói: [Nhưng anh cũng biết đấy, suốt hơn một năm qua, em và chị Ngũ Kha hoàn toàn trong sạch. Nhưng Đại Lan rất để ý chuyện này… Nếu nói thật, chắc chắn cô ấy lại buồn. Em không muốn cô ấy đau lòng, cũng không muốn cãi nhau với cô ấy. Con người ai chẳng cần một vài lời nói dối thiện ý? Hơn nữa, anh à, cuối tháng này em phải sang Anh rồi…]
Cậu ta ngập ngừng: [Bọn em chẳng còn bao nhiêu thời gian ở bên nhau, em không muốn lãng phí chút thời gian cuối cùng này vào việc cãi vã.]
Diệp Tẩy Nghiễn không chút biểu cảm: [Vậy nên em quyết định gọi điện đến đây để lãng phí thêm sinh mệnh của anh trai em?]
[Không phải!] Diệp Hi Kinh vội nói: [Chuyện là thế này, chị Ngũ Kha bị sốt cao mãi không hạ, bác sĩ nói phải lấy máu xét nghiệm. Nhưng trước khi lấy máu, cần phải nhịn ăn trong tám tiếng…]
Diệp Tẩy Nghiễn cắt ngang: [Anh nhớ là hai người đến bệnh viện đã bảy tiếng rồi.]
[Đúng vậy, nhưng giữa chừng em có gọt táo cho chị ấy ăn.] Diệp Hi Kinh đoán trước được câu hỏi, lập tức đáp lời: [Xin lỗi, em quên mang não theo.]
Diệp Tẩy Nghiễn lạnh nhạt nói: [Anh có thể tạm thời để Thiên Đại Lan ở nhà, nhưng anh sẽ không thay em chăm sóc cô ấy, cô ấy là bạn gái em, không phải của anh.]
Nói đến đây, giọng nói của Diệp Tẩy Nghiễn trở nên nghiêm khắc hơn: [Dù thế nào đi nữa, tối nay em phải về nhà; sáng mai, tốt nhất em nên sớm giải thích rõ ràng với Thiên Đại Lan, anh không có nghĩa vụ che giấu cho đồ ngu.]
[Em biết, em biết rồi.] Diệp Hi Kinh vô cùng cảm kích: [Anh giúp em giấu cô ấy lần này nữa đi, anh à, anh biết giữa em và chị Ngũ Kha không có gì cả, em không muốn cô ấy hiểu lầm. Nếu Đại Lan có hỏi anh, anh có thể nói là em đưa bạn đại học đi bệnh viện không? Là Phan Tiểu Hiền ấy... Alo? Alo? Anh?]
Diệp Tẩy Nghiễn không có tâm trạng nghe em trai nói tiếp. Anh tắt điện thoại, rửa sạch hai tay, rượu vừa uống đã hoàn toàn bị nôn ra. Anh không hề muốn tham gia những buổi rượu như thế này, nhưng lại không thể không đến.
Súc miệng xong, rửa mặt bằng nước lạnh, Diệp Tẩy Nghiễn nhớ đến tin nhắn mà Dương Toàn gửi cách đây nửa tiếng. Thiên Đại Lan đã được đưa về nhà an toàn.
Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay, bây giờ đã là tám giờ hai mươi phút. Diệp Tẩy Nghiễn nhắn tin lại, ngắn gọn mà dứt khoát.
[Mười một giờ rưỡi tối đến đón tôi.]
Vẫn như mọi khi, anh kiểm soát và dự đoán thời gian tiệc rượu rất chính xác. Mười một giờ ba mươi lăm, khi đã uống đến mức hơi say, anh lên xe của Dương Toàn, thở dài một hơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)