Nghiêm Tuyết cũng phát hiện ra vấn đề này, ngay lúc cô tìm tiếp viên mua vé bổ sung.
Mặc dù cô nhớ rõ ràng Đan Thu Phương nói là Kim Xuyên, vẫn không nhịn được hỏi: “Có hai lâm trường Kim Xuyên sao?”
Cô sợ lúc đó Đan Thu Phương vội vàng, nói không rõ ràng. Giờ xe đã chạy, cô cũng không thể quay lại xác nhận.
Cô tiếp viên kẹp vé đầu cũng không ngẩng lên: “Một cái Kim Xuyên, một cái Tiểu Kim Xuyên, thời gian khai thác không giống nhau, giá vé cũng khác nhau.”
Nghiêm Tuyết thoáng suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là móc ra bốn hào tiền, mua vé đi lâm trường Kim Xuyên.
Nếu Đan Thu Phương nói là Kim Xuyên, vậy đi Kim Xuyên tìm trước đã. Thật sự không tìm thấy, quay lại Tiểu Kim Xuyên tìm cũng không muộn.
Cô tiếp viên nói hai bên cách nhau không xa, chỉ mất một trạm dừng, có thể đi bộ qua được theo đường xe lửa.
Đường ray xe lửa nhỏ hẹp, không gian bên trong toa xe tự nhiên cũng nhỏ hơn nhiều, không có ghế dài, hai bên đều là ghế đôi. Nghiêm Tuyết mua bổ sung vé xong, đang tìm chỗ trống sát lối đi nhỏ, vừa ngồi xuống không bao lâu, ngoài cửa sổ tuyết đã bắt đầu rơi lất phất.
Tuyết vùng Quan Ngoại thật khác với Quan Nội, có vẻ đẹp hoang dã, phóng khoáng không kiềm chế được. Hễ tuyết rơi, dường như trong trời đất chỉ còn lại độc một màu trắng xóa.
Lúc xe lửa mới rời khỏi Trừng Thủy, tuyết đọng ngoài cửa sổ mới chỉ cao đến cẳng chân, đi qua hai trạm thì đã rõ ràng ngập quá đầu gối. Bông tuyết rơi dày và nhanh chóng che khuất tầm nhìn.
Nghiêm Tuyết ngồi trên xe lắc lư hơn một tiếng đồng hồ, mới nghe cô tiếp viên đi dọc toa xe thông báo: Ga lâm trường Kim Xuyên đã đến.
Ga Sâm Thiết ở Trừng Thủy tuy nhỏ, nhưng ít ra có sân ga, còn lâm trường Kim Xuyên thì ngay cả đài cũng không có, Nghiêm Tuyết hoàn toàn phải nhảy xuống.
Cô đứng vững, nhìn quanh nơi xa lạ qua màn tuyết.
Từ mấy năm quốc gia bắt đầu khai thác rừng khu vực Trường Bạch sơn, trong mười mấy năm đã lần lượt thành lập mấy lâm trường ở Trừng Thủy. Kim Xuyên được xem là tương đối mới, vị trí cũng khá sâu, nằm gọn trong một khe núi thuộc dãy núi. Nhìn sơ qua cũng phải có hai ba trăm hộ gia đình.
Vì tuyết rơi, trên đường cũng không có nhiều người. Vẫn có một dì đi cùng chuyến xe thấy cô lạ mặt nên chủ động hỏi: “Cô gái, cô tìm ai?”
“Dì ơi, dì có biết anh Tề Phóng không ạ? Chắc mới đến lâm trường mấy năm nay, người cao lắm, một mét tám lận, mà cũng đẹp trai nữa.”
Với sự nhiệt tình đột ngột này, Nghiêm Tuyết không hề e ngại người lạ, cũng không rụt rè như các cô gái trẻ khác. Cô mô tả đặc điểm rất rõ ràng, cố gắng tìm người chính xác nhất.
Dì kia rõ ràng không nhớ ra, nhưng lại rất nhiệt tình, dẫn cô thẳng đến bộ phận quản lý lâm trường: “Người của họ đều do bên này quản lý, họ biết hết.”
Lần này cuối cùng cũng hỏi thăm được. Lâm trường Kim Xuyên đúng thật có một công nhân viên chức trẻ tên Tề Phóng. Tin tốt là Đan Thu Phương nói đúng địa điểm, Nghiêm Tuyết không cần đi thêm chuyến Tiểu Kim Xuyên nữa; tin xấu là khu vực đốn củi năm nay ở xa, nhiệm vụ nặng nề, để tiết kiệm thời gian, các đội đốn củi hiện tại đều ăn ở trên núi, ngày thường cơ bản không xuống dưới.
“Hay cô cứ ở nhà khách trước một đêm, xem ngày mai có chuyến xe đi lên đó không.” Người của bộ phận quản lý đề nghị.
Mọi người không thực tế khi đi xuống núi, còn từ lâm trường lên núi thì đường xa, tuyết lại dày, dựa vào hai cái chân đi lên, tối chưa chắc tới nơi, chưa kể Nghiêm Tuyết còn không biết đường.
Người mới đến tầm 30 tuổi, mặc một chiếc áo khoác bông màu xám xanh to sụ. Rõ ràng anh ta khá thân quen với người ở bộ phận quản lý, vừa cằn nhằn vừa cởi găng tay ra sưởi ấm bên bếp lò.
Người ở bộ phận quản lý cũng bất đắc dĩ: “Cố gắng chịu đựng thôi, qua năm nay thì ổn rồi. Tôi nghe nói trong cục năm nay sẽ điều hai chiếc máy kéo đốn gỗ 50 mới về.”
“Đừng lại giống như đợt Đông Phương Hồng 54 trước đó nữa.” Người đàn ông vừa vào vẫn bĩu môi.
Thời kỳ đầu khai thác rừng Trường Bạch sơn, phương thức vận chuyển cực kỳ nguyên thủy. Mùa đông dùng trâu ngựa kéo xe trượt tuyết, gọi là bộ trâu ngựa, mùa hạ thì thả bè gỗ.
Đến thập niên 50, một loạt máy kéo đốn gỗ của Liên Xô được nhập về, năng suất mới tăng lên đáng kể. Đáng tiếc sau đó lại gặp phải phong trào phóng vệ tinh (đại nhảy vọt thời Mao), các lâm trường đua nhau phá kỷ lục khai thác, dẫn đến máy móc hoạt động quá tải, mài mòn nghiêm trọng, thường xuyên hư hỏng cần sửa chữa.
Đông Phương Hồng 54 được điều đến lúc này, nhưng đó là máy kéo nông nghiệp, gầm thấp, hiệu suất thấp, lại không có trang bị chuyên dụng để đốn gỗ. Các lâm trường dùng thử một thời gian, thấy không thích hợp nên lại điều chuyển sang chiến tuyến nông nghiệp và doanh trại.
Mấy người ở ban quản lý cũng biết điều đó: “Đợt đốn gỗ 50 lần này tốt hơn, đã có lâm trường dùng mấy năm rồi, ai cũng nói hiệu suất rất cao, khỏe hơn cả KT-12.”
Rồi quay sang nói với người mới đến: “Nếu anh lên núi, tiện thể đưa đồng chí nữ này đi cùng luôn nhé, cô ấy đến lâm trường mình tìm người.”
“Tôi là người vận chuyển máy kéo mà, đâu phải xe đưa đón công nhân, sao mà chở người được?” Lúc này người đàn ông mới nhìn về phía Nghiêm Tuyết, giọng rõ ràng thiếu kiên nhẫn.
Ánh mắt chạm đến khuôn mặt Nghiêm Tuyết, sự thiếu kiên nhẫn khựng lại một chút, bớt đi hai phần: “Chở người thì cũng phải ngồi trên xe kéo.”
Mẹ Nghiêm Tuyết tuy không cho cô một chiều cao lý tưởng, nhưng lại di truyền cho cô một vẻ ngoài xinh xắn, khuôn mặt ngọt ngào điển hình.
Phòng bộ phận quản lý có bếp lò nên ấm áp hơn bên ngoài nhiều. Để tỏ vẻ lịch sự, khi nói chuyện, cô kéo chiếc khăn quàng cổ đang đóng băng vì hơi thở xuống cằm, vừa vặn để lộ khuôn mặt xinh đẹp chỉ bằng bàn tay. Đôi mắt sáng ngời, long lanh chứa ý cười, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo, lại vì đường nét nhu hòa nên không có vẻ gì là sắc sảo, khó gần.
Người ở bộ phận quản lý vừa nghe liền biết có ý hấp dẫn rồi, bèn hỏi ý kiến Nghiêm Tuyết: “Ngồi trên xe kéo được không?”
Không đi xe kéo thì phải chờ đến ngày mai mới lên núi được, mà ngày mai còn không biết khi nào có xe công vụ, Nghiêm Tuyết tự nhiên không có ý kiến gì.
Thế là trong ngày hôm đó cô lần thứ hai đổi phương tiện giao thông, lần này còn là xe lộ thiên. Nghiêm Tuyết hoàn toàn là phải đội gió tuyết đi sâu hơn vào trong núi lớn.
“Em gái đến thăm người thân à?” Trên đường, người đàn ông mới vào kia hỏi.
Nghe anh ta tự giới thiệu anh ta họ Lương, bảo Nghiêm Tuyết cứ gọi là anh Lương. Anh ta là một trong hai tài xế lái máy kéo duy nhất của lâm trường Kim Xuyên.
“Cũng coi là vậy.” Chuyện bát tự còn chưa đâu vào đâu, Nghiêm Tuyết cũng không nói mình đến xem mắt, ngược lại hỏi: “Lạnh thế này còn phải lên núi đốn củi, lâm trường vất vả lắm nhỉ?”
“Chắc chắn rồi, hôm nào buổi tối về, quần bông mà không ướt sũng, không bỏ lên bếp lò sấy khô thì không thể mặc lại được. Mà đây là bây giờ thôi nhé, chỉ mùa đông mới có nhiệm vụ đốn củi. Ngày trước làm quanh năm, mỗi ngày sáng sớm trời chưa sáng đã xuất phát, tối mịt mới về. Con cái ngủ sớm quá, có đứa mấy tuổi rồi còn không biết mặt bố đẻ ra sao.”
Nhắc đến chuyện này, anh Lương rõ ràng nói nhiều hơn hẳn. Nghiêm Tuyết cũng không chen lời, chỉ im lặng lắng nghe.
“Cô lên núi tìm ai thế?” Anh Lương đi một vòng, chủ đề lại quay về Nghiêm Tuyết.
Chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm, Nghiêm Tuyết bèn nói thật: “Tề Phóng.”
“À, cái thằng nhóc đó à.” Anh Lương khựng lại một chút, không biết có phải nghĩ đến điều gì không: “Cái thằng đó làm việc giỏi lắm.”
Rất nhanh, chiếc xe kéo do đầu máy đốt trong kéo đã dừng lại ở khu doanh trại tạm bợ trên núi. Anh Lương lái máy kéo xuống, nhất quyết muốn tự mình dẫn Nghiêm Tuyết đi tìm người: “Máy kéo vốn dĩ đã không đủ dùng, lại còn suốt ngày hư hỏng. Mấy hôm nay việc đốn củi phải dừng lại hết, mọi người đang tập trung phóng máng băng.”
So với vài chục năm sau, công nhân lâm nghiệp thời đại này có lẽ không biết "nghỉ tuyết" là gì. Tuyết rơi trước sau đều không làm chậm trễ khí thế làm việc hăng say của họ.
Sợ tuyết quá lớn che khuất những cây gỗ đã đốn xong, dẫn đến bỏ sót khi vận chuyển, năm sau mùa xuân gỗ bị mục nát trong núi lớn, không đạt tiêu chuẩn nghiệm thu, mọi người thậm chí còn làm việc nhanh hơn. Cách rất xa, Nghiêm Tuyết đều có thể nghe thấy tiếng hô hiệu của các tốp công nhân bốn người hoặc sáu người khiêng gỗ: người xướng, người họa theo nhịp.
“Kia chính là máng băng, dùng để thả gỗ xuống, trước đây chưa thấy bao giờ à?” Anh Lương chỉ vào một đường tuyết rất dài cách đó không xa.
Máng băng này có chút giống với trò trượt lốp xe trong các khu vui chơi tuyết sau này, nhưng lớn hơn và dài hơn nhiều. Bề mặt máng băng phủ tuyết, nhìn qua là thấy rất trơn trượt. Nghiêm Tuyết chưa từng thấy qua bao giờ.
Anh Lương vừa đi vừa giới thiệu với cô: “Cái món này phải bắt đầu làm từ khi tuyết mới rơi, mà còn phải chọn địa hình nữa. Phải chọn độ dốc thoải, lại phải có khúc cua, nếu không lao xuống quá nhanh sẽ không hãm lại được. Mà cua cũng không được quá gắt, không thì gỗ sẽ bay ra ngoài. Có khi gỗ kẹt không trôi xuống, còn phải tưới thêm nước lên trên. Dù sao thì vẫn nhanh hơn người khiêng hay trâu ngựa kéo nhiều.”
Đang nói chuyện, bên kia trên sườn núi có tiếng hét lớn: “Thả xuống!” Những cây gỗ xếp nghiêng theo hình xương cá trên đỉnh máng đã được cạy nhẹ ở đầu, lăn theo đà lao xuống máng.
Những cây gỗ ở khu rừng già này tuổi thọ đều rất lâu, một cây thậm chí có thể nặng hơn ngàn cân. Tiếng gỗ nện vào máng trầm đục và nặng nề, rất nhanh đã vượt qua mấy khúc cua vọt xuống chân máng. Dưới đó đã có người chờ sẵn, tất cả đều tìm chỗ ẩn nấp an toàn từ trước. Chờ gỗ dừng lại, họ lập tức tiến lên đo đạc, chất lên xe, vận chuyển xuống bãi chứa gỗ dưới chân núi.
Anh Lương nheo mắt đánh giá một lượt trong tuyết, rồi dẫn Nghiêm Tuyết đi về phía đó: “Chắc là đội này rồi.”
Tuyết trên núi sâu hơn, nhưng đội đốn củi đã từng tác nghiệp ở đây nên giẫm ra không ít đường mòn, không khó đi như cô tưởng.
Anh Lương dẫn đường phía trước, còn không quên quay đầu lại hỏi Nghiêm Tuyết: “Theo kịp không đấy?”
“Kịp ạ.” Nghiêm Tuyết đã cảm thấy tuyết từ mắt cá chân tràn vào, từ từ thấm lạnh toàn bộ cẳng chân, nhưng vẫn không giảm tốc độ. “Chúng ta đi gần thế này có an toàn không ạ?”
Cô đã tận mắt thấy sức va đập của những cây gỗ khi trượt xuống, nên thực sự có chút lo lắng.
“Không sao đâu, tôi dẫn đường mà cô còn không yên tâm à? Ngày xưa chưa có máy kéo, việc thả máng băng này đều do tôi phụ trách dẫn đầu đấy.”
Anh Lương không để bụng.
Nghiêm Tuyết còn định nói gì nữa thì một bóng người đột nhiên nhanh chóng lao tới gần, nắm lấy cổ áo sau của anh Lương kéo liên tiếp lùi lại mấy bước.
Anh Lương cao ít nhất một mét bảy mươi mấy thế mà hoàn toàn không thể phản kháng, cứ thế ngồi phịch xuống nền tuyết.
“Đứa nào túm tao đấy?” Anh Lương dùng sức vung cánh tay. Định mắng cho một trận, thì một cây gỗ tròn to đến mức phải ôm hết mới xuể lướt qua vị trí hắn vừa đứng, lao đi thật mạnh.
Cây gỗ trượt đi hơn mười mét, tốc độ vẫn không hề giảm. Cây gỗ này mà nện vào người, dù chỉ là sượt qua thôi, không chết cũng trọng thương.
Lời nói của anh Lương đột nhiên im bặt. Nghiêm Tuyết tuy đứng cách đó một khoảng, nhưng cũng sợ hãi không kém.
Người vừa túm anh Lương đã né sau một tảng đá gần đấy, ánh mắt lướt qua Nghiêm Tuyết rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của anh Lương: “Vẫn còn đứng đấy? Chờ làm mẫu vật cho buổi huấn luyện an toàn à?”
Mỗi năm trước khi bắt đầu mùa đốn củi, toàn thể lâm trường đều phải trải qua huấn luyện an toàn. Huống chi anh Lương là công nhân lão luyện, vậy mà cũng có thể phạm sai lầm cấp thấp như vậy.
Mặt anh Lương nóng bừng: “Ai biết năm nay cái máng băng nào được sửa? Xa thế này mà gỗ cũng trượt tới được.”
Rõ ràng là đang cố gỡ gạc thể diện, ánh mắt đối phương càng thêm lạnh nhạt, thậm chí không nói thêm một chữ nào nữa, thu hồi tầm mắt ngay.
Sự làm lơ này còn khó chịu hơn cả lời châm chọc. Mặt anh Lương lúc đỏ lúc trắng: “Cậu giả bộ cái gì? Nếu không phải giúp cậu dẫn người tới, cậu nghĩ tôi thèm chạy đến đây à?”
Giúp anh ta dẫn người?
Nghiêm Tuyết đang đưa tay đỡ anh Lương, “Anh không sao chứ?” Nghe vậy nhịn không được nhìn về phía người kia lần nữa.
Lần này cô nhìn kỹ hơn, phát hiện đó là một người đàn ông cực kỳ trẻ tuổi. Vóc dáng rất cao, tuyệt đối không dưới một mét tám, nên nhìn thân hình đặc biệt cao ráo. Vẫn là đồng phục áo bông màu xám xanh của lâm trường, mặc trên người anh ta lại không hề thấy thùng thình, mập mạp.
Nghe lời anh Lương nói, đối phương nhướng mí mắt lên, liếc qua cô một cái với vẻ hờ hững.
Chiếc mũ bảo hộ bằng đệm da che khuất khá nhiều đường nét khuôn mặt, nhưng vẫn không giấu được vẻ anh tuấn, đặc biệt là đôi mắt đào hoa. Rõ ràng nên là kiểu mắt thâm tình, quyến rũ, nhưng lại toát ra vẻ lạnh nhạt từ trong ra ngoài.
Nếu đây là Tề Phóng mà cô cần tìm, thì bà bác đã nói quá khiêm tốn rồi…
Ngoại hình này đâu chỉ là không tệ, phải nói là cực phẩm.
Đang nghĩ, anh Lương đã gạt tay cô ra: “Cô không phải muốn tìm Kỳ Phóng sao? Hắn chính là Kỳ Phóng đó.” Anh ta hầm hầm tự mình bò dậy, bỏ lại cô rồi đi mất.
Thế là tại chỗ chỉ còn lại cô và người đàn ông trẻ tuổi kia, ánh mắt đối phương rốt cuộc cũng dừng lại trên mặt cô: “Cô tìm tôi à?”
Giọng điệu nhạt nhẽo đến mức không nghe ra cảm xúc gì, vẻ mặt thậm chí còn có chút lười biếng.
“Anh là Tề Phóng?” Mặc dù anh Lương đã nói vậy, để cho chắc chắn, Nghiêm Tuyết vẫn xác nhận lại lần nữa.
(Bởi trong tiếng Trung, Kỳ Phóng và Tề Phóng có phiên âm phát âm giống nhau Qí Fàng, nên chị mới nhận nhầm)
Đối phương không trả lời, mà chọn cách hỏi lại cô: “Có chuyện gì?”
Phản ứng này, cứ như thể đã quên béng mất chuyện xem mắt rồi. Thậm chí nếu không phải tên họ, tướng mạo, chiều cao đều khớp với lời bà bác mô tả, Nghiêm Tuyết đã phải nghi ngờ liệu mình có tìm nhầm người hay không.
Thế là cô lại lần nữa xác nhận với đối phương: “Mấy ngày trước anh hẳn là đã nhận được tin rồi chứ?”
Chuyện đã định rồi, bà bác liền báo tin về đây. Trong thư có nói thời gian cô chuẩn bị xuất phát, tính toán đâu ra đấy chính là đến vào hai ngày này.
Quả nhiên đối phương nghe vậy ngước mắt, con ngươi đen nhánh vẫn luôn bị mí mắt che khuất một nửa giờ lộ ra: “Cô là Nghiêm Tuyết?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



