Ngay cả bản thân bàcũng thấy khó hiểu. Ở chung một cỗ xe với một đứa trẻ chỉ lớn hơn con gái mình chẳng bao nhiêu, vậy mà lại khiến bà cảm thấy có phần ngột ngạt.
Khương Họa Thủy nghiến răng trong lòng nghĩ tên nhóc này đúng là vô lễ!
Rõ ràng ban đầu nàng định sắp xếp cho ba người họ trà trộn cùng đội phu xe. Không ai mời cả, vậy mà hắn lại tự nhiên leo thẳng lên cỗ xe duy nhất. Nếu là khi nàng còn ngồi trên ngôi hoàng hậu, đừng nói đến một đứa trẻ đang nhờ vả mà còn tỏ vẻ ngạo mạn như vậy. Cho dù là thế tử hay công chúa, dám coi thường trưởng bối, nàng cũng đã sai người lôi xuống dạy dỗ từ lâu rồi!
Nhận ra A nương mình có phần không thoải mái, Khương Họa Thủy liền chủ động phá vỡ bầu không khí yên lặng: “A nương, bao giờ chúng ta mới xuất phát ạ?”
Lý thị đáp: “Không quá một khắc nữa là đi được rồi.”
Bà khẽ véo mũi nàng, cười dịu dàng: “A Vãn mệt rồi phải không? Tiêu đầu Ngụy nói chỉ cần đi thêm hai canh giờ nữa là tới khách điếm gần nhất.”
Nói đến đây, sắc mặt bà đột nhiên biến đổi, vội đưa tay che miệng rồi bước vội xuống xe.
Khương Họa Thủy giật mình, lập tức nhảy xuống xe chạy theo. Chỉ thấy Lý thị đang ngồi xổm dưới đất nôn khan. Lúc này nàng mới sực nhớ ra đây vốn là phản ứng thường gặp khi mang thai. Chỉ là suốt hơn một tháng qua, tình trạng của Lý thị khá ổn định, chưa từng buồn nôn nên nàng nhất thời quên mất.
Thấy A nương khó chịu như vậy, Khương Họa Thủy quay đầu trèo lên xe tìm túi nước, mở ra rồi lại cau mày.
Nước đã lạnh rồi.
Đúng lúc đó, Khương Thượng Thời cũng đã chú ý tới động tĩnh bên này. Ông bước tới an ủi Lý thị, đợi bà dịu đi đôi chút thì như làm ảo thuật lấy từ trong áo lấy ra một gói sơn tra, một gói ô mai và một gói kẹo râu rồng bày ra trước mặt nàng.
Khương Họa Thủy tròn xoe mắt, kêu lên: “A phụ thân! Phụ thân giấu nhiều đồ ăn vặt thế từ lúc nào vậy?”
“Trước khi xuất phát, phụ thân cố ý chuẩn bị cho nương của con.” Ông cười nói: “Không giấu đi thì sớm đã bị con mèo tham ăn kia quét sạch rồi.”
Quay lại xe, nàng phát hiện Vương Tấn cũng đang tựa bên thành xe, lặng lẽ nhìn vợ chồng Khương gia, ánh mắt lại như xuyên qua họ mà nhớ tới một ai đó khác. Đột nhiên nàng chợt nghĩ đến thiếu niên trước mắt rõ ràng chỉ lớn hơn nàng không bao nhiêu, vậy mà lại cô độc dẫn theo hai thuộc hạ, bị truy sát đến mức này… thế còn phụ thân và nương hắn thì sao?
Người này cảnh giác quá cao, nàng không thể hỏi thẳng.
Nghĩ ngợi một lát, nàng đổi sang cách khác “Chúng ta định đến Đông Lâm, các người cũng đi Đông Lâm sao?”
Vương Tấn khẽ “ừ” một tiếng.
“Gia đình huynh ở đó à? Huynh là người Đông Lâm sao?”
Vương Tấn quay đầu nhìn nàng, không nói gì nhưng trên mặt rõ ràng viết năm chữ “không liên quan đến ngươi”.
“Ta không có ý dò hỏi bí mật của huynh.”
Hắn nghe vậy liền bật cười khẽ, ý vị khó lường.
Bộ dạng dầu muối không vào ấy khiến Khương Họa Thủy tức đến nghiến răng. Nàng cong khóe môi, giọng nói như bị ép ra từ kẽ răng:
“A Tấn ca ca, huynh có thể nói cho người ta biết… cái túi thơm đó là từ đâu mà có không?” Nói xong còn không quên liếc mắt đưa tình.
Vương Tấn như bị nàng làm cho nổi da gà, khẽ rùng mình, có phần mất tự nhiên đáp: “Là… mẫu thân ta đưa.”
Là do A nương hắn chuẩn bị sao?! Nếu hắn là người Đông Lâm, vậy loại hương liệu này cũng xuất xứ từ Đông Lâm?
Khương Họa Thủy còn muốn hỏi thêm nhưng Vương Tấn đã nhắm mắt lại, rõ ràng không muốn tiếp tục trò chuyện.
Khi đoàn người đến được thị trấn gần nhất thì trời đã tối hẳn. Rất nhiều khách điếm đã kín phòng, đoàn bọn họ đông người, đành phải tản ra nghỉ ở nhiều nơi.
Khương Họa Thủy ăn no xong liền từ chối lời rủ rê của phụ mẫu đi dạo tiêu thực, ngáp dài quay về phòng. Nàng vừa chạm lưng vào giường đã buồn ngủ không mở nổi mắt, chìm thẳng vào giấc ngủ. Lang Nhi muốn gọi nàng dậy tắm rửa thay y phục rồi hãy ngủ, nàng lại ôm chặt đầu giường lăn lộn ăn vạ: “Không dậy đâu! Ta bị phong ấn rồi!”
Giữa đêm khuya, sợ làm ồn đến khách khác nên Lang Nhi đành bỏ cuộc.
Vừa sang canh tư, khi mọi người đều đã ngủ say, Khương Họa Thủy đi ngủ sớm lại bị ác mộng đánh thức Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Nàng mở mắt hồi lâu mà không sao nhớ nổi mình vừa mơ thấy gì, chỉ biết cơn buồn ngủ đã tan biến hoàn toàn.
Chỉ mơ hồ nhớ trong mộng có Hạ Trạc. Nghĩ đến việc mơ thấy người này mà không giật mình tỉnh giấc mới là lạ. Nàng vừa âm thầm nghiến răng chửi rủa, vừa tưởng tượng khuôn mặt hắn trước mắt thì bỗng nghe thấy một âm thanh rất lạ.
Đêm khuya vắng lặng, bất cứ tiếng động nhỏ nào cũng trở nên rõ ràng khác thường. Người luyện võ càng nhạy cảm với những điều này. Trái tim nàng khẽ thót lên, lập tức dựng tai lắng nghe. Âm thanh truyền đến từ trên mái ngay phía trên đầu nàng. Nghe như có người đang khẽ giẫm lên ngói mà di chuyển, hơn nữa… không chỉ một người.
Chẳng lẽ kế hoạch trước đó thất bại, không dẫn dụ được đám truy sát kia rời đi?
Nhưng nếu bọn chúng không mắc lừa thì không nên đợi lâu đến vậy mới ra tay. Đây dù sao cũng là thị trấn biên giới của Đông Lâm, một khi động thủ chắc chắn sẽ gây náo loạn. Nếu là nàng, nàng nhất định sẽ chọn ra tay ở vùng hoang dã trước đó.
Hay là bọn chúng phát hiện ra đàn đại bàng có vấn đề, quay lại đây?
Trong đầu Khương Họa Thủy suy tính cực nhanh nhưng tình thế hiện tại không cho phép nàng nghĩ nhiều. Quả nhiên, đối phương ra tay trước bằng mê hương Nàng đã sớm đề phòng, nín thở, khép hờ mắt, tay lặng lẽ chạm tới cây nga mi thứ giắt bên giường, giấu vào trong chăn.
Cảm nhận được hai người rón rén lẻn vào, đứng bên giường quan sát mình, Khương Họa Thủy vẫn bất động, thầm cầu mong bọn chúng nhận ra nàng không phải mục tiêu rồi rời đi. Nhưng ông trời không chiều lòng người.
Có lẽ vì tâm lý “đã tới rồi thì giết luôn cho khỏi phí công”, một tên liếc mắt ra hiệu cho tên kia. Kẻ đó giơ dao găm lên, nhắm thẳng vào tim nàng đâm xuống.
Cảm nhận sát khí đột ngột bao trùm, Khương Họa Thủy biết trận này không tránh được.
Ra tay trước thì chiếm thế thượng phong.
Nàng lập tức mở mắt, nga mi thứ hất văng lưỡi dao găm của hắc y nhân. Bọn chúng không ngờ đã dùng mê hương mà người trong phòng vẫn tỉnh táo. Thấy chỉ là một bé gái, sự cảnh giác càng giảm xuống. Không ngờ dao găm vừa đâm ra đã bị nàng dễ dàng đánh bay, xoay vòng rồi cắm phập vào ghế gỗ. Chiếc ghế chịu lực đổ sầm xuống, phát ra tiếng động lớn.
Tiếng động ấy như hiệu lệnh khai chiến.
Hai hắc y nhân sau khoảnh khắc sững sờ liền hoàn hồn, một trước một sau giáp công vây đánh Khương Họa Thủy.
Hừ, vừa hay để ta luyện tay.
Bái sư đã lâu, nàng học được không ít bản lĩnh từ Trường Dạ nhưng chưa từng có cơ hội thực chiến. Lần này xem như đúng lúc. Dù đã học qua bảy tám loại binh khí nhưng với thân thể nhỏ bé hiện tại, nàng vẫn thấy nga mi thứ thuận tay nhất nên luôn mang theo bên mình.
Tên hắc y bị nàng đá bay dao găm… trong tay lại xuất hiện thêm một con dao khác. Đến lúc này nàng mới nhận ra hai kẻ này vốn dùng song đao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)