Ngày mùng 1 tháng 9, Thiên Đại Lan thu dọn hành lý, ăn bữa sủi cảo cùng bố mẹ, rồi mua vé tàu từ Thiết Lĩnh đến Thẩm Dương, sau đó từ Thẩm Dương đến Bắc Kinh.
Lần này, vali của cô chật kín đồ: hai bộ nội y, hai bộ đồ thể thao, một chiếc áo lông vũ mỏng, một đôi giày thể thao, mấy sợi dây buộc tóc màu đen, một chiếc MP3 cũ, một cây bút bi đã mòn đến mức bay hết họa tiết nhựa in trên thân, một cuốn sổ tay trống, cùng bốn tập sách New Concept English đã sờn rách, chi chít ghi chú, còn có 2300 tệ trong ví.
Thiên Đại Lan kéo vali, hiên ngang đầy khí thế bước lên chuyến tàu đi Bắc Kinh.
Tiếc rằng, khởi đầu lại không thuận lợi. Diệp Hi Kinh đã hẹn sẽ đến đón cô, lại thất hứa một lần nữa.
“Xin lỗi nhé, Tiểu Lan.” Diệp Hi Kinh nói: “Bạn anh bị sốt, anh đang ở bệnh viện chăm cô ấy truyền nước. Hôm nay không thể đến đón em được… À, anh đã gọi cho Dương Toàn, em nhớ không? Dương Toàn là người mà năm ngoái lúc ăn cơm em từng gặp ấy, cao gầy, trắng trẻo, đeo kính, thư ký của anh trai anh.”
Thiên Đại Lan nói: “Em nhớ.”
Làm nghề bán hàng, cô đã rèn luyện được khả năng nhìn người rất chuẩn. Khách hàng từng đến cửa hàng, cô đều nhớ mặt rõ ràng, chỉ cần nhìn qua một lần là có thể nhận ra ngay.
Những ngày này, cô sẽ ở tạm, đợi tìm được chỗ thích hợp rồi chuyển ra ngoài. Đây là yêu cầu Thiên Đại Lan kiên quyết đưa ra.
Sau khi xuống tàu, cô kéo vali đi chưa được bao xa thì đã nghe thấy Dương Toàn gọi. Anh ấy mỉm cười rạng rỡ, giúp cô xách hành lý, lịch sự nói: “Theo lời dặn của anh Diệp Tẩy Nghiễn, trước tiên sẽ mời em ăn tối, rồi đưa về nhà anh ấy.”
“Thật ngại quá.” Thiên Đại Lan cúi người: “Đã làm phiền anh đến đón, em có làm lỡ việc của anh Tẩy Nghiễn không?”
“Không, không, em đừng khách sáo thế.” Dương Toàn nói: “Tối nay anh Diệp có hẹn ăn tối để bàn chuyện công việc, chắc phải đến chín, mười giờ mới xong, tạm thời không cần tôi. Em cứ về nghỉ ngơi trước, không cần đợi họ.”
Thiên Đại Lan hỏi: “Vậy có thất lễ quá không?”
“Đừng nghĩ vậy.” Dương Toàn đáp: “Anh Diệp nói tối nay không thể đón tiếp em chu đáo, bản thân anh ấy mới là người thất lễ. Đợi mai có thời gian rảnh, sẽ đích thân mời em ăn một bữa tươm tất để tẩy trần.”
Tháng Chín, thời tiết vẫn chưa bớt oi bức.
Dương Toàn cùng Thiên Đại Lan ăn tối ở một nhà hàng bên ngoài, rồi mới đưa cô về căn hộ của Diệp Tẩy Nghiễn.
Nhà của Diệp Tẩy Nghiễn nằm gần Ngọc Uyên Đàm. Đứng từ cửa sổ sát đất trong phòng khách có thể nhìn thấy tháp truyền hình trung ương không xa.
Từ lúc bước vào cửa thay dép, Thiên Đại Lan đã cảm thấy có chút ngượng ngùng khó tả. Cô tò mò nhìn khóa mật mã thông minh trên cửa, còn thêm tò mò khi thấy Dương Toàn không hề có ý định bước vào, đứng yên một chỗ, không nhúc nhích.
“Anh Diệp không thích người khác vào nhà mình.” Dương Toàn nói: “Tôi chỉ đưa em đến đây thôi, vào cửa rẽ phải, phòng thứ nhất và thứ ba đều là phòng khách, em chọn phòng nào cũng được.”
Thiên Đại Lan lại cúi người cảm ơn liên tục. Cánh cửa vừa khép lại, cả căn nhà rộng lớn, trống trải bỗng trở nên hoàn toàn yên ắng.
Cô cẩn thận nhìn quanh, cái gì cũng thấy mới lạ, nhưng cũng giữ kẽ không dám động vào thứ gì.
Nhà rộng thế này mà tĩnh lặng đến đáng sợ. Trên tường chỉ treo mấy bức thư pháp, không có tranh ảnh, không có thêu chữ thập, thậm chí còn chẳng có lấy một cái đồng hồ.
Bước được vài bước, cô cảm thấy trong dép có thứ gì đó cấn chân. Cúi xuống sờ thử, cô moi ra một cái nhãn mác nhỏ màu đen, trên đó có một vòng chữ: HERMES HERMES.
Chắc là tên thương hiệu nào đó. Cô không nhận ra.
Chưa từng thấy ở Thập Tam Hành hay Thâm Quyến, chắc là một hãng chuyên làm dép nhỏ lẻ nào đó thôi.
Haizz...
Lúc này Thiên Đại Lan mới nhận ra mình căng thẳng quá, quên mất lời dặn của Dương Toàn.
Anh ấy nói là phòng thứ mấy bên phải nhỉ? Không sao cả. Cô có thể tự giải quyết.
Cô không dám kéo vali vào, sợ bánh xe thô ráp sẽ làm xước sàn gỗ sáng bóng đẹp đẽ. Nghĩ một chút, cô quyết định xách hẳn vali lên, cẩn thận mở cửa phòng thứ nhất.
Bộ chăn ga màu hồng nhạt, căn phòng sáng sủa, trên bàn còn có một chiếc bình hoa xinh đẹp, cắm một bó hoa màu hồng tím nhạt, thơm ngào ngạt.
Cô mở cửa phòng thứ hai, ga giường màu xanh xám trầm lặng, bàn trống trơn, chẳng có gì cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
