Hắn vừa khóc vừa chạy đi mách lẻo, còn đem mấy thứ dơ bẩn ấy làm “vật chứng” cho mọi người xem. Khi ánh mắt nghi ngờ của đám đông dồn về phía nàng, trước những lời mắng mỏ không phân phải trái của thẩm hai, Khương Hoạ Thuỷ rưng rưng nước mắt, tủi thân nói: “Những thứ dơ bẩn ấy A Vãn còn chẳng dám chạm vào. Chính mắt A Vãn thấy Tiểu Tây bên cạnh Tử Ngang lén lút bắt về. Sao chớp mắt một cái lại thành ra con bắt nạt em trai được chứ?”
Lý thị lạnh mặt, kéo con gái ra sau lưng che chở: “Em dâu nói chuyện phải có chứng cứ. A Vãn nhà ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, không giống mấy đứa con trai suốt ngày chẳng biết đi đâu lêu lổng, trở về người đầy bùn đất, còn mang theo mấy thứ dơ dáy vào phủ. Con không dạy được là lỗi của cha. Con trai em còn nhỏ, ăn nói hồ đồ, ta là bá mẫu không tiện quản giáo. Nhưng nếu muốn bắt nạt con gái ta, người đầu tiên không đồng ý chính là ta!”
Lâm thị tức đến run người: “Tẩu tử đang nói cạnh nói khóe ai là không sạch sẽ đấy hả?!”
Lý thị nói một tràng dài mà vẫn giữ được bình tĩnh, khẽ hừ một tiếng: “Ai dơ thì người đó không sạch.”
Khi ấy Khương Thượng Thời và Khương Lăng đều không có mặt trong phủ. Lão phu nhân nhìn bên này rồi nhìn bên kia, bị ầm ĩ đến nhức cả đầu liền gõ mạnh cây gậy xuống đất, quát bảo im lặng, sai người đưa Khương Tử Ngang đi tắm rửa sạch sẽ.
“Chỉ là trò nghịch ngợm của trẻ con, người lớn các ngươi cũng hùa theo làm loạn, còn ra thể thống gì nữa!”
Lão phu nhân xoa trán, phẩy tay cho họ lui xuống. Mọi người rời đi, Khương Hoạ Thuỷ lại không đi theo. Nàng lặng lẽ bước tới sau lưng tổ mẫu, nhẹ nhàng xoa vai, bấm huyệt giúp bà thư giãn.
Lão phu nhân không mở mắt, chậm rãi hỏi: “Những thứ đó là con ném lên người Tử Ngang, phải không?”
Trong lòng bà sáng như gương. Khương Hoạ Thuỷ cũng không định giấu giếm: “Là hắn bắt nạt con trước. Con chỉ trả lại đồ của hắn cho hắn thôi.”
Lão phu nhân khẽ cười, nửa trách nửa thương: “Ta biết ngay mà, con nhóc ranh này. Nhưng như vậy cũng tốt, để Tử Ngang nhớ đời một phen, khỏi sau này không phân biệt phải trái mà gây chuyện.”
Sau đó nàng dĩ nhiên cũng bị mẫu thân gọi qua hỏi han. Khương Hoạ Thuỷ kể lại đầu đuôi sự việc. Nghe con gái không bị thiệt thòi, Lý thị mới thở phào nhẹ nhõm, còn khen: “A Vãn làm rất tốt! Không ai được phép bắt nạt chúng ta!”
Khương Hoạ Thuỷ vùi mặt vào lòng mẹ. Phải thừa nhận rằng được người khác che chở phía sau thật sự rất ấm áp. So với kiếp trước kiêu ngạo cứng đầu, dù chịu thiệt thòi ấm ức cũng không hé răng nửa lời với cha mẹ, thì nay nàng không chỉ biết tự bảo vệ mình, mà còn hiểu ra rằng chỉ khi nói ra, cha mẹ mới thật sự yên lòng.
Tâm tư của trẻ nhỏ sao có thể qua mắt người lớn? Chỉ là nếu con trẻ không chịu mở lời, người lớn cũng chỉ biết lo lắng suông.
Ngày trước, vì nể mặt trưởng bối, nàng luôn nhịn nhục những lần các tỷ muội họ âm thầm giăng bẫy, khinh thường không muốn chấp nhặt. Nhưng bây giờ nàng không muốn nuốt cục tức ấy nữa. Nếu bọn họ thích gán cho nàng cái danh tiểu thư kiêu căng, vậy nàng sẽ ngồi vững cái danh ấy cho họ xem.
“Ta không ngờ trong lòng tỷ tỷ, mình lại là người như vậy.” Không cho đối phương cơ hội chối cãi, nàng nói tiếp: “Nếu tỷ đã nhiệt tình như thế, muội xin phép không làm chướng mắt tỷ nữa.”
Vừa dứt lời, nàng khẽ gật đầu với mọi người rồi chạy đi. Bỏ lại Khương Vận Nghi đứng đó, đối diện với những ánh nhìn đầy nghi hoặc.
So với Khương Vận Nghi dung mạo bình thường, đám công tử thế gia đương nhiên thích cô bé lanh lợi đáng yêu như Khương Hoạ Thuỷ hơn. Thấy nàng bị “ép” phải rời đi, mấy vị thiếu gia vốn muốn lấy lòng liền nổi tính trẻ con, càng nhìn Khương Vận Nghi càng không vừa mắt.
“Một thứ nữ như cô mà dám nói xấu đích nữ của bá bá trước mặt mọi người, đúng là không biết thân biết phận!”
“Đúng vậy! Chúng ta đến là để gặp Hoạ Thuỷ muội muội, ai cần cô dẫn đường chứ?”
“Còn không mau đi xin lỗi, tìm nàng về đây!”
Thấy các nam hài đều bênh vực Khương Hoạ Thuỷ, mấy cô bé khác lập tức không vui.
“Nàng ta tự đi, có ai đuổi đâu.”
“Ta thấy Khương Vận Nghi nói không sai. Khương Hoạ Thuỷ tính khí lớn lắm. Chúng ta đều là con cái quan lại trong triều, đến Khương phủ là nể mặt họ, vậy mà nàng còn làm bộ làm tịch.”
“Các người muốn tìm thì tự đi mà tìm!”
Đám củ cải bé tí, người còn chưa cao đến ngực người lớn, vậy mà lời lẽ lại đầy vẻ đanh đá. Hai bên cãi nhau chí chóe, có người không chịu nổi bịt tai bỏ đi.
Nguyễn Muội là người lớn tuổi nhất trong đám con cháu thế gia, năm nay đã mười một tuổi. Mẫu thân dỗ dành rằng đến đây sẽ có nhiều bạn chơi cùng, ai ngờ vừa tới đã thành cuộc khẩu chiến vô nghĩa. Bị ồn ào đến đau đầu, nàng ôm trán chen ra khỏi đám đông. Muốn đi tìm mẹ nhưng nghĩ các phu nhân chắc chưa tan tiệc sớm như vậy liền nhớ tới hồ Thái Vi nơi mà trước đó Khương Hoạ Thuỷ nhắc đến rồi rẽ bước đi theo hướng ấy.
Hồ Thái Vi lúc này khá vắng vẻ, cảnh sắc thanh nhã yên tĩnh. Từ xa, nàng trông thấy dưới bóng cây có người đang múa kiếm. Mắt sáng lên, nàng vội bước tới. Đến gần mới phát hiện người gây nên trận cãi vã ban nãy lại chính là Khương Hoạ Thuỷ.
Nguyễn Muội vừa định vẫy tay chào, chợt cảm thấy một luồng kiếm phong sắc bén quét tới. Nàng giật mình, nhanh nhẹn né sang một bên. Không những không giận, nàng còn lộ vẻ hứng khởi: “Không ngờ công phu của ngươi cũng khá đấy.”
…
Một câu ấy khiến lời xin lỗi đang định nói của Khương Hoạ Thuỷ nghẹn lại. Nàng thu kiếm, đưa mắt quan sát đối phương.
Nguyễn Muội cao hơn nàng một cái đầu, tóc búi đơn giản, mặc áo váy thêu màu vàng lê. Ngũ quan dần nảy nở dáng thiếu nữ, khi cười lộ hàm răng trắng tinh, ánh mắt rực rỡ đầy sinh khí.
Chỉ là… nàng không có ấn tượng gì.
Khương Hoạ Thuỷ chần chừ hỏi: “Ngươi là…?”
Nguyễn Muội trừng mắt: “Ngươi không nhớ ta à? Lúc đến chẳng phải ai cũng tự giới thiệu rồi sao?”
Nhiều người như vậy, lại không có ý kết giao, nàng đương nhiên không tốn công ghi nhớ từng cái tên.
Sự thật thì không thể nói thẳng. Khương Hoạ Thuỷ gãi đầu, thè lưỡi cười: “Người đông quá, ta nhớ không nổi.”
Nguyễn Muội nghĩ đến cảnh mình bị cha mẹ ép đọc sách mà hỏi gì cũng ú ớ, lại nhìn cô bé nhỏ xíu trước mặt, liền gật đầu tỏ vẻ thông cảm: “Ta tên Nguyễn Muội, là con gái của Thần Vũ tướng quân Nguyễn Giao.”
Khương Hoạ Thuỷ chợt nhớ ra.
Không phải vì người đối diện là con gái Thần Vũ tướng quân mà vì sau này nàng trở thành phi tử của Hạ Trạc.
Nàng còn có chút ấn tượng bởi cô gái này khá đặc biệt. Có lẽ không phải tự nguyện nhập cung, cũng chẳng mấy hứng thú tranh sủng. Tính tình của nàng hoàn toàn trái ngược cái tên “Muội” dịu dàng là tính cách nổi tiếng nóng nảy, thẳng như ruột ngựa. Mới vào cung đã tìm nàng đòi tỉ thí võ công. Khi ấy nàng lại tưởng đó là chiêu trò khác để gây chú ý với Hạ Trạc nên chẳng buồn để tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

