Động tác đá văng chủy thủ của nàng dường như đã chọc giận bọn chúng. Hai tên áo đen lập tức ra tay nhanh và tàn nhẫn hơn, chiêu nào cũng nhắm thẳng vào yếu huyệt của nàng.
Khương Họa Thủy tự biết sức mình không bằng đối phương. Nga mi thứ thích vốn là ám khí, tuyệt đối không nên cứng đối cứng. Tuy hai người kia phối hợp khá ăn ý nhưng vì kinh nộ mà bước chân ít nhiều rối loạn. Nàng giữ vững tâm thần, vận dụng thân pháp linh hoạt né tránh từng đòn tấn công.
Trong lúc lẩn tránh, nàng tìm cách vòng ra phía sau một kẻ để đánh lén, tiếc rằng lần nào cũng không thể trúng chỗ hiểm. Điều đó càng khiến bọn chúng nổi điên, tốc độ càng lúc càng nhanh, thế công dày đặc như mưa.
Khương Họa Thủy tránh được không ít đòn trí mạng nhưng vẫn khó tránh khỏi vài vết thương. Những nhát đánh dồn dập khiến thể lực nàng dần cạn kiệt. Nàng mượn đà bật người lên, một cước giẫm thẳng vào mặt một tên. Khi lưỡi đao bổ tới, nàng lại nhẹ nhàng như chiếc lá, bay người ra xa.
Không cần nhìn cũng biết hai kẻ kia tức đến bốc khói. Khương Họa Thủy bật cười, giọng nói mềm mại vốn đáng yêu lúc này lại đầy mỉa mai: “Các ngươi là thích khách từ đâu tới vậy? Thân thủ thế này mà cũng dám ra tay? Đến một bé gái tám tuổi còn không đánh nổi.”
Dứt lời, nàng bất ngờ lao về phía một tên. Nga mi thứ trong tay xoay tròn như lưỡi hái của ác quỷ. Hắn vội né tránh, nàng liền xoay quanh người hắn, nhìn chuẩn yếu huyệt, nghiến răng dồn hết sức đâm mạnh. Mũi nhọn cắm phập vào cổ hắn. Khi rút ra, máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả mặt nàng. Hắn trợn trừng mắt, đầy vẻ không thể tin nổi rồi nhanh chóng tắt thở.
Đây là lần đầu tiên nàng thực sự giết người. Nhưng Khương Họa Thủy không dám phân tâm vì kẻ phía sau đã áp sát.
Thấy đồng bọn chết dưới tay một đứa bé, tên áo đen còn lại phẫn nộ tột độ. Chưa kịp áp sát, hắn đã ném mạnh một thanh chủy thủ về phía nàng. Khương Họa Thủy theo bản năng né tránh, hai lưỡi dao sắc bén vẫn xé toạc tay áo để lại một vết cắt sâu.
Nàng hít mạnh một hơi vì đau.
Nga mi thứ kết hợp tinh hoa của đao, côn và kiếm. Đao pháp thúc trọng áp sát, côn pháp đề cao né chuyển, kiếm pháp thiên về nhanh và tinh diệu.
Khi nãy có hai người lại chênh lệch sức lực, nàng không dám liều mạng. Giờ chỉ còn một kẻ bị cơn giận làm mờ lý trí, nàng không lùi mà tiến, lấy công làm thủ.
Nga mi thứ xoay trong tay vừa là lưỡi dao công kích, vừa như tấm khiên không thể phá vỡ. Hắn từ bất kỳ góc độ nào định ra tay, nàng đều kịp thời đoán trước, gạt chủy thủ sang một bên rồi đâm thẳng vào da thịt hắn.
Không hổ danh sát thủ chuyên nghiệp. Dù tận mắt chứng kiến đồng bọn chết, bản thân cũng bị thương, hắn vẫn không hề có ý rút lui, dường như quyết phải lấy mạng nàng mới thôi.
Vết thương sâu trên tay nàng không ngừng chảy máu, nhuộm đỏ y phục, đồng thời cuốn đi từng chút sức lực. Động tác nàng dần chậm lại.
Tên áo đen chớp lấy sơ hở, ánh mắt lạnh lẽo nheo lại, tay siết chặt cổ tay nàng. Thanh chủy thủ trong tay hắn phản chiếu ánh trăng hắt vào từ ngoài cửa sổ, lạnh lẽo đến rợn người.
Đồng tử nàng bỗng mở to.
“Choang!” Tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên.
Tên áo đen chậm rãi cúi nhìn cổ tay mình, là một mũi phi tiêu đã cắm sâu vào đó. Nó đã xuất hiện trong tay nàng từ khi nào?
Hắn sẽ không bao giờ biết.
Phi tiêu chưa kịp tẩm độc nhưng đã ghim trúng động mạch. Khương Họa Thủy hất mạnh tay hắn ra, khóe môi cong lên đầy đắc ý rồi tung một cú đá khiến hắn văng ra xa.
“Phi tiêu mới là tuyệt kỹ thành danh của bà cô đây!” Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng vỗ tay “bốp bốp”.
Trường Dạ khoanh tay tựa cửa, không biết đã đứng xem từ bao giờ.
Khương Họa Thủy ôm vết thương, liếc sư phụ một cái đầy khó chịu, chợt nhớ ra điều gì liền nhíu mày hỏi: “Cha mẹ con… không sao chứ?”
“Chỉ bị dọa đến ngất đi, không bị thương.” Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi bổ sung: “Thê thảm nhất vẫn là con.”
“Nói sao thì cũng học ta mấy tháng rồi, giải quyết hai tên sát thủ hạng bét của Ảnh Các mà còn bị thương nặng thế này? Haiz…” Trường Dạ lắc đầu thở dài: “Gỗ mục khó chạm.”
Khương Họa Thủy không giận mà bật cười: “Sư phụ, con vẫn là trẻ con đấy, đừng đòi hỏi cao quá chứ?”
Ngoài miệng cười hì hì nhưng trong lòng nàng đã ghi nhớ hai chữ “Ảnh Các”.
Theo nàng biết, Ảnh Các là tổ chức ám sát khét tiếng trong giang hồ, phân đà rải rác khắp các nước, tổng bộ đặt tại Bắc Thương.
Người muốn lấy mạng Vương Tấn… có phải là người Bắc Thương? Vậy Vương Tấn… có phải cũng là người Bắc Thương? Nếu kẻ muốn giết hắn là người Đông Lâm, cần gì phải điều sát thủ Bắc Thương vượt ngàn dặm đến đây?
Đêm khuya không thể mời đại phu mà y sư đi theo lại trúng mê hương chưa tỉnh. Đổi sang phòng khác, Khương Họa Thủy tự lấy hòm thuốc, tự mình xử lý vết thương. May mà vết thương chủ yếu ở cánh tay, xử lý không quá khó. Chỉ là khi rắc thuốc bột lên, cảm giác bỏng rát khiến nước mắt nàng lập tức trào ra.
Vừa xắn tay áo lau sạch máu, nàng vừa nghiến răng chửi: “Vương Tấn đáng chết!”
Thiếu niên ngồi xe lăn nghe tin nàng bị thương liền tới. Vừa vào cửa đã nghe có người mắng mình. Nhưng giọng nói mềm mại pha lẫn tiếng nức nở, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lấp lánh khiến hắn chẳng thể nổi giận.
Nghe tiếng bánh xe lăn, nàng không cần ngẩng đầu cũng biết là ai liền hỏi: “Ngươi đến làm gì?”
“Đây là thuốc cao tiêu sẹo, liền da.” Hắn mở lòng bàn tay, bên trong là một hộp ngọc tròn nhỏ nhắn, chỉ lớn hơn ngón tay cái một chút.
Ngọn lửa vừa tắt trong lòng nàng lập tức bùng lên. Nàng chẳng khách sáo nữa, đưa tay lấy luôn hộp ngọc: “Vậy ra ta bị thương đều vì ngươi. Ngươi đưa thuốc cho ta là chuyện đương nhiên! Trước đó chúng ta nói rồi, ta giúp ngươi thoát hiểm thì coi như không ai nợ ai. Giờ thì không tính vậy được nữa. Ngươi nợ ta một ân tình, sau này phải trả, biết chưa?”
Vương Tấn nghiêm túc gật đầu: “Muốn báo đáp cũng được nhưng ít nhất cô nương phải cho ta biết tên chứ?”
“Ta tên Khương Họa Thủy. Khương trong Mạnh Khương Nữ, Họa Thủy trong ‘hồng nhan họa thủy’.”
Lần đầu nghe có người tự giới thiệu như vậy, lại còn đầy vẻ tự hào, Vương Tấn suýt bật cười: “Tên này… nghe không được cát tường lắm.”
Khương Họa Thủy trừng mắt: “Ngươi biết gì chứ? Người thường muốn làm ‘họa thủy’ còn chẳng được đâu. Tên ta danh xứng với thực, nghe là biết không phải người tầm thường, còn hay hơn tên ngươi nhiều!”
Người khôn ngoan không tranh luận, Vương Tấn đổi đề tài: “Nhưng ta nghe cha mẹ cô nương gọi cô là… A Vãn?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
