Sở dĩ nàng không nhớ ra ngay là vì quãng thời gian nàng ở hậu cung không dài. Không phải được xuất cung mà là đã bỏ mạng nơi thâm cung ăn người không nhả xương ấy. Nàng từng nghe nói vì đắc tội với Đức phi nên bị tìm cớ giáo huấn một trận, sau đó đột nhiên “tự vẫn”. Còn có phải thật sự tự vẫn hay không, vì sao lại tự vẫn thì không ai biết rõ.
Khi ấy, Khương Họa Thủy nghe tin chỉ khẽ thở dài vì một cô nương trẻ tuổi nữa lại hương tiêu ngọc vẫn. Nhưng chuyện như vậy trong hậu cung nhiều đến mức nghe riết cũng thành tê dại.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Nguyễn Muội bĩu môi: “Còn không phải vì ngươi sao? Ngươi vừa đi là bọn họ cãi nhau ầm ĩ, loạn như cháo sôi. Ta nghe mà đau đầu nên tìm chỗ yên tĩnh.”
Khương Họa Thủy mỉm cười, không đáp lời: “Chỗ này khá yên, ngươi cứ ở đây mà tĩnh tâm.”
Nhưng hiện tại Nguyễn Muội chẳng muốn tĩnh tâm chút nào. Nàng xoa tay, giãn gân cốt: “Kiếm pháp của ngươi không tệ. Ta cũng luyện võ. Thế nào, có hứng thú so một trận không?”
Xem ra là duyên nợ hai đời. Hai kiếp rồi, câu đầu tiên khi họ gặp nhau đều là khiêu chiến tỷ thí. Kiếp trước chưa kịp so tài, vậy thì đời này nàng bù lại chút tiếc nuối vậy.
Khương Họa Thủy ném thanh kiếm sang một bên, gật đầu: “So thì so. Nhưng ngươi không mang binh khí, ta cũng không dùng. Nói trước nhé, điểm đến là dừng. Nếu không…” Nàng nhướng mày nói tiếp: “Lỡ tay làm ngươi bị thương, ta biết ăn nói sao với mẫu thân ngươi?”
Ôi chao, con nhóc này còn ngông cuồng thật.
“Chưa biết ai làm ai bị thương đâu!” Vừa dứt lời, hai người đã quấn lấy nhau. Miệng thì nói khách khí, tay chân lại chẳng hề nương tay chút nào. Đến cuối cùng, cả hai thở hổn hển. Nguyễn Muội vặn tay Khương Họa Thủy ra sau lưng, ép nàng xuống. Thấy nàng ngừng giãy giụa liền đắc ý: “Ta thắng rồi!”
“Thắng cái đầu ngươi!” Khương Họa Thủy bất ngờ bật dậy, đầu đập mạnh vào cằm Nguyễn Muội. Hai tay vừa được giải thoát liền phản công trong chớp mắt, ép ngược nàng xuống, cả người nhảy lên lưng, hai tay vòng chặt lấy cổ. Dù Nguyễn Muội vùng vẫy thế nào cũng không hất ra được.
Nguyễn Muội lắc lư người, nghiến răng: “Khương Họa Thủy, xuống ngay!”
Khương Họa Thủy hất cằm: “Ngươi nhận thua ta sẽ xuống.”
“Ta không…” Hai tay nơi cổ bỗng siết chặt. Nguyễn Muội suýt không thở nổi, ho sặc sụa mấy tiếng. Phụ thân nói không sai, hảo hán không chịu thiệt trước mắt, đại trượng phu co được duỗi được. Dù bình thường nàng vẫn chê Nguyễn Giao là lão già khó ưa nhưng lúc này lại thấy lời ông nói thật chí lý.
“Được rồi được rồi, ngươi thắng, được chưa?”
Xác định nàng không giở trò, Khương Họa Thủy mới gọn gàng nhảy xuống, xoay cổ tay cho giãn gân cốt.
Nguyễn Muội hưng phấn nói: “Không ngờ ngươi đánh giỏi thế. Đây là lần đầu ta gặp một cô gái có thể thắng ta.”
Phụ thân nói quả không sai, người không thể nhìn bề ngoài mà đoán. Khương Họa Thủy trông chuẩn tiểu thư khuê các, ai ngờ đánh nhau lại liều mạng và lợi hại như vậy.
Đánh một trận thống khoái, lại còn thắng, Khương Họa Thủy vô cùng đắc ý: “Đương nhiên rồi, cũng không xem sư phụ ta là ai.”
Nguyễn Muội tò mò hỏi luôn: “Sư phụ ngươi là ai?”
“Lần sau sẽ nói cho ngươi.” Người đầy mồ hôi dính nhớp khiến nàng khó chịu vô cùng. Vẫy tay chào Nguyễn Muội xong, nàng trở về phòng thay y phục. Vừa bước ra đã gặp Lang Nhi.
“Tiểu thư, người ở đây à? Phu nhân đang tìm người đấy.”
A Nương tìm nàng làm gì? Chắc là Khương Vận Nghi bọn họ lại đi cáo trạng rồi.
Khi đến chính sảnh, quả nhiên thấy một đám người tụ tập. Khương Vận Nghi cùng mấy người kia đứng bên cạnh tổ mẫu, mặt mũi đầy ủy khuất. Thẩm Lâm thị, Trần thị và Vương thị đều có mặt, sắc mặt Lý thị hơi khó coi.
Khương Họa Thủy bước vào, lần lượt chào: “Tổ mẫu, mẫu thân, thẩm thẩm.”
Tổ mẫu cười nói: “A Vãn đến rồi.”
Người vừa đủ, Trần thị liền huých tay Khương Vận Nghi ra hiệu nói chuyện. Khương Vận Nghi thêm mắm dặm muối kể lại chuyện xảy ra trong sân. Phần sau đặc biệt nhấn mạnh việc các công tử thế gia đã nói nàng thế nào rồi từ đó dẫn đến cuộc cãi vã. Đoạn nàng ta nói xấu Khương Họa Thủy thì chỉ lướt nhẹ, trong lời lẽ dồn hết lỗi lên đầu nàng.
Khương Họa Thủy chỉ cần dùng ngón chân nghĩ cũng biết, đây không phải lời Khương Vận Nghi tự nghĩ ra. Ánh mắt nàng lướt qua Trần thị rồi sang Lâm thị, cuối cùng dừng lại trên người Khương Khuynh Thành.
Vừa khéo đối diện ánh nhìn ấy, Khương Họa Thủy khẽ cười. Khương Khuynh Thành khựng lại, theo bản năng né tránh.
Bên kia, Khương Vận Nghi vừa nói vừa nhớ lại cảnh bị đám công tử kia không nể nang mỉa mai, nước mắt rơi lã chã. Đột nhiên một giọng nói vang lên sang sảng khiến mọi người giật mình.
“Sao đông vui vậy? Vận Nghi khóc gì thế?”
Trần thị lập tức òa khóc, lao đến ôm lấy cánh tay Khương Lăng: “Lão gia, người về đúng lúc lắm! Người phải làm chủ cho Vận Nghi. Hôm nay nó bị Khương Họa Thủy hãm hại, bị đám công tử thế gia đến thăm mắng cho một trận! Nó là cô nương sắp cập kê, danh tiết còn quan trọng hơn mạng sống. Sau này làm sao tìm được mối hôn sự tốt đây?”
Lý thị trừng mắt: “Nó không tìm được hôn sự tốt cũng đừng đổ lên đầu A Vãn nhà ta!”
Khương Lăng nhíu mày nhìn Khương Họa Thủy: “A Vãn, con có gì muốn nói không?”
Dù vợ và con gái đều nói nàng sai nhưng người đàn ông với thân phận trượng phu, phụ thân ấy lại dùng giọng điệu của một người thúc hỏi nàng. Nói là hỏi, chi bằng nói cho nàng cơ hội biện giải.
Theo kế hoạch ban đầu, nàng vốn định tỏ thái độ ngang ngạnh, chẳng buồn nói lý lẽ. Nhưng khi người thúc từ nhỏ vẫn thương yêu nàng đứng giữa, nhìn nàng như vậy, Khương Họa Thủy lại chần chừ. Nàng cụp mắt, nhìn xuống hộp đựng thức ăn trong tay ông có hoa văn quen thuộc vô cùng. Dù biết rõ, nàng vẫn hỏi: “Thúc thúc cầm gì trong tay vậy?”
Không ngờ nàng đột ngột đổi đề tài, Khương Lăng khựng lại. Nhìn theo ánh mắt nàng, ông mới chợt nhớ ra: “Trên đường về đi ngang qua Vạn Thọ Lâu, ngửi thấy mùi thơm nghi ngút, chắc là điểm tâm vừa ra lò nên mua một ít.”
Ông vô thức giơ hộp thức ăn lên trước mặt nàng, mỉm cười: “A Vãn chẳng phải thích nhất điểm tâm của Vạn Thọ Lâu sao?”
Ánh mắt Khương Họa Thủy khẽ lay động, nàng gật đầu: “A Vãn thích lắm. Cảm ơn thúc thúc.”
Khương Lăng định nói với nàng khách sáo gì chứ nhưng quay đầu lại thấy vợ và mấy cô con gái đều nhìn ông với vẻ mặt kỳ lạ, lời đến môi liền nuốt xuống. Suy nghĩ một lát mới nhận ra hành động của mình có phần không ổn, chỉ lo mua điểm tâm cho Khương Họa Thủy mà quên mất mấy đứa con gái ruột.
Nhưng cũng chẳng phải chuyện lớn, lần sau bù lại là được. Ông thầm nghĩ như vậy.
Lúc này, Khương Họa Thủy bước lên vài bước. Gương mặt vốn bình thản bỗng nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt thẳng tắp nhìn về phía Khương Vận Nghi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

